Chương 26: Không sợ gió đông hay gió tây, chỉ sợ gió thơm say lòng người

Nguyễn Dao vừa vào cửa đã thấy Triệu Hoằng đang tập trung luyện chữ.

Tuy đầu tóc vẫn còn rối bù nhưng khuôn mặt và quần áo rõ ràng đã chỉnh tề, cả người hắn khoác một chiếc áo ngồi vào bàn, trông rất ngay thẳng.

Điều này khiến Nguyễn Dao khá hài lòng.

Không chỉ bởi vì thái tử điện hạ bây giờ đã biết tự chăm sóc bản thân, mà còn vì ngài ấy rất tận tâm trong việc học tập. Chẳng những không kén ăn mà còn dành nhiều thời gian xem qua sách vở.

Nếu con cái có thể chăm chỉ học tập như vậy thì cha mẹ sẽ bớt lo biết chừng nào.

… Suy nghĩ này hình như có điểm gì không đúng.

Nguyễn Dao ho nhẹ một tiếng, bước qua cửa, gặp ánh mắt của Triệu Hoằng liền ấm áp nói: “Hôm nay điện hạ dậy sớm đã tự giác học tập rồi, ngài thật chăm chỉ.”

Triệu Hoằng đặt bút xuống, xoa xoa lòng bàn tay chậm rãi nói: "Bài tập về nhà rất nhiều, tốt nhất là nên làm xong sớm.”

Nguyễn Dao nghe vậy đi tới giúp hắn xoa bóp tay, nói: “Đây không phải bài tập về nhà, điện hạ đừng căng thẳng quá, cứ thong thả mà làm.”

Nhưng nụ cười trên khuôn mặt nàng ngày càng sâu hơn.

Thái tử thực sự là một người hiếu học, dù vẫn đang bị bệnh nhưng vẫn có thể tự mình luyện tập chữ mà không cần người khác thúc giục, quá tự giác.

Điện hạ vẻ mặt bình tĩnh đưa tay cho Nguyễn Dao, để nàng tùy ý xoa bóp.

Đối với hành động của nàng, trước kia có lẽ Triệu Hoằng còn chật vật một hồi, nhưng bây giờ hắn đã quen rồi, sau khi nghe lời của nàng, trong lòng thầm nghĩ ——

Tất nhiên đó là bài tập về nhà, nhưng nó không phải do thái phó giao, mà là do chính “hắn” để lại.

Đây thực sự là vì chính mình mà ra sức.

Sau khi lòng bàn tay Triệu Hoằng ấm lên, Nguyễn Dao đi lấy lược giúp hắn vấn tóc mang quan, sau đó hai người cùng nhau dùng thiện.

Điện hạ đợi một lúc, thấy Nguyễn Dao không để ý tới mình, liền cầm đũa tự mình ăn.

Lúc trước Dao Dao đúc cho hắn ăn cảm giác không tệ, giờ phải tự mình vận động có hơi đáng tiếc.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy phiên bản khác của mình tiến bộ quá nhanh không hoàn toàn là chuyện tốt.

Sau khi dùng thiện, Triệu Hoằng tiếp tục viết xong hai trăm chữ “trường thọ”.

Nguyễn Dao vốn muốn bồi bên cạnh, bất quá Lai Hỉ đến truyền tin, nàng liền lặng lẽ rời khỏi nội điện.

Triệu Hoằng không mở miệng, chỉ là đôi mắt khẽ nâng, Quý Nhị liền phân phó Đinh Mão ở lại gác cửa, chính mình đi theo Nguyễn nữ quan.

Sau khi ra khỏi cửa cung, Nguyễn Dao nói: “Trước đây không phải Thượng công cục đã đưa y phục cho ta rồi sao? Tại sao lần này lại đưa tới nữa?”

Lai Hỉ cười nói: “Lần đó tỷ tỷ được phong làm nữ quan quản sự, địa vị đã khác nên quần áo tất nhiên phải được may mới. Nhưng cũng chỉ làm theo quy định, không có để tâm nhiều. Lần này đưa đến đều là đồ tốt, màu sắc tươi sáng hợp với thần sắc của tỷ tỷ.”

Nguyễn Dao cũng biết Lai Hỉ công công bình thường miệng lưỡi trơn tru nên cũng không để ý nhiều, chỉ nói: “Chỉ sợ không đơn giản là chất liệu tốt hơn.”

Lai Hỉ nhìn chung quanh, không thấy ai đến gần liền nói: “Tỷ tỷ còn nhớ chuyện của Vi Hưng không?”

Nguyễn Dao hơi khựng lại, chậm rãi gật đầu.

