Lúc này, Đào lão thái từ trong bếp đi ra, thấy Đào Thụ đứng trong viện liền nói ngay: “Thụ nhi, sao con còn chưa đi ngủ? Làm mạch nha đường cả ngày rồi, không mệt sao?”
“Con đi ngay đây. Nương cũng ngủ sớm đi, hạt lúa để mình anh Trúc tuốt là được rồi.” Đào Thụ quan tâm dặn dò.
“Haiz, tay chân già cả như nương, quả thật cũng chẳng làm được việc gì.” Đào lão thái nhìn sang Đào Trúc: “Trúc ca nhi, trong nồi nương có chừa cơm cho con, con ăn rồi hãy tuốt hạt, mệt thì nghỉ một chút.”
“Vâng.” Đào Trúc nhanh chóng rửa tay rồi vào bếp.
Trong bếp phảng phất mùi bánh hành. Mùi không đậm, nhưng đối với Đào Trúc, người quanh năm ăn rau dại với ngũ cốc thô, thì mùi hương phảng phất ấy vẫn thơm đến mê người, vừa ngửi là nhận ra ngay.
Trên mặt y nở một nụ cười nhạt, mang theo chút mong chờ, y vén nắp nồi lên.
Một bát canh rau dại, bốn cái bánh bột rau.
Bánh hành chẳng thấy đâu.
……
Y thu lại nụ cười, một tay bưng canh rau dại, một tay cầm bánh bột, giống như mọi khi, ăn từng miếng lớn.
Ăn xong, bụng y hoàn toàn no, mà trong sân đã yên tĩnh không một tiếng động.
Phụ mẫu y cùng đại ca đại tẩu đều đã ngủ.
Mượn ánh trăng trên trời, hắn bắt đầu tuốt lúa mì.
Nhà y không có xe bò, việc tuốt lúa hoàn toàn dựa vào việc y kéo một cái cối đá nghiền ép bông lúa. Đến khi tuốt đủ một trăm cân hạt lúa thì đêm đã khuya, y cũng mệt đến toàn thân rã rời, chẳng muốn động đậy chút nào.
Nghỉ ngơi tròn một khắc đồng hồ, y đứng dậy lôi hai cái bánh thịt từ trên xe kéo xuống.
Lần này y không ăn ngấu nghiến, mà ăn từng miếng nhỏ, chậm rãi vô cùng.
Có lẽ cả đời này y cũng sẽ không bao giờ được ăn lại loại bánh thịt như vậy nữa.
Không hiểu sao, hình bóng của Lê Kiều hiện lên trong đầu, động tác nhai của y bất giác khựng lại.
Nhớ lại những chi tiết ít ỏi ấy, tâm trạng y khá hơn nhiều, trên mặt thậm chí còn mang theo nụ cười. Tối nay không chỉ ăn được ba cái bánh thịt to, mà còn được người khác tôn trọng, cảm nhận được sự dịu dàng…
Cả đời này, y sẽ nhớ mãi đêm nay.
—
Lê Kiều vừa về đến nhà, còn chưa kịp đặt thùng gỗ và giỏ tre xuống thì đại nhi tử của Lê Cốc là Lê Xuân Sinh đã tới.
Lê Xuân Sinh đến để đáp lễ, năm cân bột mì mới xay trong ngày hôm nay.
Tiễn Lê Xuân Sinh đi, Lê Kiều kiểm tra lại đồ đáp lễ của mấy nhà, trong lòng vô cùng hài lòng.
Tình cảnh của nguyên chủ trong làng ai cũng biết, vì thế đồ đáp lễ của mấy hộ này đều là đồ ăn.
Nhà thôn trưởng cho hai mươi quả trứng gà.
Nhà tam thúc cho mười cái bánh màn thầu bột trắng.