Thân thể phụ thân và mẫu thân của Đào Trúc đều không tốt, không làm nổi việc nặng, vì thế mọi việc trong nhà họ Đào đều đổ dồn lên vai tiểu ca nhi Đào Trúc.
Cũng như lúc này đây, thân là một tiểu ca nhi, nhưng việc y làm lại là việc của tráng hán.
Để kéo được xe gỗ, y buộc phải nắm chặt tay kéo, thân người nghiêng hẳn về phía trước. Mỗi bước đi, hơi thở lại nặng thêm một phần, trông vô cùng mệt mỏi.
Lê Kiều người cao chân dài, rất nhanh đã đi tới trước mặt Đào Trúc.
“Trúc ca nhi.”
Hắn bắt chước cách gọi tiểu ca nhi trong thế giới này, gọi một tiếng.
Lúc này Đào Trúc đói đến bụng kêu ọc ọc, y phục trên người cũng đã bị mồ hôi thấm ướt. Toàn bộ sức lực của y đều dồn vào chiếc xe gỗ, dù nghe thấy tiếng bước chân cũng không còn dư sức ngẩng đầu xem là ai.
Không ngờ người tới lại chủ động gọi y.
Ngẩng đầu nhìn lên, dưới ánh trăng mờ ảo, Lê Kiều đứng cách một trượng, trên mặt mang theo vẻ quan tâm nhìn y.
“?”
Đào Trúc giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, sức lực nơi cánh tay lập tức mất đi hơn phân nửa.
Chiếc xe gỗ mất cân bằng, rầm một tiếng, khung xe chạm đất.
Cùng với động tĩnh không nhỏ ấy, số lúa mạch bị dây thừng buộc phía trên cũng rơi xuống không ít.
Những bó lúa này còn chưa tuốt hạt, mỗi cọng rơm đều treo những bông lúa nặng trĩu. Đào Trúc lập tức chẳng còn tâm trí để ý tới Lê Kiều, vội vàng cúi xuống nhặt lúa.
“Để ta giúp ngươi.”
Lê Kiều đặt thùng gỗ và giỏ sau lưng xuống, định tiến lên hỗ trợ.
Nhưng Đào Trúc như gặp đại địch, quát lên: “Ngươi đừng tới gần!”
Dù y luôn xem mình như nam nhân, nhưng nói cho cùng vẫn là một tiểu ca nhi.
Huống chi, người này trưa nay còn trêu ghẹo y!
Sự đề phòng và chán ghét của Đào Trúc thể hiện rõ ràng, Lê Kiều đành phải dừng bước.
Không tới gần được, vậy chỉ có thể dùng lời nói.
“Trúc ca nhi, ta tới là để xin lỗi và cảm tạ ngươi.”
“Hôm nay giữa trưa ta hành xử lỗ mãng, là vì ta không ngờ với thanh danh tệ hại như ta, ngươi lại chịu cứu ta. Nhất thời vui quá, đầu óc rối loạn nói sai lời. Ta vì sự khinh suất của mình mà xin lỗi ngươi.”
Nói xong, Lê Kiều trịnh trọng chắp tay cúi người hành lễ với Đào Trúc.
Khi đó quá vội vàng, lại quá cao hứng, nên hắn mới buột miệng trêu chọc Đào Trúc một câu.
Nhưng đối với Đào Trúc mà nói, đó là sự xúc phạm.
Trong thế giới này, ranh giới giữa tiểu ca nhi và nam nhân gần như giống hệt ranh giới giữa nam nữ.
Hắn nhất định phải xin lỗi.
Đào Trúc đang cúi nhặt lúa thì sững sờ.
Y ngồi xổm trên đất, ngây người nhìn Lê Kiều đang cúi lưng gần chín mươi độ.
Ấn tượng của y đối với Lê Kiều vốn giống hệt người trong thôn, trước hôm nay, y chưa từng nói với Lê Kiều lấy nửa câu.