Nguyên Nguyệt Nguyệt hoàn toàn không nghĩ người chú này và chú rể đào hôn kia là một. Dù sao người ta đã chạy rồi, sao có thể quay về được chứ?
“Chú Ôn.” Cô cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết.
“Hôm nay thật sự cảm ơn chú đã cứu cháu. Nếu không có chú, cháu mà bị bắt lại thì khổ to!”
“Tại sao lại khổ?” Anh hỏi.
“Nghe nói người đàn ông cháu phải gả vừa già vừa xấu, lại còn khắc vợ, đã thế còn... bất lực. Hì hì, nếu không nhờ nhà có tiền có thế, chắc gì anh ta đã lấy được vợ?” Nguyên Nguyệt Nguyệt ấm ức nói.
Cô nào để ý sắc mặt người đàn ông bên cạnh đã đen như mực.
Ai dám chửi anh như vậy chứ?
“Cậu em” của anh là kẻ đầu tiên bất bình. Nó đang nghiến răng chịu đựng, chỉ hận không thể xử lý cô ngay tại đây để cô biết nó lợi hại thế nào!
“Nhưng chú hai thì khác!” Nguyên Nguyệt Nguyệt không quên tâng bốc.
“Chú vừa đẹp trai, tính lại tốt, vợ chú chắc chắn vừa xinh đẹp vừa hiền dịu, hai người nhất định sẽ trăm năm hạnh phúc!”
Được lắm!
Ôn Cận Thần cười khẽ. Cô nhóc này đúng là biết nịnh nọt!
“Chú hai, cháu sẽ liên lạc lại với chú sau. Chú thả cháu xuống xe trước được không ạ?” Cô cười khúc khích.
Hóa ra mục đích của cô vẫn là chuyện này.
Ôn Cận Thần nhướng mày: “Trên người cô không tiền, không điện thoại, định đi đâu? Tôi đưa cô đi.”
“Chuyện này...”
“Như cô nói đấy, khắp nơi đều là camera, tôi có thể làm gì cô được chứ?” Anh hỏi lại.
Nguyên Nguyệt Nguyệt nghe cũng có lý.
Nhưng giờ cô đang mặc váy cưới, lại lạ nước lạ cái ở thành phố A, biết tìm ai bây giờ?
Ngoài nhà họ Nguyên ra, cô còn có thể đi đâu?
Khó khăn lắm mới trốn thoát, cuối cùng vẫn phải quay về nhà họ Nguyên, chẳng lẽ cô chịu khổ còn chưa đủ sao?
Nhưng lúc này, cô cũng không thể về thành phố Z được.
Không chỉ ba cô, mà cả người nhà họ Ôn cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô!
Bất đắc dĩ, Nguyên Nguyệt Nguyệt đành đọc địa chỉ nhà mình.
Ôn Cận Thần càng thêm tò mò, cô gái gây náo loạn một trận long trời lở đất thế này, cuối cùng lại chỉ muốn về nhà. Cô định làm gì?
Anh còn chưa kịp hỏi, cô đã tựa vào cửa sổ xe ngủ thϊếp đi.
Đêm qua bị bắt về, cô vừa khóc vừa quậy, cuối cùng đành chấp nhận sự thật phũ phàng là phải thay chị gái gả đi.
Bây giờ vừa đói vừa mệt, không có gì bỏ bụng, cô đành ngủ một giấc cho quên đi...
Khi Ôn Cận Thần dừng xe trước cổng nhà họ Nguyên, Nguyên Nguyệt Nguyệt vẫn say giấc, không chút động tĩnh.
Anh nhìn cô, thấy cô quá gầy. Thân hình nhỏ bé lọt thỏm trên ghế, lớp trang điểm dày cũng không che được làn da tái nhợt. Hàng mi cô vừa dài vừa cong, từng sợi rõ ràng, tinh xảo.
“Tư Nhã...” Anh khẽ gọi.
Nguyên Nguyệt Nguyệt không nhúc nhích, vẫn mải lấp đầy cái bụng đói trong mơ.
Đúng lúc này, thư ký gọi tới.
Ôn Cận Thần lập tức bắt máy. Anh liếc nhìn cô vợ nhỏ bên cạnh lần nữa, thấy cô không hề mở mắt, lòng anh bất giác chùng xuống.
Nén lại cảm xúc, anh hỏi: “Có chuyện gì?”
“Sếp, tôi vừa nghe nói bà chủ đào hôn...” Giọng thư ký có vẻ dò xét.
“Ừ." Ôn Cận Thần đáp.
“Là tôi đưa cô ấy đi.”
“Đúng là sếp thật!”
Thư ký sốt sắng: “Sếp ơi, anh có biết không, chủ tịch giận lắm! Hôn lễ náo loạn cả lên, bà chủ quậy một trận long trời lở đất!”
Ôn Cận Thần liếc nhìn cô vợ nhỏ bên cạnh. Cô đào hôn mà anh còn chưa tức giận, họ tức cái nỗi gì?
Hơn nữa, trước đó quả thật anh đã không suy nghĩ thấu đáo.
Anh hơn cô mười tuổi, trước khi cưới cũng chưa từng hỏi cô có đồng ý hay không.
Bây giờ sự việc thành ra thế này, anh cũng thấy hơi bối rối.
Cô không muốn gả cho anh, là vì hiểu lầm, hay là... trong lòng cô đã có người khác?
Nghĩ đến khả năng đó, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu.
“Nhưng sếp này...”
Thư ký thắc mắc: “Bà chủ đào hôn thì còn hiểu được, nhưng anh... sao lúc đó cũng...”