Chương 24

Đường Cận dán mắt nhìn vào cái giá trong hư không, món ăn vẫn chưa đủ, giờ sao có thể để người đi ngủ?

Nàng chẳng tỏ chút dịu dàng thấu hiểu nào, cứng giọng nói: “Nương tử, nàng hãy ngủ trễ một chút đi, ta còn mấy câu muốn hỏi.”

Nữ nhân này mà còn tiếp tục né tránh, nàng thật sự sẽ tung đòn sát thủ!

“A Cận muốn hỏi gì?” Sở Lăng Nguyệt cất giọng thấp mềm, trong lời như mang vài phần bất đắc dĩ.

Nghe xong, lòng Đường Cận cũng suýt mềm nhũn — tất nhiên là chỉ suýt thôi, bởi trước mặt ngân lượng, mọi thứ đều phải nhường chỗ.

Đêm nay thế nào cũng phải góp đủ bốn món ăn mới được!

“Nương tử, ngày ấy nàng gả cho ta... là thật lòng cam nguyện sao?”

Trong mắt Sở Lăng Nguyệt hiện lên một tia nghi hoặc, người sau lưng hôm nay quả thực quá mức bất thường...

Câu này chẳng phải là hỏi dư thừa sao? Giữa các nàng vốn là tình thế bức bách, nói gì đến tự nguyện.

Nàng ổn định tâm thần, bình thản đáp: “A Cận có ơn cứu mạng với ta, ta gả cho người, tự nhiên là cam tâm tình nguyện.”

[Đinh! Thưởng sáu chiếc tart trứng phô mai thịt xông khói]

Ồ hô, cuối cùng nữ nhân này cũng biết điều rồi.

Nhưng mà... tart trứng?

Đường Cận ngẫm nghĩ kỹ càng, lại không tìm thấy chút gì liên quan trong ký ức nguyên chủ. Đợi đã... hình như nàng vừa nắm được một chút đầu mối.

Món ăn mà hệ thống ban thưởng, e rằng đều là theo phương pháp nấu nướng thời hiện đại, gia vị cũng phong phú, tay nghề lại đều thuộc hàng đại trù. Đem so với cái thời nguyên liệu thiếu thốn như cổ đại này, chẳng phải là ép người ta không kịp trở tay hay sao?

Cho nên... có nên điều chỉnh lại giá món ăn một chút không?

Mấy món thông thường thì vẫn giữ năm lượng một phần, còn những món cổ đại không có thì cứ tăng gấp đôi.

Ví như cái bánh trứng kia, mai đem thử xem sao.

Mà nếu thật sự không bán được... thì các nàng ăn cũng không thiệt.

Đường Cận suy nghĩ một hồi, lại mở miệng hỏi tiếp: “Nương tử thấy ta là người thế nào?”

Sở Lăng Nguyệt làm như suy nghĩ giây lát, rồi giọng bình tĩnh như nước chảy: “A Cận học rộng hiểu nhiều, làm người thành thật, đối với ta lại rất tốt.”

]Đinh! Thưởng một đĩa cánh gà nướng kiểu Orléans]

[Đinh! Thưởng một đĩa gà xé sốt tê cay]

[Đinh! Thưởng một đĩa xá xíu mật ong]

Đường Cận suýt nữa há hốc mồm.

Hảo gia hỏa, còn có thể chơi như vậy sao?

Nữ nhân này đúng là tuyệt đỉnh—mấy lời khen dành cho nguyên chủ kia, nàng chẳng tin nổi lấy một chữ!

Đã có khoảnh khắc, nàng suýt nữa muốn đem chuyện mình gánh hệ thống nói hết với Sở Lăng Nguyệt, hai người phối hợp, chẳng phải thiên hạ vô địch sao?

Chỉ là... nàng không rõ hệ thống định nghĩa thế nào là “nói dối”, nếu lời nói là do cả hai phối hợp mà ra, liệu còn tính là nói dối nữa không?

Hơn nữa, việc nàng mang trong mình một hệ thống phần thưởng nói dối, nói ra thì thật kinh thế hãi tục. Nếu Sở Lăng Nguyệt không phải người đáng tin, chẳng may để lộ ra ngoài, có khi nàng sẽ bị kéo ra làm vật hi sinh cho đám cổ nhân kia nghiên cứu cũng nên.

Đường Cận nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn quyết định giữ kín bí mật, tránh lỡ tin lầm người.

“Nương tử quá lời rồi, mau nghỉ ngơi đi thôi.”

Trên kệ lúc này đã có đủ sáu món, nàng thấy nên thu tay đúng lúc, tránh để nữ nhân kia sinh nghi.

“Ừm.” Sở Lăng Nguyệt khẽ đáp một tiếng, giọng lộ vẻ mỏi mệt, sau đó liền không nói thêm gì nữa, tựa như đã chìm vào giấc ngủ.

Trong phòng lại rơi vào tĩnh lặng.

Dưới gầm giường, Đường Lai Đệ ngẩn ra, rồi lặng lẽ nằm xuống—vậy là hết rồi ư?

Hai người này cũng quá đỗi dè dặt, đang lúc hay mà, sao không nói tiếp chứ... nàng còn muốn nghe mà.

Sáng hôm sau, Đường Cận vừa mở mắt liền thấy nữ nhân kia lại bị mình ôm vào trong ngực, hoảng hốt rút tay về.

Không được, phải nhanh chóng tách giường mà ngủ thôi!

Nếu sau này nữ nhân kia tỉnh trước, sinh nghi nàng có tâm tư bất chính thì làm sao bây giờ? Nàng là người chính trực mà!

Sở Lăng Nguyệt quay lưng về phía nàng, môi mím chặt—coi bộ tư thế ngủ của người kia lại tệ hơn rồi.

Dưới đất, Đường Lai Đệ cũng đã tỉnh. Nhớ tới việc thương lượng tối qua, nàng liền mở miệng đòi tiền:

“...Nấu cơm cần gạo, pha trà cần trà, nhóm bếp lại phải mua củi.”

Lời này nghe rất có lý, Đường Cận không nói gì, lấy ra mười lượng bạc mới kiếm được hôm qua, dặn dò:

“Ngươi tiêu cho cẩn thận, bạc thừa thì nhớ mang về, ta còn phải ghi sổ.”

“Yên tâm, ta đi trước đây!” Đường Lai Đệ đáp một tiếng sảng khoái.

Còn Đường Cận cùng Sở Lăng Nguyệt thì tới thẳng tửu quán.