Cảnh tượng người từng ép mình đối thực bị đá vào lu đồng khá bi thảm, khó có thể quên được.

Lại nghe Lai vui vẻ nói: “Vi Hưng vốn là quản sự của Thượng công cục, không phải người cao nhất nhưng quyền lực nắm trong tay không nhỏ. Hiện giờ hắn bị thái tử xử trí, chắc chắn Thượng công cục sẽ không giữ hắn lại. Vị trí trong cung chính là một củ cải một cái hố, vừa mê hoặc vừa nguy hiểm. Khi vị trí vừa trống, đương nhiên sẽ có người mới đảm nhận ngay.”

Nguyễn Dao rất minh bạch, nhanh chóng phản ứng lại: “Đây là quản sự mới đưa cho ta sao?”

Lai Hỉ lập tức gật đầu.

Trong cung không có tường nào không lọt gió, mặc dù không ai biết nguyên nhân vì sao Vi Hưng công công bị thái tử đuổi ra ngoài, cũng không biết Nguyễn Dao phi đá hắn một cước. Rất nhiều người suy đoán trước đây Nguyễn nữ quan rơi xuống giếng có liên quan đến hắn ta, nên lần này thái tử mới đem người trói lại, tự nhiên sẽ có người liên tưởng thái tử là vì bênh vực Nguyễn nữ quan.

Mặc kệ người khác nghĩ thế nào, ít nhất quản sự mới thay thế cho Vi Hưng công công rất cảm kích.

Lúc Nguyễn Dao đi tới tiền sảnh, thứ nàng nhìn thấy là một khuôn mặt tươi cười xán lạn.

Bên ngoài có sáu tên thái giám bưng khay được phủ kín, đứng đầu là một vị công công mặt dài nhanh chóng tiến lên cười nói với Nguyễn Dao: “Nguyễn nữ quan, này tất cả đều là y phục mùa đông, đã được cẩn thận giặt giũ qua, chính là thích hợp với nữ quan. Còn có một số nguyên liệu tốt ta cũng đưa tới, liền phiền Nguyễn nữ quan nhìn qua một lượt.”

Lai Hỉ nhận lấy trước, bước tới kiểm tra.

Nguyễn Dao cùng vị công công mặt dài đi qua một bên, ôn nhu nói: “Xin hỏi công công xưng hô thế nào?”

Hắn vội vàng đáp: “Nguyễn nữ quan khách khí, ta họ Lâm.”

Nguyễn Dao cười nói: “Lâm công công, lần này làm phiền ngươi đi một chuyến.”

Lâm công công lập tức cười đến không thấy mắt: “Nguyễn nữ quan nói cái gì vậy, đây là bổn phận của ta.”

Nhưng Nguyễn Dao nhìn bộ y phục của Lâm công công này có thể biết, hắn quả thực là quản sự công công.”

Tuy rằng nàng làm nữ quan quản sự ở Đông cung, nhưng nàng cũng không phải là chủ tử, đối với việc đưa quần áo như vậy, Lâm công công trước mặt không cần đích thân tới.

Nguyên nhân đương nhiên là do mình đã giúp cho hắn chỗ tốt, đây là tạ ơn nàng đã loại bỏ Vi Hưng, vô tình tạo ra một chỗ trống béo bở giúp hắn có cơ hội nhảy vào.

Nguyễn Dao không vạch trần, nàng cùng Lâm công công nói vài lời khách khí, Lâm công công cũng mỉm cười khen ngợi nàng vài câu.

Nghe có vẻ rất bình thường nhưng mỗi người đều vui vẻ trong lòng.

Lúc Lâm công công rời khỏi Đông cung, phía sau có một tiểu thái giám bước tới nhỏ giọng nói: “Công công, ta cảm thấy Nguyễn nữ quan này không giống người tâm cơ. Vi công... Chuyện của Vi lão cẩu sợ là không có liên quan đến nàng.”

Lâm công công lập tức dùng phất trần quất hắn một cái: “Ngươi biết cái gì, trong cung này người có tâm tư nhất đều như cây trúc, bên ngoài giòn bên trong rỗng, bình thường đều như dùng dao cùn cắt thịt, gϊếŧ người không thấy máu.”

Tiểu thái giám do dự một lát: “Nhưng theo những gì ta thấy, Nguyễn nữ quan trông không giống…”

Cung nữ xinh đẹp như vậy ăn nói nhẹ nhàng ôn nhu, tựa hồ không có quan hệ gì với những lời nói vừa rồi của Lâm công công.

