Người bên kia đầu dây bỗng im bặt.
Bầu không khí quanh Ôn Cận Thần chợt chùng xuống, nặng trĩu vẻ u uất và oán giận. Ánh mắt anh hằn lên sự bất lực xen lẫn không cam lòng.
“Người đàn bà đó... đã xuất hiện.” Anh siết chặt điện thoại, khớp tay nổi trắng bệch.
Thư ký sững người.
Người đàn bà đó?
Người đã giày vò ông chủ suốt mười năm?
Cô ta biệt tăm mấy năm trời, cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi sao?
“Tôi sẽ cho người đi tìm cô ta ngay!” Thư ký lập tức phản ứng.
“Không.” Ôn Cận Thần lạnh lùng buông một tiếng.
“Trái lại, tôi muốn xem cô ta trốn được cả đời không!” Dứt lời, anh cúp máy ngay lập tức.
Sau một lúc trấn tĩnh, anh gọi cho ông nội.
Đầu dây bên kia, ông Ôn như sắp phát điên, vừa bắt máy đã quát: “Ôn Cận Thần, cháu quậy đủ chưa? Cháu...”.
“Ông nội.” Ôn Cận Thần ngắt lời.
“Sau khi Tư Nhã về nhà, không ai được làm khó con bé. Thời gian tới, cháu sẽ đưa cô ấy ra ngoài ở.”
“Loại đàn bà như vậy mà cháu còn định cưới à?” Ông Ôn ngờ vực.
Ánh mắt Ôn Cận Thần dịu đi. Anh đưa tay vuốt lại mái tóc rối vì gió của Nguyên Nguyệt Nguyệt, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp.
Chính anh cũng chưa từng chắc chắn có muốn cưới cô hay không, nhưng giờ phút này, anh đã quyết.
“Cô ấy là người phụ nữ thứ hai mà cháu muốn đến gần.”
...
Khi Nguyên Nguyệt Nguyệt tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lớn xa lạ. Giường rất êm, phòng rất rộng, cách bài trí không giống khách sạn nhưng cũng chẳng phải nhà họ Nguyên.
“A...” Cô rùng mình thốt lên rồi vội nhảy khỏi giường định bỏ chạy.
“Thiếu phu nhân! Thiếu phu nhân!” Một người giúp việc vội chạy lên tầng hai.
“Cô sao vậy?”
Nguyên Nguyệt Nguyệt khựng lại, nhìn người phụ nữ lớn tuổi trước mặt, ngơ ngác hỏi: “Thiếu... phu nhân ạ?”
“Vâng ạ! Thiếu phu nhân, đây là biệt thự riêng của Ôn thiếu. Hai người mới cưới nên tạm thời ra ngoài ở một thời gian, ông chủ đã đồng ý rồi ạ.” Dì Quế giải thích.
“À, thiếu phu nhân có thể gọi tôi là dì Quế.”
Nói rồi, bà đặt đôi dép lê ngay trước chân Nguyên Nguyệt Nguyệt. Nếu thiếu phu nhân mà ngã bệnh, thiếu gia chắc chắn sẽ nghiêm trị bà.
Nguyên Nguyệt Nguyệt đỏ mặt, vội đứng thẳng người nhưng chưa kịp xỏ dép.
Cô nhìn quanh một lượt, hỏi: “Sao tôi lại... ở đây? Không phải tôi đang ở trên xe của chú sao?”
“Thiếu phu nhân ngủ thϊếp đi ở nhà bố mẹ đẻ, thiếu gia đã đưa cô về đây. Hiện tại cậu ấy có việc ở công ty nên ra ngoài rồi.”
Dì Quế nói tiếp: “Trước khi đi, thiếu gia dặn dò nấu bữa tối cho thiếu phu nhân. Bây giờ cô muốn dùng bữa chưa ạ?”
“Ăn chứ ạ!” Nguyên Nguyệt Nguyệt chẳng buồn bận tâm người chồng lạ mặt kia có biết cô đói hay không.
Cô chỉ biết mình thật sự đói cồn cào!
Ăn xong một bữa no nê như người bị bỏ đói lâu ngày, cô xoa bụng rồi vội kiểm tra cánh tay.
May quá! Dãy số vẫn còn!
“Dì Quế, có giấy bút không ạ? Con có thông tin rất quan trọng cần ghi lại.” Nguyên Nguyệt Nguyệt vội gọi.
Dì Quế gật đầu, đưa giấy bút cho cô. Thấy cô cẩn thận chép lại dãy số, bà còn ân cần đọc lại một lần để đối chiếu, nét mặt dịu dàng đến đáng yêu.
Nguyên Nguyệt Nguyệt hài lòng nhìn tờ giấy, cất kỹ vào túi rồi mới chợt nhận ra mình không còn mặc váy cưới.
“Dì Quế!” Cô nắm chặt tay bà.
“Ai đã thay quần áo cho con?”
Cô đã ngủ say đến mức nào mà di chuyển từ nơi này sang nơi khác, quần áo cũng được thay mà không hề hay biết?
“Là tôi ạ.” Dì Quế khẽ đáp.
“Thiếu phu nhân bị sốt nhẹ, lại mệt quá nên ngủ li bì.”
“Thế thì may quá.” Nguyên Nguyệt Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này cô mới nhớ ra người chồng “bất lực” của mình. Dù anh ta có muốn làm gì cô thì điều kiện thể chất cũng không cho phép!
Đây cũng là điểm duy nhất khiến cô hài lòng về người đàn ông này.
Chỉ là, cô đã tính toán rằng sau khi phá hỏng hôn lễ sẽ lập tức ly hôn. Sao mọi chuyện lại thành ra êm đềm, yên ổn thế này?
Lẽ nào nhà họ Ôn vẫn thực sự muốn giữ cô lại?
Rõ ràng cô đã cố tình phá hoại hôn lễ, cớ gì họ vẫn còn muốn cô?
Hay là trên người cô đang giấu một bảo bối nào đó chăng?