Dao Dao nói là nhím thì nhất định là nhím.
Điện hạ cũng biết, kỹ năng hội họa của mình không thể tiến bộ trong thời gian ngắn, dù sao hắn từ nhỏ cũng chưa từng dụng tâm nghiên cứu lĩnh vực này, để giữ được vị trí thái tử, Triệu Hoằng mỗi ngày hận không thể đem một canh giờ thành hai, văn phong là thứ cần thiết nên phải chú trọng hơn, vì vậy mà hội họa bị xem nhẹ một chút.
Đem hoa vẽ thành con nhím…
Điện hạ liếc nhìn Nguyễn Dao, nghĩ thầm, chỉ cần không nói cho nàng biết, nàng cũng không biết rốt cuộc hắn vẽ cái gì.
Đơn giản lại cầm bút lên, vẽ cho con nhím hoa này thêm mắt mũi, đột nhiên trông cũng khá thú vị.
…Đại khái chính là vậy đi.
Nguyễn Dao tuy không biết ý nghĩa của con vật nhỏ này, nhưng nếu là do thái tử vẽ nên cũng rất tốt.
Vì vậy nàng chọn bức tranh Triệu Hoằng vẽ làm mẫu, chuẩn bị thêu hai chiếc hầu bao.
Chờ tới sau giờ ngọ, Triệu Hoằng lấy cớ ngủ trưa lưu lại trong phòng, nghĩ lát nữa sẽ gọi Quý Đại tiến vào phân phó một vài chuyện.
Nguyễn Dao không để ý Quý Đại đang lặng lẽ leo lên xà nhà, nàng đỡ điện hạ nằm xuống rồi đi ra ngoài.
Quý Đại đợi Nguyễn nữ quan đi rồi mới lặng lẽ nhảy xuống, đứng cạnh giường, xuyên qua lớp rèm nói nhỏ với Triệu Hoằng: “Điện hạ, Cố đại nhân bảo thuộc hạ truyền lời.”
“Nói.”
“Nguyệt Lan đã khai ra, nói nàng vào đêm trước khi điện hạ xảy ra chuyện đã nhận được mệnh lệnh của hoàng hậu, đến ngoại viện mở cửa cho người khác tiến vào.”
Trong giường yên tĩnh một lát, một giọng nói nặng nề vang lên: “Người nào?”
Quý Đại hơi cúi đầu: “Thuận Tử công công.”
Sau đó trong phòng yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Ở bên kia, Nguyễn Dao sau khi ra khỏi tẩm điện cũng không quay về sương phòng mà đi ngang qua sân đi lên gác mái phía tây.
Hôm nay là ngày cung nhân trong cung được phép gửi thư và quà về nhà.
Hầu hết cung nhân trong cung Đại Tề đều được tuyển chọn từ dân gian.
Nội giám vào cung cần lau mình để thanh lọc bản thân, hầu hết mọi người đều có gia cảnh bần hàn, bất đắc dĩ bị bán vào cung. Bình thường đã vào cung thì rất khó trở về, liên lạc với người nhà cũng không thường xuyên.
Các cung nữ được chọn để tiến cung ai ai cũng là mỹ nhân, nhưng không phải cung nữ nào cũng có thể được phong làm phi tần.
Phần lớn họ làm việc vặt ở các cục sở, vừa có danh tiếng tốt vừa nhận được tiền hằng tháng.
Cung nữ có nhiều cơ hội hơn so với thái giám, có người sẽ được ưu ái ở lại trong cung làm phi tần, có người không có nơi nào để đi có thể lưu lại trong cung làm ma ma, thậm chí còn có nhiều người được thả về nhà.
Dù cho khi đó nữ tử đã qua tuổi hoa¹, nhưng cô nương từ trong cung ra tất nhiên không giống với nữ tử bình thường. Họ hiểu biết quy củ lễ nghi, có thuộc hàng tệ nhất cũng là một bộ dáng tốt, rời khỏi cung sẽ trở thành nhất gia nữ bách gia cầu.
Vì vậy cung nữ cùng trong nhà liên lạc rất nhiều.
