Cung nữ xuất cung không phải là chuyện đơn giản, không những phải được quản sự đồng ý, nàng còn phải đến cục tương ứng để xóa tên họ, mỗi việc đều tiêu tốn thời gian.
Nguyễn Dao sẽ không cản trở những người muốn ở lại, nhưng đối với những cung nữ chuẩn bị xuất cung, nàng phải kiểm tra cẩn thận từng người một, đảm bảo không có sai sót mới duyệt qua.
Vì thế Nguyễn nữ quan cẩn thận xem qua, lại dặn dò Lai Hỉ thỏa đáng về việc tiễn các nàng đi, chớ để xảy ra chuyện gì. Lúc này mới xoay người trở về tẩm điện.
Vừa bước vào, Nguyễn Dao liền nhìn thấy điện hạ ngồi ở trên nhuyễn tháp, trong tay cầm một quả cầu tuyết sắp tan chảy, nhìn thẳng vào nàng.
Đôi mắt luôn trong trẻo, trong veo ẩn chứa sự bối rối không thể giải thích được khiến người ta mờ mịt.
Nguyễn Dao giật mình, vội vàng bước tới trước, đem quả cầu tuyết ra, dùng khăn tay sạch lau nước trên tay điện hạ, sau đó nắm lấy đầu ngón tay hơi lạnh của hắn, đưa đến trước lò sưởi, nói: “Điện hạ làm sao vậy? Không phải ngài vừa đáp ứng với nô tì tuyết tan sẽ bỏ đi sao? Như thế nào không nhớ?”
Tiểu thái tử để Nguyễn Dao bày bố, không nói lời nào.
Trong đầu hắn tràn ngập những lời rời đi của Dao Dao, Hắn có thể nghe ra được Dao Dao của hắn rất mong đợi rời khỏi đây.
Thứ Dao Dao thích, hắn sẽ không bao giờ nói không.
Nhưng hắn luyến tiếc, hắn không muốn...
Dao Dao rời khỏi đây thì mình phải làm sao bây giờ? Có thể mang theo hắn hay không?
Đang mãi nghĩ ngợi, tiểu thái tử cảm giác tay mình ấm áp.
Cúi đầu, hắn thấy tay mình được người nắm lấy.
Nguyễn Dao thật sự có thiên phú dị bẩm, lúc trước làm nhiều việc vất vả cũng không khiến nàng kiệt sức, hơn nữa trong khoảng thời gian này nàng ở nội điện xem như được bồi dưỡng, đôi tay non mịn như lụa, ấm áp mềm mại, khi nàng nắm lấy tay hắn, Triệu Hoằng chỉ cảm thấy đầu ngón tay tê dại.
Cảm giác tê dại và ngứa ngáy truyền từ ngón tay đến trái tim, làm hắn nhất thời quên mất chuyện phiền não trong lòng, trong tâm trí toàn là Nguyễn Dao.
Tiểu thái tử nghĩ đến Nguyễn Dao liền cao hứng, bất giác trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Nụ cười này làm Nguyễn Dao yên tâm, một bên xoa bóp cho ngón tay bị đơ cứng một bên nói: “Sau này điện hạ đừng như vừa rồi nữa, nô tì rất lo lắng, nếu lạnh quá khiến tay ngài bị thương thì sao đây.”
Tiểu thái tử gật đầu liên tục: “Ta nghe Dao Dao.”
Nguyễn Dao nghiêng đầu nhìn hắn, mi mắt cong cong: “Đa tạ điện hạ tín nhiệm, bất quá sau này rất nhiều chuyện điện hạ tự mình quyết định mới tốt.”
Ý của nàng là Triệu Hoằng là thái tử, hiện tại bởi vì đầu óc không rõ ràng nên thân cận với nàng, nhưng con đường về sau còn dài, Nguyễn Dao hiểu mình không thể luôn thay người này làm chủ. Mặc kệ về sau hắn hoàn thiện kiến thức hay khôi phục trí nhớ, Triệu Hoằng sẽ tự mình quản mình.
Nhưng nghe vào tai của tiểu thái tử lại thành ý tứ khác.
