Tiếng cười nhạo, mỉa mai của nữ nhân này cứ như tiếng ác ma rót vào tai.
Theo lệnh của Nghiêm Thục Ngọc, chiếc kéo sắc nhọn lạnh lẽo được đặt lên bụng Nghiêm Thanh Ca.
"Xoẹt xoẹt xoẹt…" Tiếng kéo xé toạc da thịt giống như tiếng ác ma gào khóc, máu nóng chảy ra từ bụng Nghiêm Thanh Ca, đọng lại thành một vũng máu trên giường. Không ai thấy một dòng nước mắt không ngừng tuôn trào từ khóe mắt Nghiêm Thanh Ca.
Nếu như nàng không béo, mà có thân thể nhanh nhẹn, có thể tự mình làm mọi việc…
Nếu như năm đó, Nghiêm Thục Ngọc không thay thế nàng gả cho thái tử…
Nếu như trước khi xuất giá, nàng mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, không bị mẫu tử Hải di nương và Nghiêm Thục Ngọc thao túng…
Thì liệu mọi chuyện có khác đi không?
Cuối cùng, bà đỡ lôi một đứa trẻ sơ sinh ra khỏi cái bụng đẫm máu của Nghiêm Thanh Ca.
Nghiêm Thục Ngọc nhận lấy đứa trẻ rồi nhíu mày: "Là con gái? Đồ vô dụng! Ta cần con gái để làm gì." Nàng ta nhìn thân thể Nghiêm Thanh Ca, giận dữ nói: "Ném con lợn chết này cùng với đứa con hoang nàng ta đẻ ra, ra ngoài vùng ngoại ô đi."
Cơn đau xé bụng cũng không thể khiến Nghiêm Thanh Ca hoàn toàn tỉnh táo, nhưng khi nghe thấy Nghiêm Thục Ngọc muốn vứt bỏ đứa bé, Nghiêm Thanh Ca đột nhiên mở mắt. Trong mắt nàng tràn đầy nguyền rủa, nhìn chằm chằm vào Nghiêm Thục Ngọc, giọng nàng khàn đặc, gào khóc thảm thiết: "Nghiêm Thục Ngọc, ta có làm ma cũng không tha cho ngươi."
Sự thay đổi đột ngột khiến Nghiêm Thục Ngọc giật mình, nàng ta vô thức lùi một bước. Đến lúc bình tĩnh lại, nàng ta mới nhận ra Nghiêm Thanh Ca chỉ là "hồi quang phản chiếu". Vừa nói dứt lời thì đầu nàng nghiêng sang bên cạnh, thân thể mềm nhũn xuống. Nàng tắt thở trong vũng máu lạnh ngắt.
…
Kinh thành được xây dựng dựa núi bên sông. Ở ngoài ngoại ô không xa, có một vách đá cao, dưới vách đá là một thung lũng sâu không thấy đáy.
Trăng sáng treo cao trên bầu trời, màn đêm tĩnh lặng như mặt nước.
Mấy tên hạ nhân của phủ Tín Quốc Công đứng trên đỉnh vách đá, trong xe đẩy của bọn chúng có một bao tải lớn dính máu, trong bao tải loáng thoáng có tiếng khóc yếu ớt, đứt quãng của trẻ con.
Bỗng nhiên, trên con đường núi gập ghềnh vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Một nam nhân mặc đồ tím, khoác giáp sắt, cưỡi ngựa chiến phi đến như gió. Trước ngực hắn còn ôm một đứa trẻ mặt mày ngây ngô, đứa trẻ chỉ biết gọi liên hồi: "Mẫu thân! Mẫu thân!"
Con ngựa dừng lại bên cạnh mấy tên hạ nhân, nam nhân trên ngựa bế đứa trẻ nhảy xuống.