Lê Kiều thu hồi đao nước, từ trong bếp bước ra.
Đối diện với hắn là một nam nhân nông phu da ngăm đỏ, khuôn mặt đã hằn nếp nhăn nhưng lại toát lên vẻ thật thà chất phác, chính là đại ca Lê Lương của nguyên thân.
Vừa thấy Lê Kiều, trên mặt Lê Lương liền hiện lên vẻ áy náy. Hắn vội giơ tay lắc lắc hai cái bánh bao trong tay: “Tiểu Kiều, đói lắm rồi phải không? Mau lại đây ăn bánh bao đi. Mới hấp xong buổi trưa đó. Hôm nay đại tẩu ngươi lên huyện cắt năm cân thịt heo, trong này có nhân hai miếng thịt, thơm lắm.”
Nói xong, hắn lại thở dài: “Hôm qua không cho ngươi vay gạo, là muốn để ngươi đói một bữa cho nhớ đời. Ngươi đừng trách đại ca, đại ca thật sự hết cách với ngươi rồi.”
Một lời vừa trách vừa thương, chân thành tha thiết.
Tình huynh trưởng thuần hậu đến thế, đừng nói là gặp được, từ khi tận thế giáng xuống, Lê Kiều đã lâu lắm chẳng còn thấy nổi một tấm lòng như vậy.
Trong lòng mắng nguyên thân vài câu, hắn vừa định mở miệng thì cửa sân lại bị đẩy mạnh ra, một nữ nhân trung niên hơi mập, sắc mặt hằm hằm, sấn sổ bước vào.
“Lê Lương! Bánh bao mà lão nương hấp trong cái trời nóng như lửa này, ngươi dám mang cho cái đồ phá của ấy à! Ngươi cho chó ăn còn hơn cho hắn, ít ra chó còn biết vẫy đuôi, hắn làm được trò trống gì?”
“Hắn còn có bản lĩnh nợ đến năm mươi lượng bạc tiền cờ bạc, để ngươi phải trả thay!”
Không ai khác, chính là Đại tẩu Vương Quế Hoa của nguyên thân.
Mắng xong, Vương Quế Hoa liền bộc phát ra một tốc độ không hề tương xứng với thân hình, mấy bước đã lao tới trước mặt Lê Lương, nhanh như chớp giơ tay giật lấy hai cái bánh bao nhân thịt trong tay hắn.
Lê Lương lộ vẻ chột dạ như bị bắt quả tang, nhưng tay cầm bánh bao lại giơ cao lên khỏi đầu: “Đã hai ngày nay mà Tiểu Kiều chưa ăn gì rồi, chẳng lẽ để nó chết đói sao?”
“Chết đói thì càng hay! Lúc đó lão nương nhất định đốt pháo tiễn hắn đi! Mau đưa bánh bao cho ta!”
Vương Quế Hoa nhảy lên cố với, nhưng thấp hơn Lê Lương hẳn hai cái đầu, dù nhảy thế nào cũng không chạm tới.
Càng nghĩ càng tức, nàng dứt khoát vươn tay cào lên mặt Lê Lương, nghiến răng đe dọa: “Ta nói cho ngươi biết, nếu hôm nay ngươi dám đưa bánh bao cho cái đồ hư hỏng đó, thì chúng ta hòa ly ngay! Cái nhà này có hắn thì không có ta!”
Lê Kiều: “…”
Tội lỗi, tội lỗi thật!
Hắn vội vàng kêu lên: “Tẩu tử, ta không ăn bánh bao đâu! Ta ăn cá! Tẩu tử đừng giận!”
“Ăn cá?”
Hai chữ ấy vừa thốt ra, không chỉ Lê Lương sững sờ mà ngay cả Vương Quế Hoa cũng dừng tay, tròn mắt nhìn y đầy kinh ngạc.
“Giữa ban ngày ban mặt mà ngươi nằm mơ gì thế? Ăn cá? Ngươi ăn… cứt còn hợp lý hơn!”
Lê Kiều: “…”
Chửi nguyên thân thì được, liên quan gì đến ta đâu chứ…