Trong hoàng cung không có hạn chế quá nhiều đối với vấn đề này, mỗi năm có ba lần để cung nữ viết thư về nhà, còn tiện thể mang theo chút đồ vật.
Các nàng không cần lo lắng đồ vật mang về sẽ bị cắt xén, trong cung có người chuyên kiểm tra giám sát việc gửi thư.
Chỉ là nội dung thư không phải muốn viết gì thì viết, phải đưa đến một nơi chuyên trách , thông qua một công công xa lạ nhờ hắn viết giúp. Sở dĩ làm vậy để tránh người có ý đồ riêng truyền tin tức ra ngoài.
Nguyễn Dao vào cung đã lâu, trước đây có cơ hội gửi thư về nhà, tuy nhiên lúc đó nàng đầu óc mơ hồ, Lưu ma ma sợ nàng chọc vào thị phi nên chưa bao giờ để nàng đích thân đi gửi thư. Lưu ma ma sẽ thay mặt nàng gửi hai chữ “Bình an” về nhà để phu phụ Nguyễn gia yên tâm.
Hôm nay là trải nghiệm lần đầu của Nguyễn Dao.
Ngay khi nàng xuất hiện, nội giám đã nhiệt tình đón tiếp, mời nàng vào uống trà.
Nguyễn nữ quan mặc dù hiếm khi rời khỏi Đông cung, nhưng trong cung có rất ít người không nhận ra nàng.
Thái tử điện hạ là người như thế nào? Chính trực ngay thẳng, chẳng những hậu viện thanh tịnh mà bên người ngay cả cung nữ cũng không có.
Nhưng Nguyễn nữ quan đã tận dụng được cơ hội hầu bệnh nhảy vào trong, ngồi yên ổn vị trí nữ quan quản sự.
Nghe nói thái tử rất sủng nàng, một lát không thấy đã ra lệnh tìm người.
Bản lĩnh là cái gì?
Bản lĩnh là đây chứ đâu nữa!
Đặc biệt là sau sự xui xẻo của Vi Hưng, lời đồn này càng trở nên phổ biến. Mọi người đều cảm thấy rằng việc Nguyễn nữ quan trở thành chủ tử chỉ là vấn đề thời gian.
Vì vậy, nếu Nguyễn Dao muốn gửi thư về nhà, nàng không cần phải xếp hàng chờ ở bên ngoài như những cung nhân khác. Thái giám giúp nàng mài mực, phá lệ chu đáo.
Nguyễn Dao cũng biết thái giám mài mực không đơn giản lấy lòng nàng, thật ra hắn cũng tò mò muốn xem nàng viết cái gì.
Nguyễn Dao đương nhiên để hắn hoàn thành chức trách, nhanh chóng viết một phong thư gửi về nhà.
Đơn giản hỏi thăm phụ mẫu và huynh trưởng, nói chính mình trong cung sống rất tốt, lại quan tâm đến việc đồng án trong nhà. Không có đại sự gì, nhưng vụn vặt linh tinh cũng viết đến năm, sáu trang.
Sau khi đặt bút xuống, Nguyễn Dao lấy ra một túi bạc nhỏ.
Đây là số tiền nàng dành dụm được trong những ngày vào cung, dự định sẽ gửi phần lớn số tiền đó về cho gia đình để báo hiếu cho phụ mẫu.
Nàng giữ lại một ít tiền cho mình, tương lai nàng muốn ra khỏi cung, khi đó tình huống trong nhà không biết thế nào. Giữ lại ít tiền, sau này ở lại trong thành buôn bán nhỏ cũng tốt.
Sau đó nàng đưa hầu bao và phong thư cho tiểu thái giám bên cạnh, ôn nhu nói: “Thỉnh công công giúp ta gửi thư về nhà.”
“Nguyễn nữ quan yên tâm, một văn tiền không ít đâu.”
Nguyễn Dao mỉm cười cảm ơn rồi rời khỏi gác mái.
Vừa ra ngoài liền nhìn thấy Hạ Nhi cũng đang đi về.
Lần cuối cùng nhìn thấy Hạ Nhi là lúc nàng cứu nàng khỏi Vi Hưng, Nguyễn Dao chỉ nhớ tới tiểu cung nữ mặt tròn này rất thông minh, sau đó Lai Hỉ chuyển nàng đến Đông cung.
