Chương 28: Vạch trần

Cả người Thuận Tử phát run nhưng vẫn ngậm chặt miệng không nói một lời.

Triệu Hoằng không nhìn hắn, thần sắc bình tĩnh lạnh lùng.

Lúc đầu hắn chọn Thuận Tử phụng sự Trương đại nhân là vì người này đầu óc nhanh nhạy, hầu cạnh hắn đã lâu, mối quan hệ chủ tớ xem như ôn hòa.

Ngay cả Quý Đại, Quý Nhị cũng chưa theo Triệu Hoằng lâu như vậy.

Bây giờ Thuận Tử đã đủ lông đủ cánh, Triệu Hoằng không biểu hiện vẻ gì tức giận, ngược lại vô cùng bình tĩnh.

Hẳn Triệu Hoằng nên tự giễu hay tức giận, thật sự hắn cũng cảm nhận được chút cảm xúc khác thường nhưng không đáng kể.

Dường như kể từ khi bị chứng phân hồn, hắn đã tách ra được tất cả những cảm xúc nhỏ nhặt đó, trừ khi chạm đến tận đáy lòng, nếu không rất khó để lay động hắn.

Điều này khiến Triệu Hoằng khí định thần nhàn, đầu óc minh mẫn. Sau khi biết Thuận Tử đã phản bội mình liền lập tức suy nghĩ tiền căn hậu quả kĩ càng, không chút do dự sai người đem hắn trói đến đây.

Hiện tại Thuận Tử không nói nửa lời, thái tử điện hạ lại đặc biệt ôn hòa, đại khái đã đoán được nguyên do.

Một là dùng tiền tài mua chuộc, hai là ép buộc bức bách, đây đều là những thủ đoạn phổ biến trong cung, Triệu Hoằng không muốn tra hỏi nhiều.

Phản chủ là phản chủ, nguyên nhân không còn quan trọng.

Cách giờ Tý còn nửa canh giờ, điện hạ không biết nhân cách khác của mình có xuất hiện không nên lười nói nhảm với Thuận Tử, nói thẳng: “Nói.”

Thuận Tử run rẩy, nhưng vẫn im lặng như cũ.

Triệu Hoằng giơ tay về phía Cố Hạc Hiên.

Cố thái y vốn đang im lặng đứng sang một bên lập tức mỉm cười, tiến về phía trước hai bước, đi trước thi lễ rồi nói với Quý Nhị: “Thỉnh phó thống lĩnh đem áo của hắn cởi ra.”

Mặt Thuận Tử cứng đờ.

Thế nào, người này muốn làm hắn lạnh cóng đến chết?

Quý Nhị không nói hai lời, đưa tay cởi xiêm y của Thuận Tử.

Sau đó Cố Hạc Hiên mỉm cười cầm lên một con dao bạc, quay đầu nhìn Triệu Hoằng, dùng giọng điệu ôn hòa tao nhã nói: “Vi thần gần đây đang nghiên cứu y thuật, vừa học được một ít kiến thức mới, hôm nay lấy tới trình cho điện hạ xem qua.”

Triệu Hoằng biết rõ tính tình của Cố Hạc Hiên, đáp lại: “Cái gì?”

“Điện hạ, ngài có biết nếu cắt hết thịt trên người thì sẽ có bao nhiêu miếng thịt không?”

Những lời này vừa nói ra, Thuận Tử liền biết lời này là nói cho hắn nghe, toàn thân cứng đờ, hai mắt mở to.

Điện hạ khẽ lắc đầu: “Ta không biết, làm phiền Cố khanh giải thích nghi vấn của ta.”

Cố Hạc Hiên là cười, nhưng ánh mắt lại nhìn Thuận Tử từ trên xuống dưới, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân: “Nhiều nhất có tới ba nghìn sáu trăm miếng, tùy béo hay gầy mà định. Từ đầu đến cuối đều không chết không ngất xỉu, chỉ là thủ pháp của vi thần không tốt. Bình thường ta chỉ là thử thái vịt quay thôi, Thuận Tử công công nhìn rất gầy, chắc có hai nghìn miếng đi, điện hạ tin hay không?”

Triệu Hoằng lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Không tin.”

Cố Hạc Hiên dùng ống tay áo lau đao, đi thẳng về phía Thuận Tử, lẩm bẩm: “Vậy chúng ta thử xem. Điện hạ sẽ thấy…”

“Ta nói ta nói, cái gì ta cũng nói!”

Giọng nói của Thuận Tử vì vội vàng nên rất chua ngoa, Cố Hạc Hiên hơi dừng lại, trên mặt lộ ra một chút đáng tiếc.

Quý Nhị đá Thuận Tử một cước, tức giận nói: “Nói!”