Lâm công công nheo mắt lại: “Nghĩa phụ hôm nay dạy ngươi một câu, trong hoàng cung này, không sợ gió đông hay gió tây chỉ sợ gió thơm say lòng người, người từ từ mà lĩnh ngộ.”

Bên kia, Nguyễn Dao còn chưa trở về đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở ngoài sảnh đang hướng vào trong thăm dò.

Nguyễn nữ quan trước tiên bảo người đem y phục mới đưa về phòng, sau đó đi về phía trước, nhìn rõ người canh cửa chính là Thuận Tử công công bên người thái phó Trương đại nhân.

Lần này khi nhìn thấy Nguyễn Dao, hắn không còn lộ vẻ mặt kỳ quái nữa, ngược lại rất háo hức đến gần nàng, nói một tràng: “Nguyễn nữ quan phúc an, trước đó Trương đại nhân thúc giục nên ta đem đồ giao tới đã vội vã rời đi, hiện giờ nghĩ lại đây là hành vi thất lễ. Hôm nay bồi tội với Nguyễn nữ quan, mong Nguyễn nữ quan chớ trách.”

Nguyễn Dao biết hắn là người thân cận của Trương đại nhân, thường xuyên lui tới Đông cung, đương nhiên không so đo, chỉ nói: “Không sao, không biết hôm nay công công đến đây có chuyện gì?”

Thuận Tử vội vàng đưa hộp thức ăn đang mang cho Nguyễn Dao: “Trương đại nhân đặc biệt nhờ ta mang canh nhân sâm đến cho điện hạ. Đây là canh sâm do chính tay Trương phu nhân nấu, điện hạ trước kia thường uống.”

Nguyễn Dao cầm lấy, ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng.

Như có như không thứ gì đó quen thuộc.

Nguyễn Dao nhất thời nhớ không ra, nhưng nàng lại không muốn đưa món canh này cho Triệu Hoằng.

Đồ ăn vào trong miệng, Nguyễn Dao từ trước đến nay rất cẩn thận. Mọi người đều nói Trương đại nhân có quan hệ thân thiết với điện hạ, nhưng Nguyễn Dao nghĩ rằng cẩn thận cũng không thừa.

Phần tâm ý tất nhiên là nhận, canh thì tính sau.

Bất quá Nguyễn Dao lại cười nói: “Ta nhất định sẽ giao cho điện hạ.”

Thấy nàng nhận lấy, Thuận Tử lấy ra một chiếc hộp gỗ giống lần trước đưa tới: “Thỉnh Nguyễn nữ quan đưa cái này cho thái tử điện hạ.”

“Được, công công yên tâm.”

Sau đó Nguyễn Dao mang đồ trở về, trực tiếp đi vào phòng trà, rót canh nhân sâm ra, thay thành một chén trà.

Quý Nhị thấy thế, liền quay về nội điện trước nàng một bước.

Còn chưa tiến vào cổng nội điện, hắn đã nhìn thấy thái tử điện hạ đang đứng trước cửa, mặt không biểu tình nhìn chằm chằm vào chậu hoa.

Triệu Hoằng không phải là người thích ngắm hoa cỏ, nhưng ở mãi trong phòng khiến hắn bị đè nén khó chịu.

Rõ ràng trước đây hắn chỉ có một mình, cũng không thấy có chỗ nào không tốt, cũng không biết đây có phải do tàn độc còn sót lại hay không, hay là do bị nhân cách khác ảnh hưởng. Không thấy Nguyễn Dao, Triệu Hoằng cảm giác trong lòng khó chịu không yên.

Đơn giản là ra ngoài để hít thở không khí nhưng tâm trạng chẳng khá hơn là bao.

Quý Nhị nhìn thấy điện hạ ở bên ngoài liền vội vàng chạy tới, đem hết thảy những chuyện vừa phát sinh báo cáo một lượt.

Triệu Hoằng nghe xong lời này, sắc mặt hơi dịu đi.

Hắn đương nhiên rất tin tưởng Trương đại nhân, cũng biết Nguyễn Dao muốn bảo vệ hắn nên rất thận trọng.

Không nói một lời nào mà âm thầm treo đầu dê bán thịt chó, lá gan của nàng quả thật không nhỏ.

Nhưng nếu gan nàng không đủ lớn, lần đầu tiên đến nội điện biết chuyện thái tử bị đầu độc sợ là đã bị dọa sợ đến phát ngốc.

Quý Nhị thấy điện hạ không tức giận, không khỏi cảm thán, Nguyễn nữ quan quả nhiên là người đặc biệt.

Bất quá Triệu Hoằng không đề cập tới chuyện này, mà quay đầu nhìn về phía chậu hoa trước hành lang nói: “Đây chính là Dao Đài Ngọc Phượng sao?”