Đây là lần thứ hai Nguyễn Dao nhìn thấy nàng.
Khác với Nguyễn Dao, Hạ Nhi luôn đặc biệt biết ơn Nguyễn nữ quan, cảm kích đến tận đáy lòng.
Chỉ một cú đá kia đã khiến Hạ Nhi đối với nàng một lòng ngưỡng mộ.
Bất ngờ gặp nhau, Hạ Nhi lập tức chạy đến, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt tròn trịa: “Nguyễn nữ quan, hắc hắc.”
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Dao gặp được người hoạt bát như vậy, có chút buồn cười, nhưng nàng vẫn nói: “Phúc an.”
Hạ Nhi lập tức nói: “Phúc an, Nguyễn nữ quan nhất định phúc an.”
Nguyễn Dao cười lắc đầu, nghĩ cung nữ này còn nhỏ, Lai Hỉ sẽ chậm rãi giáo dục cho nàng quy củ, nàng cũng không nói gì nhiều, chỉ cùng Hạ Nhị một đường hướng về Đông cung, giọng điệu ấm áp hỏi: “Ngươi hôm nay cũng viết thư về nhà?”
Hạ Nhi lá gan lớn, lại rất cởi mở trước mặt Nguyễn Dao, sau khi nghe xong lời này nàng lập tức gật đầu nhanh đến mức hoa nhung trên đầu cũng run rẩy: “Ta viết một bức thư cho nương ta báo bình an, để nương biết trong cung ta ăn no mặc ấm.”
Nguyễn Dao nhìn nàng: “Ngươi yêu cầu nhưng thật ra không cao.”
Hạ Nhi gật đầu, ánh mắt sáng ngời.
Nói chuyện thêm một lúc, Nguyễn Dao cảm thấy Lai Hỉ có ánh mắt không tồi, đây là một cô nương tốt.
Vừa đi, hai người rẽ vào một con đường cạnh Ngự Hoa Viên.
Hạ Nhi từng làm quét tước trong cung, rất quen thuộc với đường đi: “Nữ quan yên tâm, đường này sạch sẽ, có thể tránh được đường lớn, tránh gặp các quý nhân, rất tốt.”
Nguyễn Dao đưa tay gạt đi một cành hoa mềm mại, cười nói: “Bình thường cung nhân đều nóng lòng muốn gặp quý nhân, nhưng ngươi thì khác.”
Hạ Nhi có cách nói của mình: "Gặp quý nhân thì có gì tốt? Nhân gia ngồi trên kiệu không thấy người xung quanh, nhưng nô tì phải quỳ ở một bên, dưới đất toàn là đá cuội, hễ gặp mặt là phải quỳ rất lâu, ta mới không cần.”
Lời này như lời nói của trẻ con, nhưng nghe kĩ lại phá lệ thông thấu.
Nguyễn Dao mỉm cười gật đầu, cùng Hạ Nhi đi về phía trước.
Khi rẽ vào một góc nhỏ, hai người nhìn thấy Phương ma ma đang đi đến.
Phương ma ma hiển nhiên không ngờ có thể gặp được Nguyễn Dao, đầu tiên là ngạc nhiên, rồi sau đó dừng lại bước chân, cười nói: “Hôm nay quả là ngày lành, Nguyễn nữ quan có thời gian rảnh rỗi nên đi ngắm hoa sao?”
Nguyễn Dao ôn nhu trả lời: “Ta đi viết thư gửi về nhà, tình cờ đi ngang qua, không ngờ có thể gặp được ma ma”
Phương ma ma hiển nhiên quên mất hôm nay là ngày cung nữ viết thư gia đình, đầu tiên bà nhìn căn gác mái, sau đó nói: “Ta hiểu rồi, Nguyễn nữ quan có lòng quan tâm đến người nhà, thật sự rất hiếu thảo.”
Nguyễn Dao cười nói: “Hiện tại làm việc trong cung, tự nhiên phải một lòng nghĩ đến chủ tử. Chuyện gia đình của ta người nhà ta sẽ lo liệu, cho nên ta không cần quá lo lắng.”
