Chương 5

Khẽ ho một tiếng, Lê Kiều xoay người bước vào bếp, xách ra mười con cá.

“Thật có cá à?” Vương Quế Hoa kinh ngạc, chẳng còn để ý đến hai cái bánh bao nữa, vài bước đã chạy tới trước mặt Lê Kiều.

Nàng đưa tay khều khều đám cá, thân cá còn ươn ướt, mùi tanh xộc lên, mấy con còn sống giãy đành đạch, suýt nữa hất nước lên cả mặt nàng.

Xác nhận đúng là thật, nhưng nàng vẫn khó tin: “Ngươi lấy ở đâu ra cá? Không phải ăn trộm đấy chứ?”

“Nương tử à, Tiểu Kiều tuy có hơi lười, nhưng chưa từng làm chuyện trộm cắp.”

“Hắn chỉ là bán đất bán sách, ham ăn lười làm, nhưng vẫn quang minh chính đại, chẳng giấu diếm ai bao giờ!”

Lê Kiều còn chưa kịp mở miệng, Lê Lương đã vội vàng bênh vực.

Lê Kiều: “…”

Dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp.

Hắn giải thích: “Đại tẩu, đây là cá do ta vừa bắt được. Trước kia ta chưa bao giờ bắt cá, hôm nay đói quá nên mới ra bờ sông thử xem, ai ngờ lại dễ bắt như vậy.”

“Ta bắt bằng tay không đấy. Nếu đại tẩu, đại ca không tin, đợi ta rảnh sẽ bắt cho hai người xem.”

Vừa nói, hắn vừa gỡ dây cỏ, chia ra năm con đưa cho Vương Quế Hoa.

Vương Quế Hoa vẫn còn kinh ngạc, đôi mắt nhỏ đảo qua đảo lại soi xét hắn như đèn pha, tiểu thúc đáng chết này còn biết cả tuyệt kỹ bắt cá tay không sao?

Ngược lại, Lê Lương thì mừng rỡ: “Không ngờ Tiểu Kiều còn biết bắt cá, tốt quá rồi, tối nay có canh cá uống rồi.”

Hắn dùng tay trái chưa cầm bánh bao vỗ vai Lê Kiều, nhận lấy năm con cá, rồi liếc nhìn sang Vương Quế Hoa, tay phải thì nhét hai cái bánh bao vào tay Lê Kiều: “Tiểu Kiều bắt cá vất vả rồi, phải ăn chút gì ngon ngon bồi bổ đi, còn nóng đấy, mau ăn đi.”

Vương Quế Hoa: “…”

Nàng hừ lạnh một tiếng, giật lấy mấy con cá trong tay Lê Lương: “Bắt được mấy con cá thì có gì mà vất vả? Người thật sự khổ là ngươi đây này, cái kẻ ngu ngốc còn phải trả năm mươi lượng bạc tiền cờ bạc cho hắn đấy!”

“Ngươi nói thế là sao, việc nào ra việc nấy. Tiểu Kiều bắt liền từng ấy cá, tất nhiên mệt rồi, nàng đừng nặng lời nữa.” Lê Lương lập tức nhét chặt hai cái bánh bao vào lòng Lê Kiều.

Thấy tức phụ không giành nữa, hắn biết vậy là nàng đã ngầm cho phép hắn ăn.

“Muốn ta đối xử tốt với hắn á? Vậy thì để hắn tự mình trả cái nợ năm mươi lượng bạc đó đi!” Sắc mặt Vương Quế Hoa sa sầm xuống, trừng mắt nhìn Lê Kiều nói: “Muốn cái đồ ngốc Lê Lương nuôi không ngươi như trước đây à? Không có cửa đâu!”