Ánh mắt Thuận Tử chuyển động, thận trọng nói: “Nô tài... Nô tài cùng Phương ma ma bên cạnh hoàng hậu nương nương có quen biết, ta đã mấy lần gửi tin tức cho Phương ma ma, nhưng tuyệt đối không có khả năng đầu độc điện hạ, điện hạ minh giám.”

Nghe vậy, điện hạ không lên tiếng mà chậm rãi đứng dậy.

Cố Hạc Hiên cười nói: “Nguyệt Lan mở cửa cho ngươi đã khai ra rồi, không ngờ Thuận Tử công công lại kiên định hơn nàng nhiều.”

Thuận Tử sửng sốt.

Hắn không ngờ Nguyệt Lan sẽ nhúng tay vào, cũng không ngờ một nhân vật mấu chốt như Nguyệt Lan lại không được hoàng hậu tu xếp đưa đi.

Hiển nhiên, Thuận Tử công công không biết Nguyễn nữ quan đã có công lớn khi ném Nguyệt Lan vào lu nước.

Triệu Hoằng bình tĩnh nói: "Cố khanh tự quyết định đi, gần đây ta không có khẩu vị, không muốn nhìn thấy máu.”

Cố Hạc Hiên im lặng nhìn điện hạ.

Không có khẩu vị?

Không biết cách mấy ngày hắn phải đi một lọ sơn tra hoàn là đưa cho ai.

Triệu Hoằng nằm không đổi sắc đi về phía cửa điện : “Ta sẽ đợi ngươi thu thập được hai nghìn miếng lại đến thông bẩm.”

"Vâng." Cố Hạc Hiên càng cười vui vẻ hơn.

Thuận Tử thấy Triệu Hoằng thật sự muốn rời đi, lập tức bỏ qua chút tâm tư cuối cùng, trực tiếp quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa nói: “Điện hạ cứu mạng, nô tài không muốn chết! Là hoàng hậu, đều là hoàng hậu ép buộc nô tài làm!”

Quý Nhị lại đá hắn một cái: “Vậy ngươi nói thật đi, ở chỗ nào nói hưu nói vượn lừa gạt ai?”

Mắt thấy Triệu Hoằng bước ra cửa, Thuận Tử nào còn dám che giấu, liền đem những chuyện hắn biết nói ra hết: “Đêm trước khi điện hạ phát độc, nô tài nhận được lệnh của hoàng hậu nương nương lẻn vào Đông cung, đem… Đem độc hạ vào trong xe chở nước.”

Không đợi người khác mở miệng, Quý Nhị hừ lạnh một tiếng, giẫm lên lưng hắn: “Tiểu tử ngươi còn không thành thật, trong ngoài Đông cung đều dùng nước từ xe chở này, nếu thất sự hạ độc vào xe chở nước, tại sao người khác đều bình an vô sự, chỉ có điện hạ trúng độc?”

Mặt của Thuận Tử bị giẫm xuống đất, ngắt quãng nói: “Bởi vì, khụ khụ, nô tài đã hạ dược vào món canh Trương đại nhân đưa tới từ lâu rồi.”

Cố Hạc Hiên trong nháy mắt hiểu ra, nhỏ giọng nói với Triệu Hoằng đã ngồi xuống lần nữa: “Các thái giám thử độc của điện hạ đúng giờ sẽ thay phiên, nhất định trong nước có dược liệu khắc với món canh, người thường bình an vô sự, chỉ có điện hạ đã tích lũy độc tính cho nên mới phát tác.”

Nhưng điện hạ vẫn nhìn chằm chằm Thuận Tử, nghiêm nghị nói: “Vì sao ngươi không đem độc hạ toàn bộ?”

Điện hạ nhớ rõ Cố Hạc Hiên đã nói trước đó, nếu số lượng đủ, hắn nhất định sẽ phát điên chứ không xuất hiện triệu chứng phân hồn như hiện tại.

Thuận Tử đã nói ra chuyện quan trọng nhất, những chi tiết này cũng không cần giấu diếm, hắn vội vàng đáp: “Là, là bởi vì lúc đó trời tối, nô tài hoảng sợ, đυ.ng phải một người, độc rơi khá nhiều…”

Cố Hạc Hiên thấp giọng nói: “Có lẽ là bởi vì chuyện này, vi thần mới có cơ hội giữ cho điện hạ vài phần tỉnh táo.”

Đầu ngón tay Triệu Hoằng gõ nhẹ vào tay ghế.

Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao Đổng hoàng hậu xưa bay tàn nhẫn không đem hắn độc đến phát điên.

Loại vấn đề riêng tư này vốn là tận dụng thời cơ, bỏ qua rắc rối sẽ lại ập đến.

Thuốc hôm trước uống hôm sau có độc, hết thảy chứng cứ đều bị xóa sạch hoàn toàn, tan thành mây khói.