Phương ma ma và Nguyễn Dao nói chuyện thêm một chút, Hạ Nhi thành thật đứng sang một bên, không ngẩng đầu lên, chỉ nghe thấy lời nói của hai người có ẩn ý gì đó, nhưng lại không nghe ra ý gì.
Hạ Nhi lén nhìn một cái, sau đó cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ Nguyễn nữ quan thực sự rất lợi hại.
Thực mau Nguyễn Dao cáo từ với Phương ma ma rồi rời đi.
Nhưng khi đi ngang qua, nàng mơ hồ ngửi thấy một mùi hương.
Quen đến mức không thể tả được.
Sau đó Nguyễn Dao quay đầu nhìn Phương ma ma đang đi về hướng Minh Túy cung, tựa hồ lẩm bẩm: “Mùi hương này... Tại sao Thuận Tử công công lại đi tìm bà ta?”
Hạ Nhi tò mò: “Thuận Tử công công là ai?”
Nguyễn Dao sờ lên hoa nhung trên tóc nàng ấy, mỉm cười không trả lời nhưng bước chân nhanh hơn một chút.
Vì bước đi vội vàng nên nàng không chú ý đến Quý Nhị vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối, lặng lẽ hướng về chỗ sâu nhất trong Ngự Hoa Viên mà đi.
Nguyễn Dao trở lại nội điện, việc đầu tiên chính là đi vào trong tẩm điện, thấy Triệu Hoằng đã đứng dậy, nàng lập tức đi tới, ngồi nghiêng người trên ghế nói với Triệu Hoằng: “Điện hạ, nô tì có việc muốn với ngài.”
Điện hạ giương mắt nhìn nàng, trên khuôn mặt đang cứng nhắc chậm rãi hiện lên một nụ cười: “Dao Dao nói đi.”
Nguyễn Dao ngồi lại gần, nhẹ nhàng nói: “Điện hạ ngoan, sau này nếu người tên là Thuận Tử công công tới đây, điện hạ không được gặp hắn, đồ hắn đưa ngài cũng đừng nhận, ngài nhớ chưa?”
Triệu Hoằng hơi mím môi, nhưng rất nhanh liền thả lỏng ra, không chút do dự gật đầu: “Được, ta nhớ kĩ.”
Nguyễn Dao thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lại nở nụ cười, đứng dậy lấy áo choàng cho hắn.
Triệu Hoằng hơi cúi đầu, nhìn đầu ngón tay nhợt nhạt của mình, trên mặt lộ ra vẻ thâm trầm.
Thế là suốt buổi chiều đến buổi tối trước khi đi ngủ, cả hai đều không rời khỏi tẩm điện.
Một người đang thêu hầu bao, một người viết chữ “trường thọ”, bầu không khí yên tĩnh tốt đẹp.
Khi màn đêm buông xuống, nến trong phòng đã tắt từ lâu, Triệu Hoằng mới lặng lẽ ngồi dậy, vén rèm ngồi dậy.
Nhìn Nguyễn Dao vẫn đang ngủ ngon lành trên nhuyễn tháp, Triệu Hoằng lại cẩn thận hạ rèm xuống, làm theo thủ pháp của Nguyễn Dao để cẩn thận che giấu vết tích hắn không có trên giường rồi mới ra ngoài.
Bên ngoài điện, Quý Nhị nhìn thấy Triệu Hoằng ra cửa lập tức hành lễ: “Điện hạ…”
Hắn còn chưa nói xong, điện hạ đã ngắt lời: “Nhỏ giọng một chút.” Nếu đánh thức Dao Dao thì phải làm sao chứ.
Quý Nhị vội vàng hạ giọng nói: “Điện hạ, thuộc hạ đã trói người lại, đưa hắn vào phòng ở chính điện cho Cố thái y xem, mặc cho điện hạ xử trí.”
Triệu Hoằng gật đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ đi về phía thiên điện.
Quý Nhị lập tức đi theo, ngậm chặt miệng sợ chọc Triệu Hoằng không vui.