Quý Nhị lập tức trả lời: “Vâng, hôm qua tam công chúa đã gửi tới, nói là một loài hoa cúc nổi tiếng.”

Triệu Hoằng gật đầu, trước đó hắn đã từng nghe Nguyễn Dao nói đến, nhưng hắn không hiểu nhiều về hoa cỏ, chỉ nhẹ nhàng nói: “Nhìn cũng được.” Rồi sao đó đi trở về.

Hành động của thái tử làm Quý Nhị bối rối.

Đến khi hắn lần nữa đứng trước cửa canh gác, không nhịn được tự hỏi: “Điện hạ đang làm gì vậy?”

Ra ngoài một chuyến, hỏi thăm hoa rồi quay lại.

Nhìn thế nào cũng có điểm không thích hợp.

Vốn dĩ Quý Nhị chỉ là đang tự lẩm bẩm, nhưng bị Đinh Mão ở một bên nghe được, hắn tiến lại gần Quý Nhị, nhỏ giọng nói: “Phó thống lĩnh, ngài không phải nói Nguyễn nữ quan là người mà điện hạ yêu quý nhất sao?”

Quý Nhị gật đầu.

Đinh Mão cười hai tiếng, giọng nói khàn khàn, cười rộ lên như âm thanh vang trong thùng đồng, giọng nói cũng ồm ồm: “Vậy thì điện hạ như vậy là chuyện bình thường, ta cũng vậy.”

Quý Nhị có chút giật mình: “Ngươi thế nào?”

“Mỗi khi ta nhớ tức phụ cũng như vậy.” Nói xong, Đinh Mão nhìn Quý Nhị với vẻ mặt chân thành, “Phó thống lĩnh, ngài không có tức phụ, ngài không hiểu.”

Quý Nhị:......

Hắn đột nhiên cảm thấy ngực đau không rõ nguyên do.

Nguyễn Dao vào cửa, trước tiên đi đến lò sưởi hơ tay, sau đó đặt canh nhân sâm vừa đổi thành trà cùng hộp gỗ vào tay Triệu Hoằng, cười nói: “Những thứ này là do Trương đại nhân sai người đưa đến.”

Triệu Hoằng gật đầu.

Nguyễn Dao vốn đã chuẩn bị lời lẽ để dỗ dành hắn, nhưng nam nhân này uống hết chén trà, sắc mặt đặt xuống vẫn không thay đổi, trịnh trọng nói: “Ngon lắm.”

Điều này khiến Nguyễn Dao rất tò mò: “Tại sao lại ngon?” Thứ nàng cho vào chỉ là trà bình thường.

Điện hạ không biết nên nói cái gì, dừng lại một chút, sắc mặt không thay đổi nói: "Dao Dao đưa cho ta, uống rất ngon."

Vốn tưởng rằng những lời này có thể khiến Nguyễn Dao mỉm cười, nhưng nàng đã nghe quá nhiều lời ngọt ngào từ tiểu thái tử, bây giờ nàng chỉ nhẹ nhàng gật đầu, đặt chén xuống, sau đó ngồi trên nhuyễn tháp bắt đầu xem chất liệu y phục.

Thái tử bị bỏ lại vẻ mặt mờ mịt.

Ngượng ngùng đâu? Cảm động đâu?

Tại sao nàng lại không có phản ứng.

Tuy nhiên Nguyễn Dao cũng không ở bên cạnh, đã tạo cơ hội cho Triệu Hoằng mở hộp gỗ lấy lá thư từ bên trong ra.

Rõ ràng hắn cũng làm như trước, nhưng thái tử điện hạ lại cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.

Lòng bình thản, đầu óc cũng thanh tĩnh.

Hắn đọc nhanh bức thư được viết bằng mật ngữ.

Sau đó Triệu Hoằng khẽ cau mày.

Trước đây, thái phó Trương Văn Mẫn cùng hắn thư từ qua lại, ngoài việc quan trọng của triều đình thì cũng là nói đến tu thân lập nghiệp. Hôm nay nội dung của bức thư còn đề cập đến cả Nguyễn Dao.

Hơn nữa còn đề cập rõ ràng cho hắn biết, Nguyễn Dao cùng hoàng hậu có mối quan hệ phức tạp, có thể là một mối đe dọa.

Nếu là trước đây, Triệu Hoằng hơn phân nửa tin lời của Trương đại nhân.

Nhưng lần này, phản ứng đầu tiên của thái tử là không có khả năng.

