Sắc mặt Đường nhị thẩm khẽ cứng lại, giọng cũng trở nên lúng túng:
“Không... không có ai cả, chỉ là ta thấy con bé ấy tính tình không chững chạc, sợ nó đi lạc đường, mới nghĩ mời bá mẫu ra mặt trấn giữ một phen.”
Nàng biết ngay bà đại bá mẫu này chẳng phải dễ lừa, danh xưng "đệ nhất Nương tử chanh chua của làng Đường" đâu phải hữu danh vô thực.
Ánh mắt lão thái thái chợt sầm xuống, không khách khí mà nói thẳng:
“Thôi đừng giở trò quanh co. Lão thân muốn gặp kẻ đứng sau ngươi. Nếu không, hôm nay ta sẽ chẳng đi đâu hết.”
Đường nhị thẩm khẽ chấm khăn bên đuôi mắt, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Vậy xin bá mẫu chờ một lát.”
Dứt lời, nàng xoay người bước vào trong phủ họ Chử.
Nàng cũng chỉ là người đưa tin mà thôi, còn tiểu thư nhà họ Chử không hiểu nổi trúng phải cái gió gì, ngày ngày cứ chăm chăm theo dõi Đường Cận, khiến nàng cũng mệt mỏi không thôi.
Chẳng mấy chốc, Đường nhị thẩm quay trở ra.
“Đại bá mẫu, tiểu thư nhà họ Chử mời người vào trong dùng trà đàm đạo.”
Nói rồi, ánh mắt lặng lẽ liếc nhìn vị lão thái thái bước đi khoan thai, trong lòng không khỏi âm thầm khâm phục.
Nhà họ Chử vốn chỉ mới chuyển đến làng Đường vài năm gần đây. Chử cử nhân được công danh tú tài, lại giàu có hơn người, còn xuất tiền tu sửa từ đường tổ tông, nhờ thế mới đứng vững gót trong làng này.
Chưa kể, còn xây dựng phủ đệ nhà họ Chử nguy nga, phú lệ, khiến ai thấy cũng phải trầm trồ cảm thán.
Nhớ năm xưa, lần đầu nhà họ Chử tuyển người giúp việc, nàng mới bước chân vào phủ đã choáng ngợp bởi cảnh sắc kim bích huy hoàng nơi đây, đến độ chẳng biết nên đặt chân ở đâu. Nào ngờ lão thái thái lại trấn định đến vậy, quả không hổ là đệ nhất Nương tử lừng danh trong làng, đúng là người từng trải, gặp qua đại trường diện.
Lão thái thái bước một mạch tới thư phòng phía sau viện nhà họ Chử, cuối cùng cũng gặp được người mà bà muốn gặp.
“Lão Nương tử, mời ngồi. Dâng trà.”
Chử Thiệu Dương khẽ khom người thi lễ, cử chỉ phong thái mang theo vẻ cao quý tự nhiên, song giọng điệu lại hòa nhã, không hề có chút xa cách hay trịch thượng.
“Đừng khiến cô nương chê cười, lão thân nào dám xưng là “lão Nương tử”, xin cô đừng khách khí quá.”
Lão thái thái vừa khách sáo, vừa âm thầm đánh giá thiếu nữ dung mạo thanh tú trước mặt, trong lòng có đôi phần ngổn ngang.
Vài năm trước, ngay khi nhà họ Sở dọn đến làng Đường, cháu gái bà chỉ mới gặp Chử Thiệu Dương một lần đã đem lòng si mê, mở miệng liền thề không cưới ai khác. Khi ấy không ít lần dây dưa gây phiền toái cho người ta.
Thế nhưng rõ ràng đối phương chẳng có ý gì với Đường Cận. Dạng tiểu thư thế gia như vậy, vốn chẳng phải hạng nông hộ như bọn họ có thể vọng tưởng. Bà từng khuyên can, cũng từng đánh đập, nhưng Đường Cận đã rơi vào u mê, có kéo cũng không quay đầu.
Mãi đến khi nàng thi đỗ tú tài, lấy hết dũng khí thổ lộ rồi bị cự tuyệt, trong lúc chán nản đi huyện thành uống rượu giải sầu, lúc về gặp được Sở Lăng Nguyệt đang hôn mê bên đường, liền chẳng nói chẳng rằng lập tức đòi thành thân. Từ đó, nàng mới không còn nhắc tới vị đại tiểu thư nhà họ Chử nữa.
Chử Thiệu Dương vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, giọng nói ôn hòa:
“Không biết lão Nương tử hôm nay đến tìm ta là vì chuyện gì?”
Rõ ràng là hỏi mà như đã biết rõ cả.
Lão thái thái an ổn ngồi xuống, không định vòng vo khách sáo, liền nói thẳng vào việc:
“Chử tiểu thư, lão thân biết xưa kia Đường Cận có gây phiền nhiễu cho cô, đều là do lão thân dạy dỗ không nghiêm. Cô cứ yên tâm, nếu sau này con bé còn dám làm càn, lão thân nhất định đánh gãy chân nó, tuyệt không để nó đến trước mặt cô thêm lần nào nữa. Mong cô cũng hạ thủ lưu tình một chút.”
Đừng tiếp tục dòm ngó Đường Cận, cũng đừng gây thêm rắc rối cho nó nữa.
Có đôi lời không cần nói rõ, bà tin vị đại tiểu thư này là người thông tuệ, tất sẽ hiểu ý.
Chử Thiệu Dương khẽ cười, ánh mắt mang theo đôi phần dò xét:
“Lão Nương tử nghĩ nhiều rồi, ta vốn không có ý làm khó. Chẳng qua lần này sai người lưu ý Đường Cận, cũng chỉ bởi lo khoản bạc cho vay khó lòng thu lại.”
Vừa nói, nàng vừa lấy ra một tờ khế ước, đưa tới trước mặt lão thái thái.
Tim bà thoáng giật thót, Đường Cận khi nào đi vay bạc của người ta thế?
Cái đứa xui xẻo ấy, thật là đáng đánh mà!
Bà không buồn liếc tờ giấy kia một cái, chỉ nghiêm mặt hỏi: “Lão thân không biết chữ, nói ta nghe, con bé nó mượn bao nhiêu?”