Hôm nay lên núi, vô tình phát hiện Lê Kiều ngã trong khe núi, nghĩ thế nào cũng là một mạng người, xung quanh lại không có ai, hắn liền kéo người đến dưới một gốc cây.
Nhưng nào ngờ, người này tỉnh lại xong, vậy mà lại trêu ghẹo hắn!
Đúng là lưu manh!
Khi đó hắn tức giận bỏ đi, đến chân núi mới nhớ ra hai cái bánh bột rau của mình, đó là bữa sáng hắn chắt chiu để dành, thà đem cho chó ăn còn hơn.
Thế mà bây giờ người này lại đến bồi lễ xin lỗi?
Lại còn vô cùng nghiêm túc, thành khẩn.
Sự tôn trọng như vậy, sống đến từng này tuổi rồi, hắn vẫn là lần đầu tiên được trải qua…
Lê Kiều vẫn giữ tư thế cúi người, phải hơn mười hơi thở sau mới đứng thẳng dậy.
Thấy đôi mắt của Đào Trúc vì quá kinh ngạc mà tròn xoe, cả người trông có phần luống cuống, trong lòng hắn bỗng như có móng mèo cào nhẹ.
Đáng yêu.
Khẽ ho một tiếng, hắn xách một cái thùng gỗ đặt trước người.
“Hôm nay ta ăn bánh bột rau của ngươi xong vẫn đói dữ lắm, xuống núi liền nghĩ tới chuyện ra sông bắt cá.”
“Không bắt thì thôi, vừa bắt mới biết hóa ra ta lại có thiên phú bắt cá. Chiều nay ta bắt được hai thùng với một gùi cá, đem số cá ấy biếu cho mấy nhà trước kia đã cho ta vay bạc.”
“Bọn họ thấy ta chịu khó làm việc thì rất vui, còn cho ta đồ đáp lễ.”
“Giờ ta chẳng có thứ gì quý giá, nhưng nhất định phải tạ lễ ngươi.”
“Nè, đây là bánh thịt do Trịnh đồ tể cho, tổng cộng ba cái, ngươi ăn rồi hãy về nhà.”
Hắn lấy từ trong thùng ra những chiếc bánh thịt được gói bằng giấy dầu.
Bánh thịt to bằng cái quạt mo, dày cỡ một ngón tay, bóng dầu loáng ánh, vô cùng hấp dẫn.
Với tình cảnh Đào gia, nếu mấy cái bánh thịt này mang về, e rằng tuyệt đối chẳng tới lượt Đào Trúc, cho nên hắn mới để Đào Trúc ăn ngay lúc này.
“Không cần đâu. Dù ta không cứu ngươi, ngươi tự mình cũng có thể tỉnh lại.”
Đào Trúc đã hoàn hồn, tuy kinh ngạc trước sự thay đổi lớn của Lê Kiều, nhưng vừa nhìn thấy bánh thịt liền cúi đầu tiếp tục nhặt lúa.
Hai cái bánh bột rau, không đáng giá ba cái bánh thịt này.
“Nếu không có bánh bột rau của ngươi, ta đã chết đói trên núi rồi. Trước khi ăn bánh, ta đã hơn hai ngày chưa có gì vào bụng, cho nên ngươi đúng là đã cứu ta một mạng.”
“Ân cứu mạng còn quý hơn ba cái bánh thịt, ngươi mau ăn đi, nếu có người tới thì khó mà giải thích.”
Lê Kiều lắc lắc chiếc bánh thịt trong tay.
Đào Trúc: “…”
Tuy trời đã tối, nhưng đang mùa thu hoạch lúa mì, lúc này vẫn còn không ít người bận rộn ngoài đồng, thậm chí có nhà còn ngủ luôn trên ruộng để đề phòng lúa bị trộm.
Nơi này lại ở ngay cửa thôn, quả thật bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi ngang qua.