Dao Dao không muốn quản hắn nữa ư…
Quả nhiên nàng vẫn phải đi.
Cảm giác này đến quá nhanh làm khuôn mặt đang tươi cười của hắn cứng đờ, Nguyễn Dao cảm thấy tay của hắn đã ấm nên muốn buông ra, Triệu Hoằng trở tay nắm chặt Nguyễn Dao.
Mười ngón nắm chặt.
Nguyễn Dao ngẩng đầu nhìn hắn.
Nàng liền bắt gặp ánh mắt chuyên chú của Triệu Hoằng, hắn thực nghiêm túc: “Dao Dao, sau này ngươi xuất cung có thể mang ta theo không?”
Nguyễn Dao chớp chớp mắt, cho rằng người này ở Đông cung có chút nhàm chán nên muốn ra ngoài nhìn xem, nàng liền nở nụ cười, nói: “Điện hạ muốn xuất cung? Điện hạ có thể tự do xuất cung, chỉ là hiện tại điện hạ chưa hồi phục hoàn toàn, chờ hết bệnh rồi điện hạ muốn đi nơi nào đều được.”
Triệu Hoằng cảm thấy chuyện hắn và nàng nói không giống nhau, nhưng hắn không biết chỗ nào không giống, lực đạo trên tay không tự giác nới lỏng.
Nguyễn Dao không còn bị nắm chặt liền đứng dậy đi đóng cửa sổ, lại mang nước ấm đi vào cho Triệu Hoằng lau tay, miễn cho hàn khí sót lại ảnh hưởng xương khớp.
Chờ làm xong hết những chuyện này, Nguyễn nữ quan mới đi phân phó cung nhân làm bữa tối.
Nhưng ngoài ý muốn của nàng, người trước nay ăn đến đi không nổi lần này chỉ động đũa mấy cái, cho dù Nguyễn Dao đút cho hắn, hắn cũng không mở miệng.
Cho dù tiểu thái tử cùng nàng cười nói, nàng vẫn nhìn ra hắn không vui.
Nguyễn nữ quan hỏi hắn nguyên do, tiểu hoàng tử chỉ nói hắn không muốn ăn, cũng không đói. Ánh mắt không nhìn thẳng vào nàng.
Bởi vì hắn không muốn ăn, nàng không thể ép buộc, Nguyễn Dao phân phó người dọn thức ăn xuống, chiếu theo quy định mà phân phát cho các cung nhân trong Đông cung.
Nguyễn Dao còn tự mình đi bưng bánh ngọt, nghĩ nếu buổi tối điện hạ đói bụng thì sẽ dùng cái này để lót dạ.
Vốn định hỏi Triệu Hoằng đang có tâm sự gì, nhưng khi quay lại, lại thấy tiểu thái tử đang ngồi bên bàn, nghiêm túc viết chữ lớn dưới ánh nến.
Nghiêm túc hơn ngày thường.
Nhìn thấy hắn chăm chỉ, Nguyễn Dao ban đầu kinh ngạc, sau đó lại vui mừng, cảm giác như hài tử nhà mình trưởng thành mà vui mừng, liền không lên tiếng quấy rầy hắn. Bản thân đi cầm kéo cắt hoa nến, lại cầm thêm hai giá nến tới làm cho trong phòng sáng hơn một chút, tránh cho Triệu Hoằng không thấy rõ.
Tiểu thái tử cầm bút nghiêm túc viết chữ “trường thọ”, mãi đến khi Nguyễn Dao ngồi xếp bằng trên nhuyễn tháp thêu hầu bao, hắn mới từ phía dưới tờ giấy đang viết một tờ giấy khác, cân nhắc nên viết cái gì.
Ngay từ đầu, tiểu thái tử đã không muốn thức khuya để viết chữ.
Suy cho cùng hắn vẫn đang mang tính khí của hài tử, dù cho có thể đọc sách rất nhanh, đầu óc cũng thông minh nhưng chuyện viết chữ này chưa bao giờ có hứng thú.
Lúc nãy hắn chỉ là giả vờ, tiểu thái tử chỉ đang nghĩ cách giữ Dao Dao ở lại.
