Nàng cảm thấy... mấy thứ mình ăn trước giờ, so với bát mì ấy, chẳng khác nào cám heo.
Nhưng mà một lần vay tận hai mươi lượng... Trong lòng nàng vẫn còn đấu tranh: “Thật ra một nửa số bạc của ta đều để ở chỗ mẫu thân, ta mang theo chỉ có mười lượng thôi.”
Nàng chỉ định tới ở nhờ mấy hôm, chứ đâu có nghĩ sẽ mang hết cả vốn liếng ra mở quán buôn bán gì.
[Đinh! Thưởng một đĩa thịt hấp bột gạo]
Đường Cận nghe thấy tiếng hệ thống, ánh mắt lập tức trở nên thâm thúy: “Lai Đệ à, không phải ta không muốn cùng ngươi phát tài, nhưng mười lượng bạc thật sự không đủ. Nếu vậy, ta cũng không làm khó ngươi nữa. Ngày mai ta tìm người khác hỏi thử, dẫu sao làm ăn cũng kỵ nhất là người quá đông, lợi lộc dễ chia không đều.”
Aiz, nhân tính quả là không chịu nổi thử thách. Vừa mới khen nàng một câu thật thà, hệ thống đã liền thưởng cho một đĩa thịt hấp.
Đường Cận liền quay sang nhìn Sở Lăng Nguyệt: “Nương tử, trời còn chưa tối hẳn, chúng ta tới chỗ tổ mẫu một chuyến đi.”
Tủ muội tốt phải ra tay đúng lúc, đừng khiến nàng thất vọng nha.
Sở Lăng Nguyệt nhìn nàng, ánh mắt lộ vẻ đã hiểu: “Được.”
Đường Lai Đệ sững người, vậy là... không tính cho nàng đi cùng nữa sao?
Nàng chỉ muốn khóc, trong lòng còn thấy tủi thân lắm.
Mì thì thật sự rất ngon, mở quán chắc chắn bán được, nhưng mà... gia sản của nàng cũng thực sự chỉ có hai mươi lượng bạc mà thôi.
Do dự chốc lát giữa vay hay không vay, cuối cùng Đường Lai Đệ cắn răng, mở miệng hỏi: “Hai mươi lượng ấy, ta có thể cho vay. Nhưng ngươi phải nói rõ, sau này sẽ chia lời ra sao.”
Tỷ muội ruột còn phải sòng phẳng tính toán, huống chi nàng đâu phải không tin Đường Cận... ừ thì đúng là không tin thật.
Dù sao đó cũng là toàn bộ gia sản của nàng!
Ngay cả mẹ ruột nàng còn không dám tin tưởng nữa là!
Đường Cận nghe vậy liền tinh thần phấn chấn, đáp ngay: “Vậy chia bốn bốn đi. Ngươi bỏ bạc, ta bỏ công, tuyệt đối không để ngươi chịu thiệt.”
Nàng làm ăn rất công bằng mà.
Đường Lai Đệ chớp mắt: “Sao lại thiếu hai phần? Vậy không dễ tính toán đâu.”
Đường Cận bày ra vẻ dĩ nhiên: “Hai phần ấy đương nhiên là phần của nương tử ta rồi. Chẳng lẽ ngươi muốn để nương tử ta làm không công? Hay là ngươi còn dư bạc để thuê người làm?”
Nghe vậy, Đường Lai Đệ theo bản năng nhìn sang Sở Lăng Nguyệt.
Sở Lăng Nguyệt nét mặt thản nhiên, lặng lẽ nhìn nàng, như đang nói: Ngươi thật chẳng rộng lượng gì, ta cũng là người phải bỏ sức ra đó.
Khóe môi Đường Lai Đệ giật giật, rồi dời mắt đi: “Được rồi, hai mươi lượng này ta cho vay.”
Nàng là người có tình có nghĩa mà.
Ai ngờ Đường Cận lại khẽ lắc đầu: “Ngươi đã muốn chia phần lời, sao còn gọi là vay? Đây là bạc nhập hội. Nếu không, ta có thể đi tìm người khác vay cũng được. Lai Đệ à, xem ra ngươi vẫn chưa nghĩ cho thông, hay thôi, chuyện này bỏ qua đi.”
Đường Lai Đệ ngẩn người: “Không phải vay? Lỡ như không kiếm được bạc thì chẳng phải ngươi không trả ta sao?”
Đường Cận mặt không đổi sắc gật đầu, chẳng phải điều đó là hiển nhiên ư?
Trong lòng Đường Lai Đệ như có nước mắt chảy ngược, đột nhiên thấy mình giống như vừa tự chui vào một cái hố to — mà cái hố này lại là do nàng tự nguyện nhảy vào.
“Đường Cận à, ta tin ngươi... ngươi nhất định phải nấu cho thật ngon đó.”
Bằng không, nàng không chỉ thành kẻ không chốn dung thân, mà đến một đồng bạc cắc cũng chẳng còn — thế thì thật là khổ không nói xiết.
Đường Cận lập tức trịnh trọng hứa hẹn: “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cố hết sức.”
Nhân lúc còn có hệ thống trong người, nhất định phải tranh thủ trò chuyện với Sở Lăng Nguyệt nhiều hơn, nghe nhiều lời dối trá, tích lũy nhiều món ăn ngon.
Thương lượng xong chuyện hợp tác, lại viết ba bản khế ước, ai nấy đều điểm chỉ, giữ lấy một phần, Đường Cận cười híp mắt, đưa tay ra: “Bạc đưa ta đi.”
Đường Lai Đệ nhìn vẻ mặt chắc nịch của nàng, cuối cùng cũng không nhắc tới chuyện một nửa số bạc còn ở chỗ mẹ mình nữa. Nàng đau lòng lấy túi tiền ra, hai tay dâng lên.
Đường Cận thoăn thoắt cất bạc, vẻ mặt hòa nhã dễ gần: “Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta vào trong cùng Lăng Nguyệt dọn chỗ ngủ.”
Đường Lai Đệ ngẩn ngơ gật đầu, tâm trí lơ lửng như hồn lìa khỏi xác. Toàn bộ gia sản của nàng... cứ thế mà dốc ra rồi ư?
Số bạc ấy nàng chắt bóp suốt một năm trời mới dành dụm được...
Lúc đầu nàng chỉ định ghé ở nhờ vài hôm thôi mà...
Cửa phòng khép lại, Đường Cận liền chìa tay ra trước mặt Sở Lăng Nguyệt: “Khế ước của nàng phải sửa lại một chút.”