Thế còn lời "toàn tâm toàn ý yêu nàng" là thế nào?
Khoan đã — phần thưởng là một cái... bánh bột ngô?
Chỉ một cái?
Trời đất ơi, đây là cái hệ thống keo kiệt kiểu gì vậy! Mau ra đây, nàng muốn khiếu nại!
Tiếc là hệ thống y như không tồn tại — im lặng như tờ. Chỉ có một giá ảo hiện ra trước mắt nàng, mờ mờ ảo ảo như bóng ma, đặt trơ trọi một chiếc bánh bột ngô be bé đáng thương ở đó.
Có lẽ vì thấy nàng trầm mặc quá lâu, Sở Lăng Nguyệt dè dặt mở miệng: "A Cận... sao nàng không nói gì?"
Đường Cận hoàn hồn, nhìn người phụ nữ dung nhan như họa trước mặt, hơi ngập ngừng: "Nàng... thật sự quan tâm ta sao?"
Sở Lăng Nguyệt hơi cúi mắt, hàng mi dài run nhẹ: "A Cận chẳng lẽ còn mê man? Chúng ta là thê tử của nhau, kết tóc thề nguyện, tự nhiên ta phải quan tâm nàng chứ."
Giọng nói nàng ấy nhỏ nhẹ khàn khàn, như chứa đựng một tia nghẹn ngào.
Một mỹ nhân dịu dàng rưng rưng nước mắt đứng trước mặt, Đường Cận chợt thấy trong lòng có chút... hỗn loạn.
Ai nghe xong, cũng phải cảm thán một câu tình ý chân thành, sâu nặng.
[Đinh — Thưởng một hủ dưa muối!]
Khóe môi của Đường Cận giật nhẹ, suýt chút nữa nàng không kìm được biểu cảm.
Quan tâm cái gì chứ? Có dám rơi vài giọt nước mắt không? Cái trò diễn kịch của nguyên chủ và nữ nhân này, đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai thật lòng cả.
Còn cái hệ thống chết tiệt này, lúc thì thưởng bánh bột ngô, lúc lại là dưa muối.
Sợ nàng bị bánh bột ngô nghẹn chết à, biết phối thêm món mặn ăn cùng đúng không?
Có bản lĩnh thì chu đáo thêm tí nữa đi, cắt củ cải thành sợi cho nàng coi nào!
“A Cận, nàng đói rồi đúng không? Ta nấu cho nàng một bát canh rau dại nhé.” Sở Lăng Nguyệt nhẹ nhàng lau khóe mắt – nơi hoàn toàn không hề có một vệt nước mắt nào, trong đáy mắt không ai nhìn thấy, chỉ toàn là tĩnh lặng lạnh lẽo.
Đường Cận theo bản năng đợi một chút, thấy hệ thống không có động tĩnh gì, mới uể oải đáp lại: “Được.”
Cho nên... nữ nhân này vừa gặp đã nói dối hai câu trong ba câu.
Thật đúng là dốc lòng dốc sức để diễn kịch với nàng.
Đường Cận không khỏi bắt đầu hoài nghi ký ức của nguyên chủ. Nhưng nghi ngờ thì cứ nghi ngờ, cơm vẫn phải ăn.
Nàng... đói muốn xỉu rồi.
Sở Lăng Nguyệt thấy Đường Cận chịu đáp, bèn cúi người nhặt lại chiếc giỏ trúc, xách theo rau dại đi về phía nhà bếp.
Đường Cận lơ đãng ngồi xuống bên bàn, cẩn thận xâu chuỗi lại ký ức của nguyên chủ.
Không tiền, không danh, ngay cả cái gọi là “tình yêu của thê tử” cũng có tới tám phần là giả.
Khởi đầu thế này... đúng là hơi quá tay rồi đó!
Không lâu sau, Sở Lăng Nguyệt đã quay lại, tay bưng một bát canh nóng, giọng nhẹ nhàng: “A Cận, trong nhà hết muối rồi, có lẽ hơi nhạt. Nàng tạm ăn đỡ nhé.”
Đường Cận không nhịn được mà liếc nhìn chiếc bát đặt trên bàn.
Bát canh đen sì sì trước mặt... nhìn thế nào cũng chẳng giống canh, mà giống một đống hồ dán thì đúng hơn.
Nữ nhân này chẳng lẽ không thèm rửa rau, cứ thế trộn cả đất lẫn cỏ mà đem nấu lên?
Nàng khó nói thành lời, dời ánh mắt đi chỗ khác, chân thành và hết mực nhã nhặn: “Hay là nàng uống đi. Ta... đột nhiên không thấy đói nữa.”
Ừm, nàng quyết định sẽ chọn bánh bột ngô và dưa muối.
Ít ra thì bánh bột ngô trông còn giống bánh bột ngô, còn cái thứ sền sệt trong bát kia... nàng không muốn thử nghiệm chút nào.
Sở Lăng Nguyệt mím môi, giọng nhẹ như gió thoảng: “Ta ăn no rồi lúc ở ngoài. Nàng ăn nhanh đi, đừng lo cho ta.”
Vừa nói, nàng ta vừa làm bộ không nỡ mà dời ánh mắt khỏi bát canh, còn khéo léo đưa tay ôm lấy bụng.
Một dáng vẻ tiêu chuẩn của kẻ đang nói dối vì “tình yêu”. Vì nàng, ta tình nguyện chịu đói.
Cảm động trời đất, rơi lệ ngàn dòng.
Đường Cận thầm cười lạnh trong lòng, còn hào phóng tặng nàng ta một cái “like” trong tâm trí. Phải công nhận, nữ nhân này diễn cũng khá thật lòng — đến cả chuyện nhịn đói cũng dám làm, khó trách có thể lừa được nguyên chủ.
Nhưng... diễn như vậy chỉ lừa được nguyên chủ thôi, còn nàng thì có não.
Nếu theo lẽ thường, Sở Lăng Nguyệt thực sự quan tâm nguyên chủ, ít nhất cũng nên hỏi nàng bệnh tình thế nào rồi, thân thể có đỡ hơn chút nào không — chứ không phải ứng phó hời hợt thế này.