Chương 12

Nhìn chằm chằm ba cái bánh thịt kia, hắn cắn chặt răng, sợ mình không tiền đồ mà nuốt nước miếng.

Buổi trưa hắn chỉ ăn bốn cái bánh ngô rau cùng một bát canh rau dại, đã sớm đói đến mức trước ngực dán sát lưng.

Nhưng dùng hai cái bánh rau đổi lấy ba cái bánh thịt to, cả đời này hắn chưa từng gặp chuyện tốt như thế.

Món hời này chiếm quá lớn, hắn không dám nhận…

Thấy Đào Trúc không nhúc nhích, Lê Kiều liền bước tới, nhét mấy cái bánh thịt vào lòng y: “Ngươi mau ăn đi.”

“Ta không muốn làm hỏng thanh danh của ngươi, nhưng nếu thật sự bị người khác nhìn thấy, vậy thì hai ta thành thân. Chỉ là hiện tại ta còn mang nợ cờ bạc, trong mắt mọi người vẫn là kẻ nát rượu nát chè, ngươi có chịu gả cho…”

“Ngươi im miệng!”

Thấy Lê Kiều càng nói càng quá quắt, Đào Trúc vốn định từ chối, rốt cuộc không nhịn được quát lên một tiếng: “Ngươi còn dám nói bậy nữa ta sẽ… ưm…”

Lời hung ác chưa kịp nói xong đã bị ép nuốt trở lại.

Bởi vì trong miệng hắn bị nhét vào một cái bánh thịt.

Lê Kiều chính là chờ hắn mở miệng, hắn vừa há miệng ra, y liền nhanh tay lẹ mắt nhét thẳng một cái bánh thịt vào.

“…”

Đào Trúc sững sờ.

Đôi mắt mở to hơn nữa, tròn xoe như mắt mèo, trông vô cùng đáng yêu.

Lê Kiều cố nhịn cười: “Mau ăn đi.”

Đào Trúc: “…”

Im lặng hai giây, y nhận lấy cái bánh thịt từ tay Lê Kiều.

Đến bước này rồi, còn từ chối nữa thì chỉ là làm bộ làm tịch.

Bánh thịt vừa mới làm, vẫn còn hơi ấm, vì được bọc trong giấy dầu nên lớp vỏ ngoài không còn giòn nữa, nhưng vừa cắn một miếng, trong miệng toàn là thịt heo béo ngậy, thơm đến mức y còn chưa kịp nhai mấy cái đã nuốt thẳng xuống bụng.

Cái bụng đang đói đến đau quặn hiển nhiên không thỏa mãn với một miếng bánh ấy, nó giành lấy quyền khống chế thân thể, điều khiển hai tay, nâng bánh thịt đưa thẳng vào miệng y.

Đến khi y hoàn hồn lại, cái bánh thịt đã bị ăn mất hơn nửa.

“…”

Má y nóng bừng.

Y xoay người, quay lưng về phía Lê Kiều, có chút xấu hổ.

Cái dáng ăn này của y thật sự quá hung hãn, không biết có dọa người đứng phía sau hay không…

“Ngươi có nước không? Đừng để nghẹn.”

Giọng nói ôn hòa của Lê Kiều vang lên phía sau y.

Y mím chặt môi, không lên tiếng.

Lê Kiều biết y đang ngại, liếc nhìn đám lúa mạch rơi vãi trên đất, thu lại ý định giúp đỡ, nói: “Thật ra ta vẫn còn mấy con cá, nhưng nếu cho ngươi cá, ngươi nhất định không giải thích được nguồn gốc, nên hôm nay ta không cho ngươi cá nữa.”

“Đợi mấy hôm nữa, ta tìm lúc không có ai rồi sẽ đưa cá cho ngươi.”

“Hai cái bánh thịt còn lại cho ngươi, nếu ăn không hết thì cất đi, mai ăn tiếp.”

“Ta đi đây.”