Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Sủng Phu Lang

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nói xong những lời đó, Lê Kiều gói hai cái bánh thịt còn lại bằng giấy dầu, nhét vào trong ngực Đào Trúc, rồi đeo gùi lên lưng, xách thùng gỗ, sải bước lớn hướng về phía thôn mà đi.

Mãi đến khi hắn vào trong thôn rồi, Đào Trúc mới nhìn theo hắn lần nữa.

Đêm tối mờ mịt, khoảng cách đã quá xa, không còn trông thấy bóng lưng hắn đâu nữa.

Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng Đào Trúc lại dâng lên một cảm giác chua chua, căng căng mà trống trải.

Người này vừa bá đạo, lại vừa có chút dịu dàng…

Một lát sau, y tự giễu cười một tiếng, nắm chặt mấy cái bánh thịt trong tay.

Y là một ca nhi đã quá lứa lỡ thì như vậy, lấy tư cách gì mà nghĩ đông nghĩ tây chứ.

Y cho Lê Kiều hai cái bánh rau, Lê Kiều lại trả y ba cái bánh thịt, tính ra y đã lời to rồi.

*

Bố cục sân nhỏ Đào gia gần giống với nhà Lê Kiều, mấy gian phòng đều là nhà đất nện.

Khi Đào Trúc về đến nhà, đại ca y là Đào Thụ đang xỉa răng, từ trong bếp đi ra.

Còn đại tẩu thì không thấy đâu, hẳn là đã đi ngủ rồi.

Về phần phụ thân y, vì thân thể không tốt, thường cứ trời vừa sụp tối là đã lên giường nghỉ ngơi.

Đào Thụ thấy Đào Trúc trở về, uể oải nói: “Về rồi à? Trong nồi có để phần cơm, mau ăn đi.”

“Ăn xong thì dỡ số lúa trên xe kéo xuống, rồi xát thêm một trăm cân lúa nữa. Số lúa mang về hôm trước để thử làm mạch nha đường bị mốc rồi, không dùng được.”

“Vâng.”

Đào Trúc đáp lời.

Đại tẩu y thích ăn đồ ngọt, nhưng đồ ngọt thì quá đắt, nhà họ không kham nổi. Vì vậy thời gian trước, đại ca y đã lén trèo tường nhà một hộ ở huyện thành biết làm mạch nha đường.

Kết quả vừa mới ló đầu lên, chỉ kịp liếc vào sân một cái đã bị người ta phát hiện.

Cuối cùng phải bồi thường cho người ta hai lạng bạc, chuyện mới xong.

Nhưng đại ca y vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Sau khi về thôn liền bắt đầu tự làm mạch nha đường từ lúa mì.

Chỉ tiếc là đại ca y chỉ thấy người ta vo rửa lúa mì, những công đoạn khác thì hoàn toàn không biết, nên liên tiếp thử nghiệm ba lần, lần nào cũng thất bại.

Số lúa mì mà y vất vả trồng suốt nửa năm trời, cứ thế đổ sông đổ biển.

Cười khổ một tiếng, Đào Trúc dừng xe kéo lại, chuẩn bị đi rửa tay rồi ăn cơm.

Vừa nãy y chỉ ăn một cái bánh thịt, hai cái còn lại thì giấu trong đống lúa trên xe kéo, y muốn để phụ mẫu cũng được nếm thử bánh thịt.
« Chương TrướcChương Tiếp »