Mãi đến khi chiếc xe đã rời khách sạn rất xa, tim Nguyên Nguyệt Nguyệt mới dần bình ổn lại sau cơn đập cuồng loạn vì biết mình đã an toàn.
Bây giờ chắc cha cô đang bị nhà họ Ôn mắng cho tối tăm mặt mũi rồi nhỉ?
Ha ha!
Thật hả hê!
Lúc này, cô mới quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.
Mày rậm, mũi cao, đôi mắt sáng và có hồn, khi dịu đi lại tựa như phủ một lớp sao trời lấp lánh. Khóe môi anh cong lên một nụ cười nhàn nhạt, toát lên vẻ phong tình quyến rũ.
Người đàn ông này thật đẹp trai!
“Nước miếng chảy kìa.” Ôn Cận Thần khẽ buông một câu.
Ngay cả lúc trêu đùa, giọng anh vẫn thật thong thả, ung dung.
Đúng là có khí chất!
Ý thức được mình mê trai hơi quá đà, Nguyên Nguyệt Nguyệt vội ngồi thẳng dậy, lí nhí: “Cảm ơn... Cảm ơn chú vừa cứu tôi.”
Ôn Cận Thần nhíu mày: “Tiếp theo đi đâu?”
“Dừng ở đây được rồi.” Nguyên Nguyệt Nguyệt nói vội.
“Không phiền chú đưa tôi nữa đâu.”
Chiếc xe không dừng lại, vẫn lướt đi vun vυ"t.
“Này!” Cô bắt đầu sốt ruột.
“Tôi cảnh cáo chú, đừng có ý đồ xấu với tôi! Lúc nãy chú đón tôi ở cửa khách sạn, camera đã ghi lại hết rồi. Nếu chú dám làm gì tôi, nhà chồng tôi sẽ không tha cho chú đâu!”
“Cô đào hôn à?” Giọng anh ẩn chứa một ý vị cô không tài nào hiểu nổi.
“Còn trông mong nhà chồng ra tay cứu giúp ư?”
Gương mặt nhỏ nhắn của cô tái mét. Lẽ nào cô thật sự đã lên nhầm xe của một kẻ tội phạm?
Chẳng lẽ cô sắp bị trói chân trói tay, rồi bị hắn cướp đi sự trong trắng, sau đó hắn còn khống chế gia đình cô để đòi tiền chuộc, không trả thì gϊếŧ con tin ư?
Những hình ảnh máu me, đáng sợ hiện ra trong đầu làm cả người cô run lên bần bật.
Cô lắc đầu nguầy nguậy, cố ngăn dòng suy nghĩ. Cứ tưởng tượng thế này, có khi chưa bị gϊếŧ thật mà cô đã tự dọa mình chết khϊếp mất!
“Dù sao tôi cũng là người nhà họ, sao họ có thể bỏ mặc tôi được!” Cô cố ra vẻ cứng rắn.
“Chú tỉnh táo lại đi, dừng xe ngay. Tôi sẽ không báo cảnh sát đâu.”
Nghe vậy, vẻ mặt Ôn Cận Thần thay đổi liên tục, từ ngạc nhiên, kinh ngạc đến bối rối, và cuối cùng là một nét khoan dung dịu dàng.
Khi quyết định hủy hôn, chắc cô không ngờ có ngày mình lại phải dựa vào danh tiếng nhà chồng như thế này nhỉ?
Là anh chủ động đề nghị kết hôn với cô, nhưng thời gian qua quá bận rộn, gần như làm việc ở nước ngoài nên trước lễ cưới cả hai cũng ít khi gặp mặt. Cô không nhận ra anh cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là, trong ấn tượng của anh, tính cách cô dường như không phải thế này.
Tư Nhã, lẽ nào em thật sự không nhớ chút gì về tôi sao? Giữa hai chúng ta, đâu phải chưa từng gặp mặt! Chỉ là đã lâu lắm rồi.
Cơ mặt anh giật nhẹ, nhưng khi đối diện với cô, anh lại trở về dáng vẻ dịu dàng, tinh tế.
“Lúc lên xe đã hứa gì mà quên nhanh vậy?” Anh cố tình gợi chuyện.
À?
Lúc này cô mới nhớ ra mình đã hứa sẽ cho anh rất nhiều tiền.
Thôi xong!
Khi ấy chỉ là phản xạ cầu cứu theo bản năng, cô làm gì có tiền thật! Từ nhỏ đã bị cha vứt đến một thành phố khác, lại là người ông ghét nhất, sống sót được đã là may mắn, tiền nong đâu ra?
“Chú ơi." Cô toe toét cười.
“Chúng ta... có thể... thương lượng một chút được không?”
Anh nhíu mày: “Cô định quỵt nợ à?”
“Tuyệt đối không!” Cô vội xua tay, cố che đi vẻ bối rối trong mắt.
“Chỉ là... tôi... có thể trả góp được không?”
“...”
“Chú ơi, tôi mới học năm hai đại học, lại bị ép cưới, tương lai mịt mù, thật đáng thương. Chú rủ lòng thương cho tôi trả góp nhé?”
“...”
“Chú muốn bao nhiêu?” Cô chớp chớp đôi mắt ngây thơ.
“Một trăm tệ được không?”
Nghe cô nói, anh bất giác giảm tốc độ. Anh thật sự không muốn tiếp tục nghe những lời lém lỉnh này nữa.
“Chắc chắn không ít đến thế! Tôi mới ngồi được bao lâu? Anh tính tiền theo cây số à? Một trăm tệ đủ đi taxi từ đây ra sân bay đấy!” Cô bực bội nói, giọng điệu rõ ràng là đang chất vấn anh gian xảo.
“Một trăm tệ...” Mặt anh sa sầm lại.
“Mà còn muốn trả góp?”
Nguyên Nguyệt Nguyệt lúng túng cười gượng. Cô nghèo thật mà, có lúc một ngày ba bữa chỉ ăn nổi hai bữa. Một trăm tệ gần bằng nửa tháng tiền ăn của cô rồi!
“Chú ơi.” Cô lại cười xòa.
“Tôi đi vội quá, trên người không mang theo gì, bây giờ thật sự không có tiền. Hay là... chú viết số điện thoại lên tay tôi đi! Tôi hứa sẽ liên lạc và chuyển tiền cho chú ngay.”
Ôn Cận Thần nhìn cô một lượt. Người phụ nữ trước mặt đã thay đổi hoàn toàn so với ấn tượng của anh.
Anh không hỏi nhiều, rút bút ra. Cô lập tức chìa tay, đôi mắt to tròn trong veo ánh lên vẻ thành thật. Cánh tay trắng nõn, gầy đến mức khiến người khác đau lòng.
Anh viết số điện thoại lên tay cô, còn cố ý ghi thêm một chữ “Ôn” ở phía sau.