Những vạt mây trắng lững lờ trôi trong vòng tay dịu dàng của trời xanh, nhường lối cho những tia nắng ấm áp vui đùa, nhảy múa trên mặt đất.
Lối vào trải đầy cánh hoa hồng, dẫn đầu là đoàn mười chiếc Rolls-Royce nối đuôi nhau. Trên cao, trực thăng rải xuống những cánh hoa, bóng bay và bọt xà phòng lơ lửng, hòa cùng tiếng hành khúc cưới du dương, tạo nên một khung cảnh xa hoa, tráng lệ.
Hôm nay là ngày trọng đại của cậu cả nhà họ Ôn – Ôn Cận Thần, và tiểu thư Nguyên gia ở thành phố A – Nguyên Tư Nhã. Từ sáng sớm, cảnh sát giao thông đã có mặt để phân luồng. Ai cũng biết Ôn gia là một gia tộc coi trọng lễ nghi truyền thống, nếu lỡ giờ lành, hậu quả chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng.
Trong chiếc Rolls-Royce dẫn đầu, cô dâu vận bộ váy cưới lộng lẫy, ánh mắt trống rỗng nhìn bó hoa hồng trên tay, nước mắt chỉ đành nuốt ngược vào trong.
Cô không phải Nguyên Tư Nhã, mà là Nguyên Nguyệt Nguyệt, em gái song sinh của cô ấy.
“Thưa cô dâu, đã đến lúc xuống xe rồi ạ.” Cánh cửa mở ra, một gương mặt xa lạ khiến Nguyên Nguyệt Nguyệt thoáng rụt rè.
Nhưng cô biết mình chẳng thể trốn chạy.
Cha cô đã nói với giọng đanh thép: “Nguyên Tư Nhã đã bỏ trốn. Cuộc hôn nhân này, dù con muốn hay không, cũng bắt buộc phải thay chị gái con hoàn thành.”
Cha đã nắm thóp được điểm yếu và dùng nó để uy hϊếp cô. Cô chỉ còn cách khuất phục.
Vừa đặt chân xuống đất, Nguyên Nguyệt Nguyệt hít một hơi thật sâu, rồi bị động bước theo đoàn người vào khách sạn.
Điều kỳ lạ là cho đến tận bây giờ, cô vẫn chưa thấy mặt chú rể.
Người chồng trong truyền thuyết ấy nghe đồn không chỉ khắc nghiệt, mà còn là một lão già bất lực, tính tình quái gở.
Một kẻ như vậy, lại được phép bước chân vào Ôn gia để cưới vợ sao?
Thật ghê tởm.
Chưa kể còn dùng đủ thủ đoạn để ép duyên.
Chẳng trách chị gái cô không chịu nổi mà phải đào hôn.
“Không ổn rồi, không ổn rồi! Chú rể bỏ trốn mất rồi!” Một phù dâu hớt hải chạy tới, hoảng loạn kêu lên.
“Trốn ư? Sao lại có thể bỏ trốn được?” Cô phù dâu đứng cạnh cũng bối rối không kém.
“Tôi không biết! Người nhà họ Ôn đã đi tìm khắp nơi mà vẫn bặt vô âm tín!”
Nguyên Nguyệt Nguyệt mừng rỡ trong lòng, vội hỏi: “Vậy là không cần kết hôn nữa phải không?”
“Không được đâu!” Phù dâu luống cuống đáp: “Ông cụ nhà họ Ôn bảo tôi đến báo với cô rằng, dù không có chú rể, lễ cưới vẫn phải diễn ra đúng giờ, không được thiếu bất cứ nghi thức nào!”
“Cái gì?” Nguyên Nguyệt Nguyệt níu cô gái lại.
“Họ khinh người đến thế sao? Chú rể chạy mất rồi mà còn bắt tôi cử hành hôn lễ một mình à? Tôi không làm! Đừng hòng!”
“Cô phải làm!” Phù dâu trừng mắt.
“Ôn gia không thể mất mặt như vậy! Cô không phải là đệ nhất danh viện thành phố A sao? Chút chuyện nhỏ này mà không giải quyết được thì làm sao xứng làm thiếu phu nhân nhà họ Ôn?”
Nguyên Nguyệt Nguyệt sững sờ, cứng họng.
Bị ép gả thay chị, chú rể thì biến mất, giờ lại phải một mình hoàn thành mọi nghi lễ. Loạt chuyện động trời này lại bị xem nhẹ như “chuyện nhỏ”.
“Đi mau, nếu trễ giờ lành, Nguyên gia các cô có đền nổi không?” Phù dâu nghiêm giọng ra lệnh.
Nguyên Nguyệt Nguyệt liếc mắt, kiêu hãnh ngẩng cao đầu: “Cô sẽ phải hối hận!”
Phù dâu hừ lạnh một tiếng rồi kéo cô đi.
Đứng trên lễ đài, Nguyên Nguyệt Nguyệt nhìn thấy cha mình ở phía dưới. Ông cúi gằm mặt, dáng vẻ đầy chột dạ. Cô thật sự rất muốn bước tới mỉa mai ông ta vài câu.
Nhưng cô còn có cách đáp trả tốt hơn thế.
Dưới khán đài, mọi người bắt đầu xì xào bàn tán về việc chú rể biến mất.
Cha cô càng cúi đầu thấp hơn.
Vừa rồi ông nhận được tin, Ôn Cận Thần đột nhiên biến mất ngay trước giờ cử hành hôn lễ, khiến mọi thứ phải thay đổi. Ông lo rằng có lẽ Ôn Cận Thần đã phát hiện cô dâu bị tráo nên mới bỏ đi.
Nhưng sự thật, hoàn toàn không phải như vậy.