Nhưng trời không để bà ta toại nguyện, giữa chừng gặp phải ẩn số khiến thuốc không đủ, hơn nữa Đổng hoàng hậu cũng không biết năng lực của Cố Hạc Hiên, không biết mối quan hệ của hắn và Cố Hạc Hiên nên hắn mới tránh được một kiếp.

Một vòng lại tiếp một vòng, nếu thiếu một sự việc nào cũng có khả năng làm hắn vì độc mà phát điên.

Sau đó liền nghe Thuận Tử nói tiếp với giọng run run: “Nhưng, ai mà ngờ được…Ai mà ngờ được cung nữ kia cư nhiên chết đi sống lại, rơi xuống giếng mà còn chưa chết …”

Chuyện này, nghe quen tai.

Điện hạ vốn đang rất bình tĩnh bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, nghiêm nghị nói: “Ngươi đυ.ng phải ai?”

Quý Nhị phối hợp, lại giẫm lên Thuận Tử: “Nói!”

“Ta nói ta nói!” Thuận Tử thân thể đau nhức, miệng lưỡi phá lệ nhanh nhẹn: “Lúc đó nô tài không biết cung nữ là ai, liền đánh nàng bất tỉnh, ném nàng xuống giếng. Không ngờ Nguyễn nữ quan cư nhiên sống lại.”

Triệu Hoằng nghe được lời này, đầu ngón tay khẽ run.

Là Dao Dao.

Quả nhiên chính là Dao Dao.

Triệu Hoằng trấn tĩnh lại, trầm giọng nói: “Trương đại nhân có biết chuyện ngươi làm không?”

“Không, Trương đại nhân không biết. Nô tài... Nô tài không dám để Trương đại nhân biết. Đều là hoàng hậu nương nương... Đều là do hoàng hậu nương nương xúi giục.”

Lời này khiến điện hạ trong lòng nhẹ nhõm.

Nhưng rất nhanh, hắn lại khép đầu ngón tay lại.

Trương đại nhân không tham gia vào những việc ác này, đó chính là một lòng với hắn, tại sao lại nói Dao Dao đe dọa đến hắn?

Trong lúc nhất thời, Triệu Hoằng không thể nghĩ thấu.

Cố Hạc Hiên ngồi xổm xuống, cười nhìn Thuận Tử đang xấu hổ, ôn hòa nói: “Ngươi có biết đó là độc gì không?”

Thuận Tử thật sự vừa lo vừa sợ, lúc này toàn thân vẫn lạnh như băng: “Cái này nô tài thật sự không biết, nô tài thật sự không biết…” Sau đó, hắn đột nhiên giãy dụa di chuyển về phía Triệu Hoằng, trong miệng kêu rên: “ Điện hạ, điện hạ, người nhà nô tài bị hoàng hậu nương nương bắt giữ, nô tài thật sự không còn cách khác!”

Quý Nhị không lưu tình vạch trần: “Ngươi còn có người nhà sao? Rõ ràng người nhà ngươi đều mất trong trận lũ lụt, ngươi vì vậy mới tiến cung.”

Thuận Tử sắc mặt cứng đờ, môi không phát ra âm thanh.

Cố Hạc Hiên cầm lấy con dao bạc lau từng chút một, dùng giọng điệu không mặn không nhạt nói: “Không nói trung nghĩa thì làm sao nói đến hiếu thảo.”

Quý Nhị cười với Thuận Tử, để lộ hàm răng trắng ngần, trong ánh nến lập lòe đặc biệt đáng sợ: “Nếu ngươi nhớ bọn họ, ta sẽ giúp ngươi xuống đoàn tụ với gia đình, để ngươi hoàn thành tâm nguyện.”

Hô hấp của Thuận Tử ngưng trệ,nhất thời không thở nổi, ngất đi…

Quý Nhị vốn định gϊếŧ Thuận Tử để giải trừ phiền phức, nhưng Triệu Hoằng lại nói: “Giữ hắn một mạng, tìm một nơi nhốt hắn lại, sau này sẽ có chỗ hữu dụng.”

Quý Nhị tiến lên vừa buộc bao vừa hỏi: “Điện hạ, ngài có muốn xích lại để tránh hắn tự sát không?”

Điện hạ liếc nhìn vết nước trên mặt đất, bình tĩnh nói: “Không cần, nếu hắn dám chết, vừa rồi đã có nhiều cơ hội. Nếu không muốn chết, cũng không cần lãng phí tâm tư trên người hắn.”

Quý Nhị đáp lại một tiếng, trực tiếp khiêng bao tải, lặng lẽ rời khỏi thiên điện.

Triệu Hoằng xua tay dập tắt ngọn nến duy nhất đang cháy rồi sải bước ra khỏi đại sảnh.