Dao Dao từ chối ý định mang theo hắn xuất cung, chính hắn không thể ra ngoài, nên chỉ nỗ lực giữ nàng lại.
Nhưng làm sao giữ lại, tiểu thái tử mắt tối sầm lại.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn chuẩn bị tìm người giúp đỡ.
Người trong cung tất nhiên không được, mặc dù Quý Đại, Quý Nhị rất trung thành, Lai Hỉ thường xuyên xuất hiện nhưng tiểu thái tử chưa bao giờ dễ dàng tin tưởng bọn họ. Hơn nữa ngoại trừ Nguyễn Dao, Triệu Hoằng rất ít khi đơn độc gặp người khác, hiện tại chuyện mấu chốt như vậy đương nhiên không thể tùy ý phó thác.
Muốn tìm một người thích hợp, không nói lung tung.
… Vẫn là tên tiểu tặc giúp mình viết chữ lớn thích hợp.
Những tính toán của tiểu thái tử đang sôi sục trong đầu.
Tên tiểu tặc tuy rằng đến rồi đi không dấu vết, nhưng xét từ việc hắn làm bài tập cho mình một cách thành thật thì hắn là người có lương tâm, chính mình cũng đang nắm nhược điểm của hắn.
Việc trộm bánh, tuyệt đối không quên.
Nếu như thế, sự tình hiện tại hỏi hắn một chút cũng có thể.
Thế là tiểu thái tử bắt đầu nghiêm túc viết lên giấy, viết được vài chữ thì dừng lại một lúc, mỗi chữ đều trù tính.
khi hắn viết xong và giấu tờ giấy đi, màn đêm sớm đã buông xuống.
Tiểu thái tử thấy bụng mình như cất một con chim trong bụng, đang kêu ục ục.
Loại cảm giác này trước đây đã từng trải qua.
Lúc mới tỉnh lại, hắn còn chưa biết gì, ăn cháo mấy lần liền đau đầu không dám ăn nữa, kết quả là đói đến khó chịu.
Lúc đó bụng hắn cũng kêu như vậy.
Nguyễn Dao không nghe thấy động tĩnh, nhưng nàng suy đoán người này cơm chiều không ăn, lúc này sợ là không nhịn được, liền nói: “Điện hạ, ngài ăn chút bánh rồi ngủ tiếp nhé?”
Tiểu thái tử nuốt nước miếng, gật gật đầu, thừa dịp Nguyễn Dao không chú ý đem hộp điểm tâm đổi đi, sau đó đặt chiếc dĩa trống lên bàn, thu thập thỏa đáng liền chui vào trong ổ chăn, kéo chăn đắp lên đến nửa khuôn mặt. Chỉ lộ ra đôi mắt đen nhìn Nguyễn Dao.
Không phải hắn xấu hổ, chỉ là đang cố gắng ngăn mình yên lặng nuốt nước miếng đỡ đói.
Nguyễn Dao vén nửa tấm rèm xuống, cúi đầu nhìn tiểu thái tử an tĩnh hơn bình thường, nàng nghĩ nghĩ, ngồi xổm xuống, lấy hầu bao đặt bên gối của Triệu Hoằng, ôn nhu nói: “Điện hạ, cái này cho ngài.”
Tiểu thái tử chớp mắt, vươn tay ra khỏi chăn, cầm chiếc hầu bao lên đưa lên mắt.
Cẩn thận quan sát một hồi, Triệu Hoằng lên tiếng, giọng nói có chút nghẹn ngào vì bị chăn che miệng: “Đây là Dao Dao làm.”
Nguyễn Dao gật đầu, tươi cười dịu dàng.
Hầu bao là trước đây nàng hứa sẽ tặng cho điện hạ, hoa văn trên đó đều do chính ngài ấy vẽ.
Vốn dĩ nàng không muốn đưa nó cho hắn sớm như vậy, nhưng thấy thái tử điện hạ có vẻ không vui, cho dù Nguyễn Dao không biết lý do, nhưng nếu nàng có thể dùng chiếc hầu bao này để dỗ hắn vui vẻ thì cũng đáng.