Rất nhanh Triệu Hoằng bước vào bên trong điện.
Trong đại sảnh chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng yếu ớt không hề lộ ra vẻ lộng lẫy tinh tế của đại sảnh mà ngược lại có vẻ tối tăm và đáng sợ.
Cố Hạc Hiên mỉm cười ngồi ở trước bàn, chậm rãi lấy thứ gì đó trong hòm thuốc ra, thấy Triệu Hoằng đi vào, hắn đứng dậy ôn hòa nói: “Điện hạ phúc an.”
Triệu Hoằng hơi giơ tay ra dấu miễn lễ, đôi mắt liếc nhìn đồ vật được Cố thái y đặt trên bàn.
Một số trong số đó có thể nhận ra được, một số thì không, tóm lại đều là đồ tra tấn người khác. Chỉ cần nhìn sơ qua đã biết người bị tra tấn nhất định sẽ ăn khổ.
Điện hạ im lặng liếc nhìn Cố thái y một cái.
Trước kia người này chỉ thỉnh thoảng phụng ý hắn tra tấn người khác, hiện giờ nhìn ra Cố khanh của hắn càng ngày càng chuyên nghiệp.
Cố Hạc Hiên tựa hồ có thể đọc được tâm tư của Triệu Hoằng, liền mỉm cười, thanh âm vẫn ôn hòa tao nhã như xưa: “Vi thần đây cũng là lương y như phụ mẫu.”
Triệu Hoằng liếc nhìn đồ dùng trên bàn: “Phụ mẫu?”
Cố Hạc Hiên vẻ mặt hào phóng: “Phụ nghiêm tử hiếu. Vi thần cũng nghe theo chi ngôn của cổ nhân, trị căn bệnh thiếu đức.”
Triệu Hoằng: “...”
Được rồi.
Điện hạ không hỏi nữa, quay đầu nhìn người đang vặn vẹo trong bao, bình tĩnh nói: “Cởi ra.”
Quý Nhị bước tới mở miệng bao rồi kéo xuống.
Triệu Hoằng nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Thuận Tử, thật sự là ngươi.”
Thuận Tử đã từng là người hầu cận đáng tin cậy nhất của Triệu Hoằng.
Đồng thời cũng là người mà Triệu Hoằng đưa đến cho Trương đại nhân làm người hầu thân cận.
Kỳ thật Triệu Hoằng có rất nhiều cách để biết được Thuận Tử muốn gì, nhưng điện hạ không có đủ thời gian trù tính chu toàn.
Không đơn giản vì trong người Triệu Hoằng còn có một nhân cách khác, mà còn bởi vì tên này dường như đang hướng mũi nhọn về phía Nguyễn Dao.
Nếu như thế chi bằng trực tiếp một chút, đỡ phải phiền toái thu xếp.
Triệu Hoằng chậm rãi ngồi xuống, hơi ngước mắt lên, trên mặt nở nụ cười nhẹ: “Thuận Tử, nghe nói ngươi đã đến Đông cung nhiều lần, tựa hồ rất quan tâm đến tình trạng của ta. Hôm nay là thời điểm tốt thích hợp cho chúng ta cùng ôn chút chuyện.”
Bất ngờ một cơn gió đêm thổi vào, ánh nến đung đưa, cung điện tối tăm trông càng thêm u ám.
Trong cung điện này không có người nào có thể sống sót mà nhát gan, nhưng hết thảy đều quá đột ngột, hơn nữa lòng người đang bất an, khiến người ta tự mình dọa mình.
Thuận Tử sắc mặt tái nhợt, co rúm người lại, không dám nhìn Triệu Hoằng.
Nhưng rất nhanh, hắn liền nghe được giọng nói của Triệu Hoằng chậm rãi lọt vào tai: “Ai sai ngươi hạ độc.”
********************
Tác giả có lời muốn nói:
Nguyễn Dao: Khi ta đủ tuổi xuất cung, ta sẽ bắt đầu kinh doanh nhỏ, vừa kiếm tiền vừa hưởng thụ.
Thái tử:...?
Tiểu thái tử:...? ? ? ! ! !
1. Tuổi hoa: hai mươi bốn tuổi