Cố Hạc Hiên vội vàng đi theo, sau đó nhìn thấy điện hạ không có trở về nội điện nghỉ ngơi mà đứng ở khoảng không gian trống trải trước điện, hơi ngẩng đầu nhìn trăng sao, thật lâu không nói gì.

Cố thái y nhìn hắn như thế bèn thở dài trong lòng.

Mặc dù vừa rồi hắn có ý vui đùa với thái tử hai câu, nhưng thời khắc dưới ánh trăng yên tĩnh này, Cố thái y không dám tiến tới quấy rầy.

Nghĩ tới chuyện vừa nãy khó tránh trầm ngâm.

Đổng hoàng hậu âm hiểm độc ác bọn họ đã sớm biết, bất quá hiện giờ là xác định được suy đoán lúc trước thôi.

Nhưng Thuận Tử thì khác, hắn từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh điện hạ, tính tình lương thiện, chưa bao giờ làm sai điều gì, điện hạ đó giờ rất coi trọng hắn.

Trăm nghìn suy nghĩ cũng nghĩ đến người mình tỉ mỉ bồi dưỡng, quay đầu liền cho mình một đao.

Nói bâng quơ là không biết nhìn người, nói nặng hơn thì chính là tin tưởng sai người.

Thực sự vừa tự giễu vừa chán ghét.

Hiện giờ điện hạ bệnh tình chưa khỏi, cảm xúc không ổn định, bị kí©h thí©ɧ như vậy e là không thể chợp mắt được, mới ở đây ngắm trăng. Càng nghĩ càng khiến Cố thái y lo lắng.

Đang suy nghĩ, hắn bỗng nhìn thấy Triệu Hoằng cười lên.

Không thể không nói thái tử điện hạ lớn lên bộ dáng tuấn tú, bình thường đã chính trực ngay thẳng, cười lên càng nhiều thêm vài phần nho nhã, nhẹ nhàng.

Nhưng theo Cố Hạc Hiên thấy, đây là dấu hiệu không tốt.

Điện hạ không thích cười, cười lên liền không có chuyện tốt.

Bây giờ sợ là đang tức điên đi?

Cố Hạc Hiên tức khắc lo lắng, hơi do dự rồi vội vàng tiến lên nhẹ giọng khuyên nhủ: “ Trong cung vốn đã do hoàng hậu nương nương làm chủ, điện hạ không thể chu toàn hết mọi chuyện, hơn nữa…”

Nếu không phải lần này phát sinh chuyện, ai có thể nghĩ tới người đắc lực của mình lại mang lòng lang dạ sói.

Tình người tựa giấy mỏng, thế sự như một ván cờ.

Sau đó, điện hạ vẫn đang nhìn trăng, nụ cười không hề suy giảm, giọng nói trong trẻo như gió thổi qua rừng trúc trong đêm: “Cố khanh, chỉ sợ chuyện hôm nay sẽ khiến cho ta khó quên.”

Cố Hạc Hiên nghe được lời này, càng thêm lo lắng.

Những chuyện không vui như này trước nay đều là ném qua một bên, sao chuyện này lại không quên?

Hỏng rồi, hỏng rồi, thực sự giận dữ rồi.

Đang lúc hắn đang sốt ruột thì nghe thấy Triệu Hoằng chậm rãi nói: “Nguyên lai là Dao Dao đã cứu ta một mạng. Ta và Dao Dao quả nhiên duyên phận trời định.”

Cố Hạc Hiên: “...A?”

Điện hạ vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, ngẩng đầu nhìn vầng trăng, tựa như đã nghĩ đến tương lai nhiều năm về sau, nhẹ giọng nói: “Không biết khi nào bỗng nhiên nhìn lại, ngọn đèn dầu rã rời.” Sau đó hắn quay đầu nhìn Cố Hạc Hiên “Cố khanh nghĩ như thế nào?”

Cố Hạc Hiên: “...”

À.

*************

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Hạc Hiên: Ăn cơm chó bị nghẹn *ợ hơi*

Tác giả Hoa: Không phải nhân vật phản diện nào cũng độc ác và lắm lời sao? Thái tử không nhiều lời lắm…

Thái tử: Tâm ma còn chưa sinh ra, ta có một người yêu ta như định mệnh, tất nhiên không giống.

Tác giả Hoa: ...Điện hạ hãy ngủ đi, trong mơ người sẽ có tất cả.

Chú thích:

Tình người tựa giấy mỏng, thế sự như một ván cờ: trích trong “Tăng Quảng Hiền Văn”.

Bỗng nhiên quay đầu, ngọn đèn dầu rã rời: Tân Khí Tật thời Nam Tống, trích trong “Thanh Ngọc Án”.