Quả nhiên vừa nghe Nguyễn Dao tự mình làm ra, tiểu thái tử lập tức lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Không cần dùng chăn che nữa, Triệu Hoằng xoay người nằm ở bên cạnh giường, nương theo ánh sáng từ ngoài rèm nhìn kỹ, càng nhìn lại càng thích.
Nguyễn Dao thấy hắn vui vẻ cũng cong môi, đắp chăn cho hắn, nói: “Nếu điện hạ thích, ngày mai lại nhìn, đi ngủ trước đi.”
Tiểu thái tử ngẩng đầu cười nhìn Nguyễn Dao nói: “Đúng vậy, hoa này xem ban ngày mới đẹp.”
Hoa……
Hoa gì?
Nguyễn Dao sửng sốt một chút, cúi người nhìn xem: “Điện hạ nhìn thấy hoa ở đâu?”
Tiểu thái tử chỉ thẳng cho Nguyễn Dao xem: “Chính là cái này.”
Nguyễn Dao thấy hắn đang nói đến hoa văn thêu.
Này, con nhím chúng ta đã nói đâu rồi…
Như để xác nhận lời nói của mình, tiểu thái tử liếc nhìn hành lang bên ngoài và nói rõ ràng: “Là cái chậu được đặt bên ngoài đó.”
Bởi vì có một số loại hoa không thích hợp trồng trong phòng cho nên Nguyễn Dao rất ít khi mang chúng vào điện.
Gần nhất chỉ có chậu Dao Đài Ngọc Phượng của Trần quý phi, miễn cho hoa bị sương đóng băng.
Nguyễn Dao suy nghĩ một chút mới biết, thái tử vẽ thực chất là một bông hoa, không phải con nhím.
Chớp mắt, nàng chợt nghĩ đến vẻ mặt bối rối của Triệu Hoằng khi nói mình là nhím nhưng hắn vẫn cầm bút lên điểm thêm mũi và mắt. Lúc này nàng mới nhận ra thái tử đang kìm nén bực bội để dỗ mình vui vẻ.
Thật là một tri kỷ.
Nguyễn Dao trên mặt mỉm cười, nói với tiểu thái tử: “Cảm tạ điện hạ.” Nguyện ý theo nàng.
Tiểu thái tử ôm chặt hầu bao, lui vào trong giường, mỉm cười đáp: “Cảm ơn Dao Dao.” Đã cho hắn hầu bao.
Hai người nhìn nhau mỉm cười, sau đó Nguyễn Dao thả rèm ngủ xuống, tắt nến rồi đi ngủ trên nhuyễn tháp.
Tiểu thái tử lăn qua lộn lại, chốc lát lại băn khoăn không biết có thể để Dao Dao ở lại hay không, chốc lát lại ôm hầu bao vui vẻ, hơn nữa còn đói nên phải mất một lúc mới ngủ được.
Sáng hôm sau cũng chậm chạp chưa tỉnh.
Nguyễn Dao từ lâu đã quen với việc thái tử thức dậy muộn, như thường lệ để lại một tờ giấy bên cạnh giường, dùng góc chăn đắp cho Triệu Hoằng trước khi đi ra ngoài.
Lai Hỉ đã sớm đợi ở bên ngoài, thấy Nguyễn Dao tới, Lai Hỉ chạy tới đưa cho Nguyễn Dao một túi giấy, cười nói: “Tỷ tỷ còn chưa ăn sáng đi? Đây là ta mới từ chỗ Lưu ma ma lấy một ít bánh bao thịt, tỷ tỷ ăn lót dạ.”
Nguyễn Dao cảm ơn rồi nhận lấy, nàng thấy bánh bao bên trong còn nóng nên mở ra lấy một cái ra ăn.
Thông thường trong cung, cung nhân không thể vừa đi vừa ăn.
Tuy nhiên nội điện không phải ai cũng vào được, nên không có ai cùng Nguyễn Dao so đo.
Lai Hỉ muốn lấy lòng nên mang theo một túi đầy năm sáu cái bánh bao, Nguyễn Dao ăn ba cái là no.
