Vì Đường Lai Đệ chưa kịp mang gạo về, hai người cũng không vội mở cửa.
Đường Cận liền lấy ra một tờ giấy, bắt đầu viết bốn chữ thật lớn: “Thực đơn hôm nay.”
Sau đó, vừa viết nàng vừa nói:
“Nương tử, hôm nay chúng ta chỉ bán sáu món, mỗi món chỉ bán một lần, lần lượt là Thị viên Tứ Hỉ, Sườn rang muối, Cánh gà nướng, Gà xé trộn tê cay, Xá xíu sốt mật ong. Mỗi phần giá năm lượng bạc. Món cuối cùng tên là Bánh trứng phô mai hun khói, mười lượng một phần.”
Sở Lăng Nguyệt chăm chú nhìn những dòng chữ trên giấy, khẽ hỏi: “Một ngày chỉ bán chừng ấy món, liệu có ít quá không?”
Xem ra món nàng này có thể lấy ra mỗi ngày cũng có hạn.
Đường Cận điềm nhiên đáp: “Ít ở chỗ tinh, không cần nhiều.”
Sở Lăng Nguyệt khẽ mím môi, lại hỏi:
“Có vài món ta chưa từng nghe qua, có thể cho ta xem trước một chút được chăng?”
Nàng không chỉ chưa nghe tới, thậm chí chỉ nhìn tên cũng chẳng đoán ra hình dạng thế nào — như món Bánh trứng phô mai hun khói, nàng cũng chỉ hiểu mỗi chữ “trứng”.
Làm tiểu nhị trong quán, ngay cả món ăn trông ra sao cũng không biết, thì giới thiệu với khách kiểu gì, chẳng phải làm khó người ta rồi sao?
“Chuyện đó nương tử không cần lo, chỉ cần theo thực đơn mà báo khách là được, những thứ khác để ta lo.” Đường Cận chẳng buồn suy nghĩ, liền từ chối.
Dù sao cái kệ đồ trong hư không chỉ một mình nàng thấy được, hơn nữa thức ăn trên đó có vẻ luôn được giữ ấm, một khi đã lấy ra sẽ không thể cất lại. Nhỡ nguội rồi thì sao? Mà đem hâm lại thì vừa xấu hình vừa hỏng vị, còn đâu mà bán giá cao?
Sở Lăng Nguyệt trầm ngâm giây lát, rồi đề nghị: “Không bằng chỉ mở cửa buổi tối, mỗi người tối đa chỉ gọi được hai món. Những điều này ta thấy nên viết rõ ra rồi dán ngoài cửa, khỏi phải giải thích từng lượt.”
Nếu số lượng món có hạn, chi bằng lấy lùi làm tiến, tự mình đặt ra quy củ, giới hạn thời gian lẫn khẩu phần, chẳng những khiến thực khách cảm thấy thứ này quý hiếm, mà giá cả cũng dễ khiến người tâm phục khẩu phục.
Bằng không, chỉ dựa vào hương vị, chẳng chút ràng buộc, e rằng chẳng trụ được bao lâu.
Đường Cận bừng tỉnh, ồ thì ra là chiêu bán theo kiểu gây đói lòng người!
“Nương tử nói rất phải, cứ theo vậy mà làm.”
Hai người còn đang bàn bạc thì Đường Lai Đệ đã trở về.
Đường Cận liền đem quy củ vừa đặt ra kể cho nàng nghe một lượt: “...Ngươi lo hấp cơm, nấu nước trước đi, ta đi mua vài cái bánh bao, chúng ta cũng nên ăn sáng rồi.”
Dứt lời, nàng duỗi tay ra.
Đường Lai Đệ đưa chín lượng bạc còn lại cho nàng, mặt mày không hiểu: “Chúng ta không ăn món ngươi nấu sao?”
Nhà mình mở quán cơm, sao còn phải ra ngoài mua bánh bao mà ăn, nàng chịu nhập bọn cũng là vì bát mì trộn hôm ấy.
Thế mà cuối cùng, lại chẳng được ăn món Đường Cận nấu.
Vừa nghĩ đến vị ngon của bát mì kia, nàng không kìm được nuốt nước miếng.
Đường Cận trông thấy dáng vẻ nàng nuốt nước miếng, hơi do dự một chút, liền vẽ ra một chiếc “bánh vẽ”: “Đợi khi chúng ta gỡ được vốn, trả xong nợ, có phân chia rồi, thì mỗi ngày giữ lại một món để ăn, còn bây giờ phải lo khách trước, kiếm bạc là quan trọng.”
Đường Lai Đệ theo phản xạ gật đầu, mãi đến khi đang nhóm lửa đồ xôi nấu cơm mới sực tỉnh lại.
Kiếm lại vốn, lấy phần chia, chuyện ấy vốn dĩ nên làm.
Nhưng nợ kia là của Đường Cận, liên quan gì đến nàng đâu chứ!
Nàng chỉ là muốn mỗi ngày được ăn một món Đường Cận nấu thôi mà!
Tâm tình u uất, Đường Lai Đệ hấp xong nồi cơm. Dẫu rằng nàng là người bỏ bạc, là chủ quán, nhưng hai người kia rõ ràng đều có chủ kiến, căn bản chẳng hề để lời nàng vào tai.
Chủ quán như nàng, quả thật là hữu danh vô thực.
Thế nên, hấp xong cơm, Đường Lai Đệ liền lên tiếng: “Ta là chủ quán, trừ món ăn ra, những chuyện khác đều phải nghe ta.”
Nghe đến câu này, Đường Cận lặng lẽ chuyển chủ đề: “Trước hết nếm thử xem cơm thế nào đã.”
Ba người mỗi người múc một bát cơm, bắt đầu ăn.
Chốc lát sau, Đường Cận buông đũa trước: “Vị cũng thường thôi.”
Sở Lăng Nguyệt tiếp lời: “Chỉ là cơm gạo trắng thông thường.”
Đường Lai Đệ trừng mắt: “Gạo thường nấu ra không phải cơm thường thì là cái gì?”
Hai người vợ chồng này sao không biết cảm thông chút nào, chẳng lẽ nàng có thể hấp gạo thành vàng chắc?
Đường Cận hơi trầm ngâm, rồi nói: “Hay là thế này, chỉ cần khách gọi món, thì cơm trắng với trà đều miễn phí, các ngươi thấy sao?”
Sở Lăng Nguyệt gật đầu, món ăn đã đắt như vậy, mà còn thu thêm tiền cơm trà thì cũng khó coi quá.