Một nhà là nhà trưởng thôn, cho nguyên thân mượn năm lượng bạc.
Một nhà là đồ tể trong thôn, cho nguyên thân mượn ba lượng bạc.
Một nhà là một vị thúc thúc có giao tình tốt với cha mẹ nguyên thân, cho nguyên thân mượn một lượng bạc.
Một nhà là đại đường ca của tam thúc nguyên thân, mặc cho cả nhà hản đối, vẫn cho nguyên thân mượn một lượng bạc.
Bốn hộ gia đình này tuy nói là sau khi Lê Lương hứa sẽ trả tiền thì mới chịu lấy bạc ra, nhưng với tình cảnh lúc ấy, bọn họ chắc chắn đã chuẩn bị tâm lý, khoản bạc này phải vài năm sau mới quay về, thậm chí cả đời cũng không chắc lấy lại được.
Vì vậy, Lê Kiều cũng rất cảm kích bốn nhà này.
Lê Kiều lần lượt mang cá đến tặng bốn nhà, biểu tình của họ giống hệt Vương Quế Hoa và Lê Xuân Đào, hoài nghi, kinh ngạc, khó tin.
Nhưng cá thì là thật, hơn nữa Lê Kiều còn nói hắn muốn làm lại cuộc đời, vì vậy bốn nhà đều rất vui vẻ, còn tặng lại hắn lễ vật.
Đợi Lê Kiều phát cá xong xuôi thì trời đã tối.
Lê Kiều từ nhà đồ tể bước ra, nhân ánh trăng mờ mịt đi về sân nhỏ của mình.
Nhà đồ tể ở ngay đầu thôn, hắn mới đi được vài bước thì nghe tiếng bước chân nặng nề từ phía không xa. Hắn ngẩng đầu nhìn.
Dưới ánh trăng, Đào Trúc đang kéo một chiếc xe gỗ chở đầy lúa mạch, lúa trên xe chất cao hơn người hắn nửa thước. Dáng người y cao gầy nên phải cúi người về phía trước, từng bước một vất vả mà đi.
Cảnh tượng ấy khiến Lê Kiều nhíu mày, hắn nhanh bước đi về phía Đào Trúc.
---
Nguyên thân và Đào Trúc vốn không có qua lại mấy, nhưng tiểu ca nhi này lại có một đôi huynh tẩu cũng cực phẩm như phụ mẫu nguyên thân. Bà con thôn Tam Liễu thường đem cả ba người ra để phê bình mắng chửi, nên nguyên thân bị buộc phải biết rõ tình huống của Đào Trúc.
Theo thẩm mỹ nơi này, tiểu ca nhi phải giống nữ tử, bôi phấn thoa son, mềm mại yếu ớt.
Đào Trúc thì cao lớn, ngũ quan sắc nét. Trong mắt Lê Kiều, đó là dáng hình cao ráo cân đối, tuấn mỹ nổi bật, nhưng trong mắt người nơi đây, đó là dáng dấp giống nam nhân, rất xấu.
Đào Trúc không chỉ xấu, mà còn có một đôi huynh tẩu suốt ngày mộng tưởng một đêm phát tài.
Đôi phu thê ấy không muốn làm ruộng, chỉ muốn buôn bán, thường xuyên khoác lác với bà con rằng lần này nhất định sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng thực tế là lần nào cũng thua lỗ đến mức Đào gia suýt khuynh gia bại sản.