Chương 2

Người thanh niên xách gùi, sải bước thật nhanh xuống núi.

Nhưng mới đi được vài bước, y đột ngột quay lại, đến bên Lê Kiều, giơ chân đá mạnh mấy cái vào chân hắn, rồi mới hầm hầm bỏ đi thật nhanh.

Lê Kiều bị đá đến mức hít vào một hơi lạnh, đau đến run người, nhưng nhìn bóng lưng cao gầy của người thanh niên kia, hắn lại bật cười, tâm trạng cực kỳ tốt.

Cơn đau đầu vừa nãy là do trong đầu của hắn bị ép nhét vào một đoạn ký ức không thuộc về mình.

Hắn đã xuyên không rồi.

Chết, rồi lại sống lại.

Hơn nữa, còn là ở một thế giới có núi non xanh biếc, sông suối trong lành, không hề có xác sống!

Chỉ là, cách phân chia giới tính của thế giới này khiến hắn hơi mơ hồ, ngoài nam và nữ, nơi đây còn có một giống người gọi là tiểu ca nhi.

Nhưng không sao, chỉ cần không có xác sống thì mọi chuyện đều dễ nói cả.

Tâm tình phơi phới, lại biết được đôi chút về người thanh niên kia từ ký ức của thân xác này, hắn không nhịn được mà lỡ lời trêu chọc một câu.

Người thanh niên tên là Đào Trúc, là một ca nhi, hơn nữa còn là một lão ca nhi quá tuổi gả đi được, nên khi nghe lời trêu ấy, y vừa kinh hãi vừa tức giận.

Có điều, gương mặt của y quả thực rất hợp với thẩm mỹ của Lê Kiều, hơn nữa hắn còn là người cứu mình, vậy thì, phải báo đáp ân này.

Nghĩ vậy, hắn liền vận dụng dị năng, ngưng tụ một giọt nước, đưa lên miệng nuốt xuống. Dòng nước ngọt mát trôi qua cổ họng khô khốc, chảy xuống dạ dày đang bỏng rát vì đói, khiến cho hắn cảm thấy dễ chịu hẳn.

Hắn cầm hai chiếc bánh rau, vừa nhai vừa uống nước, dần dần khôi phục lại sức lực.

Nửa canh giờ sau, Lê Kiều đứng dậy, chuẩn bị xuống núi. Trên đường, hắn tiện tay nhặt ít củi khô, rồi bện cỏ thành dây buộc lại.

Thân thể mà hắn đang chiếm lấy cũng tên là Lê Kiều, là một kẻ ham ăn biếng làm.

Hắn từng học ở tư thục trong huyện suốt mười năm trời, vậy mà vẫn chẳng thi nổi tú tài, chỉ biết sống cho qua ngày đoạn tháng.

Trước kia còn có phụ mẫu lo liệu, hắn vẫn có thể bám víu ở trường mà ăn không ngồi rồi. Nhưng năm ngoái, phụ mẫu sang huyện bên thăm người nữ nhi lấy chồng xa, chẳng may trời mưa trơn trượt, ngã xuống sông mà mất mạng.

Mất đi nguồn bạc do phụ mẫu chu cấp, nhưng mà nguyên thân vẫn muốn tiếp tục sống buông thả, nên hắn đã bán sạch ruộng đất, lại còn nợ nần chồng chất vì cờ bạc.

Dẫu vậy, hắn vẫn quen thói muốn ăn ngon mặc đẹp.

Hai ngày trước, hắn chê món bánh tạp ngũ cốc trộn rau dại mà đại ca Lê Lương nấu. Hắn còn giận dỗi đòi ăn thịt, ném luôn phần bánh của mình đi. Việc này khiến cho người đại ca yêu thương hắn nhất, cũng giận đến mức không thèm lo cơm nước cho hắn nữa.

Không ai cho ăn, đi vay khắp làng cũng chẳng được, thế là hôm nay hắn lên núi lang thang, định tìm xem có gì ăn được không. Kết quả, trượt chân ngã, đập đầu vào cây mà chết.