Chương 1

Vào giữa buổi trưa đầu tháng Sáu, dù ở trong rừng núi, hơi nóng vẫn gay gắt đến bỏng người.

“Khụ… a…”

Lê Kiều nhíu mày, cảm thấy đầu đau như muốn nứt.

Cùng lúc ấy, bụng của hắn cũng réo lên cồn cào như bị lửa thiêu, khiến hắn vô thức đưa tay ôm lấy bụng.

Nhưng ngay giây tiếp theo, thân thể hắn bỗng cứng đờ, chẳng phải hắn đã bị xác sống cắn chết rồi sao? Sao giờ vẫn còn cảm giác được?

Hắn giật mình mở choàng mắt. Ánh nắng chói chang không báo trước mà lan tỏa khắp nơi, cả thế giới bừng sáng rực rỡ, trong không khí không còn một chút bụi mờ mịt của thời mạt thế.

Lê Kiều sững sờ.

Hắn chưa từng thấy một khung trời trong sáng như thế này suốt tám năm rồi. Đây là nơi nào vậy?

“Ngươi tỉnh rồi à?” Một giọng nói đầm ấm, dịu dàng bỗng vang lên.

Lê Kiều giật mình, giơ tay theo phản xạ, định khởi động dị năng hệ Thủy để tạo một quả cầu nước bảo vệ mình.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, một gương mặt tuấn tú xuất hiện ở trước mặt hắn. Động tác của hắn lập tức khựng lại.

Khoảng cách chừng hơn một thước, là một thanh niên chưa đến hai mươi tuổi, ngũ quan rõ ràng sắc nét, dáng vẻ cẩn thận mà đề phòng.

Thế nhưng đôi mắt lại trong sáng, long lanh, như mặt hồ phản chiếu những tia nắng le lói, khiến Lê Kiều ngẩn ngơ nhìn.

Hơn nữa, y phục của người ấy là kiểu cổ nhân. Một bộ áo ngắn bằng vải thô màu nâu, tóc dài được búi gọn sau đầu bằng một thanh gỗ nhỏ.

“Ngươi…” Lê Kiều nghẹn lời: “Ta… xuyên không rồi sao?”

“Cho ngươi.”

Chủ nhân của gương mặt tuấn tú ấy lấy từ gùi sau lưng ra hai chiếc bánh rau, bước nhanh tới, đặt vội vào ngực Lê Kiều rồi lập tức lùi lại, như thể sợ trên người của hắn có bệnh tật gì đó.

Làm xong, y xách gùi, định quay người rời đi.

“Này, huynh đệ!” Lê Kiều giơ tay theo phản xạ định giữ lại. Nhưng ngay sau đó, đầu của hắn đau nhói như bị kim đâm, khiến hắn hít mạnh một hơi lạnh.

Khóe mắt bắt gặp người thanh niên kia dừng bước, Lê Kiều lập tức ái da một tiếng, hai tay ôm đầu, đau đến mức suýt lăn ra đất, may mà trên người còn hai cái bánh rau đè giữ.

Quả nhiên, người thanh niên lại quay lại, nhưng vẫn giữ khoảng cách chừng một thước: “Ngươi làm sao vậy?”

“Đầu… đầu ta đau.” Lê Kiều đáp một cách yếu ớt.

“Ngươi đập đầu vào gốc cây rồi, nên mới đau thế.”

“Hả?” Lê Kiều vẫn thều thào, giọng đáng thương: “Nhưng mà… đau lắm đó.”

“Ngươi chịu một lát là qua thôi.” Người thanh niên nói xong lại định quay người bỏ đi.

Lê Kiều thấy thế, liền rên khẽ một tiếng đau đớn: “Ngươi đã cứu người thì cứu cho trót đi chứ, bây giờ ta vừa đói vừa đau đầu, đến sức cầm bánh cũng không có. Hay là… ngươi đút cho ta ăn nhé?”

“?”

Người thanh niên sững người, quay phắt đầu lại, đôi mắt mở to với biểu hiện không thể tin nổi mà nhìn hắn. Sau khoảnh khắc kinh ngạc, cái nhìn của y lại chuyển sang chán ghét, như thể đang đối mặt với một tên lưu manh vô liêm sỉ.