Nàng đem bánh bao còn lại gói kĩ lưỡng, sau đó để trong người, bánh bao nóng nhưng cũng ấm áp.
Rời khỏi Đông cung, đi theo hướng nam cỡ thời gian một chén trà là đến Tư Lễ Giám.
Nơi này là nơi quyền hành như nha môn trong cung, thái giám chưởng sự xưa nay hiển hách, cho dù hôm nay Đông cung đến tuyển người thì hắn cũng chưa lộ diện.
Nguyễn Dao không nghĩ nhiều, chưởng sự của Tư Lễ Giám quản lí hết thảy lễ nghi trong cung, tuy nhiên không hẳn các triều đại đều bắt buộc phải là Tư Lễ Giám. Tiền triều ở giai đoạn sau mới bắt đầu giao quyền quản lí cho Tư Lễ Giám. Nơi đây nhiều việc, quyền hành cũng theo đó mà lớn, chưởng sự của Tư Lễ Giám đương nhiên cao hơn nơi khác một bậc.
Hiện tại không có đại thái giám nhìn chằm chằm nàng tuyển chọn người ngược lại tốt hơn.
Địa vị của nàng so ra không bằng thái giám chưởng sự, nếu người ta trực tiếp đưa người tới, nàng sẽ không thể từ chối được.
Hiện tại có thể tự bản thân lựa ra người vừa ý.
Nghĩ như vậy, tựa hồ là đang cho mình chỗ tốt.
Bất quá Nguyễn Dao cũng không nói nhiều, chỉ cười nói xã giao với quản sự công công đang tiếp đón nàng, chờ lựa chọn đủ cũng nữ rồi sẽ rời đi.
Việc lựa chọn cung nữ cũng không phức tạp.
Nàng tuyển người vào cung làm việc, không yêu cầu tài nghệ hay văn chương, nhiều nhất chỉ cần tìm hiểu lai lịch của họ một chút là đủ.
Nguyễn Dao nói với Lai Hỉ: “Vẫn là chọn vài người nhỏ tuổi, thân thế trong sạch, tay chân nhanh nhẹn là được.”
Lai Hỉ gật đầu, trước khi đi tới còn quay lại hỏi: “Diện mạo thì như thế nào?”
Nguyễn Dao khó hiểu nhìn hắn: “Diện mạo thì liên quan gì? Đương nhiên như nào cũng được.”
Lai Hỉ đáp lại, đi xuống chọn người, nhanh chóng chọn ra tám cũng nữ.
Nguyễn Dao nhìn thoáng qua, hài lòng gật đầu.
Thân thế trong sạch là để ngăn cản những người bị nghi ngờ là lòng có hai chủ tiến vào Đông cung, tuy rằng căn cơ cụ thể sẽ lộ ra sau, nhưng sớm loại trừ một vòng vẫn tốt hơn.
Mà tuổi nhỏ một chút sẽ dễ dạy dỗ, có các mà ma theo chỉ dẫn, các nàng sẽ học quy củ nhanh hơn.
Về phần dung mạo, Nguyễn Dao thật sự không để ý lắm.
Thái giám phần lớn đều phải nghiến răng bán thân vào cung, nhưng cung nữ phần lớn đều là mỹ nữ được tuyển chọn từ nhiều nơi nên không có gì phải kén chọn.
Vì vậy, Nguyễn Dao đã nhờ ma ma đưa bọn họ về cung dạy dỗ trước khi sắp xếp công việc.
Trước khi đi, nàng còn tặng cho công công một hộp đường mạch nha.
Nguyễn Dao chỉ sau khi vào cung và học cung quy mới nhận ra rằng những điều trong phim truyền hình và sách truyện không thể áp dụng hoàn toàn ở đây.
Trong cung Đại Tề, trừ khi là quý nhân ban thưởng, vào những thời điểm khác nghiêm cấm đưa bạc cho cung nhân.
Có thể bọn họ đã lén lút thu thập, nhưng tuyệt đối không được phép trực tiếp đưa bạc, để cung nhân biết chỉ có thể tận tâm hầu hạ chủ tử mới có thể được chủ tử ban thưởng.
