Chương 14

Nhị phu nhân không khỏi bật cười, bà điểm nhẹ vào mũi nàng rồi nói: “Con với nó bằng tuổi nhau mà, chỉ lớn hơn nó vài tháng thôi. Hai tỷ muội các con đúng là chơi rất thân với nhau.” Vừa nói, bà vừa chăm chú ngắm nhìn A Bảo, chỉ cảm thấy dưới ánh đèn hơi mờ ảo, nụ cười trên gương mặt tinh xảo của thiếu nữ càng thêm rạng rỡ. Chiếc răng khểnh duyên dáng, gương mặt tựa đóa hoa buổi sớm xuân, thân hình mảnh mai như tơ liễu, quả thực là một vẻ đẹp yêu kiều, tươi tắn, thậm chí còn hơn cả mẹ của nàng năm xưa.

“Lục muội muội không chỉ xinh đẹp mà tính tình cũng rất tốt, từ nhỏ đã hợp tính với con, nên con cũng quý Lục muội muội, đương nhiên là chơi thân với muội ấy rồi ạ.” A Bảo đáp.

“Con cứ khen nó quá lời, tính nó thế nào chẳng lẽ ta còn không rõ sao?”

Trò chuyện thêm vài câu, Nhị phu nhân nói: “Con cũng mệt rồi, hãy nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai e là còn nhiều việc phải bận rộn đấy.” Nói rồi, bà lại căn dặn đám nha hoàn bà tử trong viện, yêu cầu họ phải hết lòng hầu hạ chủ tử, sau đó mới rời đi.

Sau khi Nhị phu nhân đi khỏi, A Bảo được nha hoàn hầu hạ tắm rửa thay y phục. Ngâm mình trong bồn tắm một lúc, cả người nàng cảm thấy thư thái hơn hẳn. Đúng lúc này, nha hoàn cũng bưng bữa tối lên. A Bảo ngồi trước chiếc bàn bát tiên làm bằng gỗ đàn hương, liếc nhìn những món ăn trên bàn, tất cả đều là những món thanh đạm, gồm một thố canh vịt hầm măng, cá vược hấp, cháo gà xé nấu với bách hợp, cùng hai đĩa nhỏ đồ ăn kèm thanh mát, rất hợp khẩu vị cho người vừa trải qua một chuyến đi dài mệt mỏi.

“Cô nương, Nhị phu nhân vẫn còn nhớ sở thích của người đấy ạ.” Nhạn Thanh bưng nước sạch đến cho A Bảo rửa tay, tươi cười nói.

Nhạn Hồi múc một bát canh đặt trước mặt A Bảo, khẽ cười đáp: “Nhị phu nhân trước nay vốn là người cẩn thận và chu đáo nhất mà.”

Nhạn Thanh không hiểu ý, nhíu mũi nói: “Nhị phu nhân đương nhiên là chu đáo rồi ạ, trong mấy vị phu nhân, chỉ có Nhị phu nhân là đối xử tốt với cô nương nhà ta nhất.”

“Đồ ngốc này!” Nhạn Hồi không muốn tranh cãi với nàng ấy, chỉ chuyên tâm hầu hạ A Bảo dùng bữa.

A Bảo nghe hai nha hoàn nói chuyện, trên mặt cũng thoáng hiện ý cười, nàng nói: “Nhị bá mẫu đương nhiên là người tốt rồi.” Rồi không nói gì thêm.

Sau khi ăn uống no nê, lại được tắm rửa sạch sẽ, hít hà hương trầm thoang thoảng trong không khí và ngắm nhìn màn đêm đã buông xuống ngoài cửa sổ, cái cảm giác được đặt chân lên mặt đất vững chãi quả thực quá tuyệt vời. Chuyến đi ròng rã cả tháng trời trên xe ngựa đúng là muốn lấy mạng người ta mà. A Bảo khoan khoái cuộn mình trên chiếc ghế nằm, lim dim buồn ngủ.