Chương 6

Ngay lúc mọi người đang lòng dạ không yên, vị quản gia lại nhận được tin mới, vội vã chạy vào bẩm báo.

Chỉ thấy vị quản gia, người vốn luôn điềm tĩnh, lần này lại vô cùng hốt hoảng, đến cả búi tóc trên đầu cũng lệch đi. Vừa vào đến nơi đã run giọng nói: “Có, có tin rồi ạ! Nghe người trở về bẩm báo, nói là Tấn Vương đã đích thân áp giải đoàn xe của Ngũ cô nương đến đây để hỏi tội!”

Tin này chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang!

Cả Uy Viễn Hầu phủ như ong vỡ tổ. Mấy vị lão gia bị tin tức này làm cho choáng váng đến ù cả tai, ánh mắt thất thần.

Cuối cùng, vẫn là vị lão phu nhân từng trải sự đời phản ứng nhanh nhất, bà cụ trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đã dò hỏi rõ ràng chưa?” Chuyện gì cũng phải làm cho rõ ngọn ngành, như vậy chúng ta mới có thể nắm được cái lý trong tay. Lão phu nhân tin rằng, cho dù là Tấn Vương, nếu không chiếm được lý, thì đến lúc đó cũng không thể hành động quá đáng.

Quản gia hít một hơi lấy lại bình tĩnh, đáp: “Thưa lão phu nhân, phủ binh của Tấn Vương đã vây kín đoàn xe của Ngũ cô nương, người của thuộc hạ không tiện hỏi thẳng. Lúc đó, họ chỉ có thể đứng nhìn từ xa, thấy Tấn Vương đi đầu, còn phủ binh của ngài ấy thì vây quanh đoàn xe của Ngũ cô nương. Họ cũng không nhìn rõ tình hình cụ thể ra sao, nên quả thực không dám nói bừa.” Hơn nữa, người trở về còn báo rằng áo bào của Tấn Vương dính cả vết máu, trông vô cùng khát máu sát khí, người nhát gan căn bản không dám đến gần, nói gì đến chuyện hỏi han.

Nếu đã không dám nói bừa, vậy các ngươi làm gì mà kinh hãi đến thế?!

Mấy vị lão gia của Uy Viễn Hầu phủ bị dọa cho một phen hú vía, không khỏi trừng mắt nhìn quản gia.

Lão phu nhân mân mê chuỗi Phật châu, trầm ngâm nói: “Tuy chưa biết tình hình thế nào, nhưng xem ra sự việc vẫn chưa đến mức tồi tệ nhất. Các con hãy chuẩn bị một chút, đến lúc đó còn có cái mà ứng đối.”

Lão phu nhân lại dặn dò thêm một vài biện pháp cần chuẩn bị, mọi người đều răm rắp tuân theo.

Vào lúc chạng vạng, ánh tà dương nghiêng bóng. Đoàn xe của Tấn Vương đã quay về đến kinh thành, và dưới ánh mắt của bao người, tiến thẳng về phía Uy Viễn Hầu phủ. Cảnh tượng này khiến những kẻ hiếu kỳ vây xem dọc đường không khỏi suy diễn lung tung, đồng thời cũng làm cho những gia tộc có quan hệ thông gia với Uy Viễn Hầu phủ phải thầm lo lắng thay, chỉ sợ Hầu phủ đã chọc phải vị sát tinh này.

Uy Viễn Hầu đích thân dẫn theo ba vị huynh đệ ra tận cổng lớn để nghênh đón.