Tuy nhiên cung quy không quy định không được cho thức ăn.
Vì thế Nguyễn Dao thường gói đường mạch nha lại và tặng một ít làm quà tạ lễ.
Hiện tại đường là một thứ hiếm có, đầu bếp trong Đông cung đều là cao thủ, làm đường mạch nha thành món ăn vặt khá ngon miệng, công công của Tư Lễ Giám đương nhiên mỉm cười tiếp nhận.
Lai Hỉ nhìn đầy mong đợi nhưng không lên tiếng.
Nguyễn Dao nhìn hắn, vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Khi nàng quay lại, Nguyễn nữ quan lấy ra một viên đường mạch nha nhét vào tay Lai Hỉ.
Lai Hỉ công công lập tức nhét vào trong miệng, mơ hồ nói: “Đa tạ Nguyễn tỷ.” Sau khi viên kẹo trong miệng tan chảy, hắn chép chép miệng, thưởng thức dư vị một lúc rồi lại nói: “Hôm qua, ta đã làm xong mọi việc cho các cung nữ xuất cung rồi, hôm nay bọn họ sẽ rời đi.”
Nguyễn Dao gật đầu, nhẹ giọng nói: “Đây là chuyện tốt. Tết sắp đến rồi, bọn họ có thể về nhà đoàn viên.”
Lai Hỉ nghe vậy, thật cẩn thận nhìn Nguyễn Dao.
Hắn trở về suy nghĩ cả đêm hôm qua, nhưng không biết Nguyễn nữ quan thật sự không có ý định ở lại Đông cung làm chủ tử, hay là nàng chỉ là nói đùa lấy lui làm tiến mà thôi.
Thực sự không thể nghĩ ra được, Lai Hỉ liền án binh bất động, lại nhìn một cái.
Mọi chuyện trong cung đang thay đổi nhanh chóng, lúc trước ai có thể ngờ vị hoàng tử ốm yếu không chỗ dựa lại lên ngôi thái tử? Khó nói về sau Nguyễn nữ quan có thay đổi ý định hay không.
Dù sao chuyện này cuối cùng cũng phải xem ý của thái tử.
Tuy nhiên, nếu Nguyễn nữ quan nói là sự thật thì chẳng lẽ điện hạ tư tương đơn phương sao?
… Khụ.
Nghĩ đến đây Lai Hỉ chợt run lên.
Hắn cảm thấy mình biết quá nhiều.
Sau khi vào cửa cung, Nguyễn Dao đi vào phòng bếp nhỏ xem bữa sáng của điện hạ đã chuẩn bị xong chưa, định đến việc mang về.
Kết quả là trước khi tới phòng bếp nhỏ, nàng đã nhìn thấy Hạ Nhi đang ngồi uống cháo ở ngoài.
Từ khi Hạ Nhi đi theo Lai Hỉ, nàng tiến bộ rất nhanh, biết quy củ biết tiến lùi, Lai Hỉ đã mấy lần khen ngợi nàng, nhưng hắn cũng chưa từng đề cập đến việc phân phó công việc chính thức cho nàng.
Lúc này Hạ Nhi vẫn còn ăn mặc như lúc mới đến, nhưng trước kia bộ dáng nàng giống như hạt đậu, bây giờ đã nảy nở hơn rất nhiều, khuôn mặt vẫn tròn trịa, hiện tại đang cầm một cái bát to hơn cả khuôn mặt của nàng ấy, ăn đến ngon lành.
Khi nhìn thấy Nguyễn Dao và Lai Hỉ, nàng lập tức vui mừng nhảy dựng lên, cầm bát trong tay, chạy về phía trước, lễ phép cúi đầu: “Gặp qua Nguyễn nữ quan,gặp qua Lai Hỉ công công.”
“Đã mấy ngày không gặp, Hạ Nhi cao lên rất nhiều.” Nguyễn Dao nhìn nàng ấy nói: “Sao lại ngồi ăn bên ngoài?”
Hạ Nhi lộ ra nụ cười, thanh thúy đáp: “Bên ngoài mát mẻ, cháo sẽ nhanh nguội, dễ ăn hơn.”
