Vì vậy Lê Kiều cũng rất cảm kích Lê Cốc, nếu không có y thì lúc hắn xuyên tới đây e là chỉ còn lại một cái chân, chắc tức chết mất.
“Huynh biết bắt cá?” Lê Xuân Đào dừng bước, vẻ mặt giống hệt Vương Quế Hoa, kinh ngạc và khó tin.
“Không phải sao? Ta cũng vừa phát hiện hôm nay là mình biết bắt cá đấy.” Lê Kiều cười hì hì, chỉ vào thùng nước và giỏ tre bên chân.
Lê Xuân Đào đứng cách hơn chục mét, nhìn không rõ cá trong thùng nước, nhưng đống cá đầy ắp trong giỏ thì nàng thấy rất rõ ràng.
“Đều là huynh bắt?” Nàng kinh hô, rồi bước về phía Lê Kiều.
“Đều ta bắt cả. Ngươi mang về mấy con đi. Trước đây là ta không hiểu chuyện, khiến nhị thúc nhị thẩm phải lo lắng. Sau này ta nhất định sửa tật xấu, cũng sẽ sớm trả lại năm lượng bạc cho nhị thúc.”
Lê Kiều ra hiệu để Lê Xuân Đào lấy đống quần áo bẩn trong chậu gỗ ra, để hắn bỏ cá vào.
Nhưng Lê Xuân Đào lại như bị dọa sợ, lùi lại hai bước, nhìn Lê Kiều như nhìn người xa lạ.
Tên đường ca vô dụng như bùn nhão này… lại có thể nói ra mấy lời như vậy?
“Mau lên, ta còn phải mang cá đến cho những người khác cho ta mượn bạc nữa.” Lê Kiều không giải thích, chỉ thúc giục một câu.
Nghe vậy, Lê Xuân Đào nhìn đống cá, con lớn dài hơn một thước, con nhỏ cũng bằng bàn tay nàng, phần lớn còn sống, thỉnh thoảng lại quẫy nước.
Nghĩ đến tình hình trong nhà, nàng không do dự nữa, lập tức lấy đống quần áo bẩn ra khỏi chậu.
Lê Kiều nhận lấy chậu gỗ, cho vào đó hơn mười con cá, làm đầy cả chậu rồi mới đưa lại cho Lê Xuân Đào.
“Ta đi đưa cá cho những nhà khác.”
Hắn cũng không nói nhiều, xách hai thùng nước lên, mặc kệ chiếc giỏ còn ướt sũng, đeo thẳng lên lưng rồi sải bước rời khỏi bờ sông.
Lê Xuân Đào nhìn theo bóng lưng hắn ngẩn ra vài giây, rồi cũng chẳng buồn giặt giũ nữa, ôm chậu cá nặng trĩu chạy thẳng về nhà.
Trời sập đất lở rồi, đường ca vô dụng kia muốn cải tà quy chính rồi!
Khi Lê Xuân Đào về nhà loan báo tin chấn động này, thì Lê Kiều đã đạp dưới ánh hoàng hôn, lần lượt mang cá tới những nhà đã cho nguyên chủ mượn bạc trong ngày.
Lúc đám tay chân của sòng bạc đến, Lê Lương lấy ra toàn bộ số tiền tích góp của cả nhà, bốn mươi lượng bạc. Lê Cốc thì đưa ra năm lượng, nhưng vẫn còn thiếu mười lượng.
Lê Lương bất đắc dĩ, đành phải đi vay khắp làng, bảo đảm với bà con rằng mười lượng này sau này sẽ do ông trả. Thế là trong làng có bốn hộ gom đủ mười lượng bạc giúp hắn.