Chương 12

Về phần Uy Viễn Hầu, ông ta biết rõ nếu không có Tứ đệ trấn giữ biên cương, lập nên quân công, thì phủ Uy Viễn Hầu cũng không có được sự huy hoàng như ngày hôm nay, và Thánh thượng cũng chưa chắc đã đối đãi với gia đình họ như vậy. Trong lòng ông ta vô cùng tán thành quyết định tòng quân năm xưa của Tứ đệ, để rồi sau khi lập được quân công thì thuận lý thành chương ở lại trấn thủ biên cương, mười mấy năm chưa về nhà. Cũng vì lẽ đó, Uy Viễn Hầu rất coi trọng A Bảo. Thấy hai bà cháu đã nói chuyện gần xong, ông ta bèn vội ra hiệu cho vợ mình.

Uy Viễn Hầu phu nhân cười nói: “Thưa mẫu thân, Tứ đệ bây giờ đã ổn rồi. Tục ngữ có câu sau cơn đại nạn ắt có đại phúc, Tứ đệ là người có phúc khí, chắc chắn sẽ không sao đâu ạ. Cẩm nha đầu đi đường xa mệt nhọc, lại vừa rồi bị một phen hoảng sợ, hay là cứ để con bé đi nghỉ trước, có chuyện gì ngày mai hỏi cũng được ạ.”

Nhị phu nhân cũng xen vào: “Đúng vậy đó ạ. Nếu Cẩm nha đầu mệt đến sinh bệnh, người cuối cùng đau lòng chẳng phải vẫn là mẫu thân người sao?”

Lão phu nhân vỗ về tay A Bảo, cười nói: “Trong các cháu, con bé này ở bên cạnh ta ít ngày nhất, nhưng ta lại thương nó nhất. Này vợ lão nhị, con trước nay vẫn thân thiết với Cẩm nha đầu, vậy con đưa nó đi đi. Còn vợ lão đại, Bảo Hàm viện đã thu dọn ổn thỏa chưa?” Nghe Uy Viễn Hầu phu nhân cười đáp mọi thứ đều đã chu toàn, bà cụ lại nói tiếp: “Vợ lão đại làm việc ta rất yên tâm, chỉ sợ Cẩm nha đầu lâu ngày không ở đây, sẽ có kẻ không có mắt ăn hϊếp con bé còn nhỏ dại. Vợ lão nhị, con qua xem trong viện con bé còn thiếu gì không, giúp ta để mắt một chút.”

Nhị phu nhân đáp: “Thưa mẫu thân người cứ yên tâm. Từ khi nghe tin Cẩm nha đầu sắp về, chị dâu đã cho người thu dọn viện của con bé rất cẩn thận rồi ạ. Mọi thứ đều sạch sẽ tươm tất, tuyệt đối sẽ không để Cẩm nha đầu của chúng ta chịu thiệt thòi đâu ạ.”

A Bảo vội nói: “Làm phiền tổ mẫu, Đại bá mẫu và Nhị bá mẫu đã nhọc lòng, cũng làm phiền mọi người đã lo lắng cho con ạ.”

Sau khi hàn huyên thêm vài câu, cuối cùng A Bảo cũng được phép rời đi, nàng liền theo Nhị bá mẫu của mình.

Đợi A Bảo đi rồi, lão phu nhân mới ngả người trên sập, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Mấy vị lão gia thấy vậy, vội vàng lên tiếng hỏi: “Thưa mẹ, người có mệt không ạ? Người nhất định phải bảo trọng thân thể, đừng quá lao lực.”