Nguyễn Dao không khỏi nhìn về phía sau nàng ấy.
Sau đó nàng nhìn thấy trên chiếc bàn nhỏ bên ngoài không chỉ có bát mà còn có cả nồi đất. Nhìn qua cũng không hề nhỏ.
Hạ Nhi cũng còn tri kỷ giải thích: “Nguyễn nữ quan, ta chỉ uống¹ một nồi cháo thôi, không nhiều lắm.”
……A?
Cái nồi này một người bình thường có thể ăn trong hai ngày, không nhiều lắm?
Nguyễn Dao sửng sốt một chút, Lai Hỉ ở một bên tỏ vẻ như “Hài tử nhà mình thật mất mặt”. Hắn ho nhẹ một tiếng, nói: “Hạ Nhi còn đang lớn, cho nên ăn nhiều một chút.”
Hạ Nhi lập tức đáp: “Đúng vậy, trước kia ta còn làm quét dọn, bọn họ đều không có ta ăn no, vẫn là cung chúng ta tốt, không bị đói bụng.”
Lai Hỉ trợn mắt nhìn trời.
Đi, đừng quay lại.
Nguyễn Dao không có ghét bỏ, mà là kinh ngạc nhìn bụng của Hạ Nhi, thậm chí còn đưa tay sờ sờ, tựa hồ muốn biết đồ ăn đều đi đâu.
Ăn uống thật sự lợi hại.
Nghĩ tới lần trước Hạ Nhi khen Đông cung có đủ cơm ăn áo mặc thật sự không phải lời, nàng thật sự cảm tạ ở đây có đồ ăn.
Hạ Nhi còn nâng chén lớn chắn trước mặt để Nguyễn Dao xem, đến khi thấy Lai Hỉ trừng mắt một cái, liền lập tức hạ chén xuống, mỉm cười một cái, ý đồ muốn đánh lạc hướng.
Nguyễn Dao cũng không làm nàng ấy khó xử, nhanh chóng thu tay lại, ôn hòa nói: “Ăn tiếp đi, đừng để nguội quá nếu không sẽ ảnh hưởng đến dạ dày.”
“Vâng.” Hạ Nhi đáp lại dứt khoát, nhưng cũng không quay đi ngay mà nói: “Nguyễn nữ quan, lúc ta đi giao đồ ăn cho Lưu ma ma, nghe hai vị tỷ tỷ Hà Hương và Xuân Vũ nói, các nàng gần đây quá nhàn, không có việc gì làm nên rất buồn chán.”
Nghe vậy, Nguyễn Dao không khỏi hơi nhướng mày.
Sẽ có người ghét bỏ chính mình quá nhàn sao? Đại khái không có.
Bất quá Hạ Nhi cũng sẽ không tùy tiện cùng nàng cáo trạng, nàng ấy vừa tới, nhất định không có thù oán gì với hai cung nữ của hoàng hậu. Sở dĩ nói như vậy, có lẽ là bởi vì nàng ấy đã nghe được cái gì.
Về nội tình, Nguyễn Dao không hỏi cũng biết hoàng hậu tặng người tới đây chỉ để quyến rũ thái tử. Nếu các nàng rảnh rỗi, tất nhiên là muốn làm ra chuyện gì đó.
Có lẽ trong cung điện này cũng có người thích xung đột một trận cho đỡ buồn chán, nhưng Nguyễn Dao hiển nhiên không phải một trong số đó.
Nếu học cung quy khiến họ thấy bản thân nhàn rỗi, vậy thì học nhiều hơn đi.
Vì thế nàng vội vàng nói: “Nếu như thế, Hạ Nhi giúp ta chuyển lời đến Lưu ma ma, nói ghi nhớ cung quy không dễ dàng, nếu muốn nhớ kĩ thì vẫn cần ghi chép lại nhiều hơn, Lưu ma ma sẽ tự biết làm gì.”
Hạ Nhi đáp lại.
Nguyễn Dao lại hỏi thêm: “Ngươi thật sự nghe các nàng nói chính mình nhàn quá à?”
Khuôn mặt tròn trịa của Hạ Nhi đầy chân thành: “Vâng.”
Nguyễn Dao đưa tay nhéo nhẹ gò má của Hạ Nhi, nhẹ giọng nói: “Tiểu hoạt đầu.” Nhưng nàng không vạch trần, cười cười liền xoay người rời đi.
Hạ Nhi hai tay ôm mặt sửng sốt một lát, sau đó đột nhiên vui vẻ trở lại ăn cháo, ăn nhiều hơn bình thường ba bát.
Lúc này, điện hạ đã đứng dậy, ngồi sau bàn làm việc với vẻ mặt khó hiểu.
Ban đầu hắn muốn như thường ngày ăn một viên sơn tra trước khi thức dậy hẳn.
Nhưng không ngờ cảm giác hôm nay lại khác trước.
Cư nhiên cảm thấy đói?
Cảm giác này… Thật sự đã lâu rồi mới trải nghiệm.
Điện hạ đầu tiên là kinh ngạc, sau đó cau mày, tự hỏi phải chăng đã xảy ra chuyện lớn gì, nếu không tính tình tham lam của “hắn” dù sao cũng sẽ không bỏ đói chính mình.
Sau đó, Triệu Hoằng đi lấy hộp điểm tâm ra.
Đây là sự ăn ý ngầm của Triệu Hoằng và tên hài tử kia.
Kể từ lần cuối cùng tiểu thái tử nhờ thái tử viết chữ và làm bài tập tới nay, chỉ cần có yêu cầu, tiểu thái tử sẽ nhét tờ giấy vào chỗ này.
Hầu hết là bảo hắn làm bài tập, mỗi lần sẽ cho hắn một cái bánh ngọt.
Điện hạ cũng không phụ lòng mong đợi của tiểu thái tử. Tuy lúc đầu có chút lúng túng nhưng sau đó Triệu Hoằng làm lơ.
Đều là một người, cũng dùng điểm tâm là thù lao, chẳng phải như tay trái đảo qua tay phải sao, không cần so đo quá nhiều.
Suy cho cùng… Hắn không viết thì “hắn” sẽ phải viết.
Rốt cuộc vẫn là một người.
Mà lần này, điện hạ muốn xem tiểu ngốc tử có để lại cho mình tờ giấy hay không.
Ngay khi cầm hộp điểm tâm lên, điện hạ nhận ra có gì đó không thích hợp.
Nó nặng hơn bình thường rất nhiều, chỉ cầm thôi cũng có cảm thấy rất nặng.
Mở ra, Triệu Hoằng nhìn thấy một hộp đầy bánh ngọt.
Phía trên còn để lại một tờ giấy viết tay giống hệt của điện hạ, thiết hoạ ngân câu², mạnh mẽ uy lực, điện hạ không khỏi cảm thấy tiểu ngốc nghếch này vẫn giống hắn, thông tuệ nỗ lực, học cái gì đều mau.
Điện hạ gật đầu khẳng định, hắn quả nhiên rất lợi hại.
Điện hạ cẩn thận đọc tờ giấy, ngay sau đó, hắn đột nhiên đứng dậy khỏi ghế, cau mày.
Chỉ có một câu ở trên -
“Dao Dao nói đến tuổi nàng sẽ xuất cung, hộp điểm tâm này ta tặng ngươi, giúp ta tìm cách giữ nàng lại.”
************
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu thái tử: Bánh ta muốn, Dao Dao ta cũng muốn, nhưng ta không thể có cả hai, ta sẽ vì Dao Dao mà từ bỏ bánh!
Thái tử:...? ? ? ! ! !
Chú thích:
1. Uống: Trong trường hợp này, mình nghĩ Hạ Nhi cầm chén cháo trực tiếp uống luôn. Thực tế cũng có nhiều trường hợp như vậy, giống uống canh á.
2. Thiết họa ngân câu: Thành ngữ Trung Quốc mô tả chữ viết mạnh mẽ lại sắc sảo, đẹp đẽ, từng nét vạch như khắc bằng sắt, từng nét móc như chạm bằng bạc.