Không phải hắn thiên vị bảo vệ Dao Dao... có lẽ hắn có chút thiên vị, nhưng hắn đã nhiều lần kiểm tra nàng, nếu thật sự muốn hại hắn, nàng có rất nhiều cơ hội để ra tay, hà tất gì ở bên cạnh hắn giúp hắn đề phòng mọi thứ xung quanh?

Nhưng nếu như Trương đại nhân lừa gạt hắn, điện hạ cũng không nghĩ ra được nguyên nhân.

Trong lúc nhất thời, nếp nhăn giữa lông mày Triệu Hoằng càng ngày càng sâu.

Đúng lúc đó, hắn nghe thấy âm thanh của thứ gì đó rơi xuống đất.

Điện hạ lập tức đặt mật thư lên bàn, sau đó nhìn thấy Nguyễn Dao cúi xuống nhặt chiếc đĩa gỗ dưới đất lên.

Thấy hắn nhìn về phía này, Nguyễn Dao tưởng hắn sợ hãi, vội vàng trấn an: “Điện hạ yên tâm, không có việc gì.”

Triệu Hoằng đứng dậy đi đến, nhìn mảnh vải trên mâm gỗ, thanh âm vô thức chậm lại: “Dao Dao đang làm gì?”

Nguyễn Dao chưa bao giờ giấu giếm hắn điều gì, vì vậy lúc này nàng mới nói: “Thượng công cục đã gửi đến một số y phục mới, còn có nguyên liệu, nô tì liền nghĩ tìm một khung thích hợp làm hầu bao, thêm hoa văn đa dạng một chút.”

Điện hạ trong lòng ấm áp.

Chắc chắn là đưa cho hắn, Dao Dao thật là tri kỉ.

Sau đó lại nghe Nguyễn Dao nói: “Nô tì thêu để tự mang chơi.”

Triệu Hoằng: “...”

À.

Bất quá, điện hạ cũng không nản chí, hắn thay đổi phương thức hỏi: “Ta đã xem qua, nguyên liệu có rất nhiều, làm một cái hầu bao cũng không cần nhiều như vậy.”

Nếu vậy thì thì làm hai cái, có gì không được.

Nguyễn Dao nhìn xem, cười nói: “Điện hạ nói không sai, còn lại có thể dùng làm khăn che mặt.”

Triệu Hoằng: “..”

À.

Điện hạ ngoảnh mặt đi, Nguyễn Dao đã ở bên cạnh hắn mấy ngày nay, thấy Triệu Hoằng không vui nên nàng cũng không trêu chọc hắn nữa.

Thái tử điện hạ đôi khi tính tình không ổn định, nhưng trước mặt nàng, tâm tư của hắn luôn hiện rõ trên mặt.

Bây giờ cũng vậy.

Vì vậy Nguyễn Dao cười nói: “Nô tì sẽ làm hai cái, nô tì và điện hạ mỗi người một cái, chỉ là điện hạ đừng tùy tiện lấy hầu bao ra là được.”

Người này từng đưa hầu bao cho nàng, giờ nàng nên trả lại một chiếc.

Về phần người khác xưa nay dùng việc này biểu đạt tình ý, Nguyễn Dao căn bản chưa từng nghĩ tới.

Điện hạ nhà nàng còn đang đọc Tam Bách Thiên, e là chữ yêu viết thế nào cũng không biết, không có khả năng hiểu những chuyện này.

Nhưng điện hạ lại hiểu rất rõ ý nghĩa của việc tặng hầu bao.

Mặc dù hầu bao không thể so với túi thơm, nhưng chỉ cần tự mình làm, hắn liền cảm thấy không có gì khác biệt.

Nguyễn Dao vừa nói xong, điện hạ thậm chí còn bắt đầu suy nghĩ làm sao để xứng đáng với tình cảm của Dao Dao.

Vì vậy, thái tử điện hạ chủ động nói: “Dao Dao đã nghĩ ra thêu như nào chưa?”

“Nô tì vẫn chưa nghĩ ra.”

“Vậy để ta vẽ cho ngươi?”

“Vậy thật tốt.”

Sau khi nhận được lời khẳng định, điện hạ lập tức đứng dậy quay trở lại bàn.

Đầu tiên hắn gấp bức thư lại nhét vào hộp gỗ, sau đó lấy ra một tờ giấy khác, dùng chặn giấy ấn lại, cầm một cây bút màu tím rồi đứng đó với vẻ mặt tập trung.

Hắn vô thức nghĩ đến hình ảnh con gà ăn giun…

Mặc dù cuộc sống hàng ngày của thái tử điện hạ bận rộn luyện võ luyện chữ, còn bị công vụ ép đến mức không có thời gian rảnh rỗi, cầm kỳ thư họa cũng không biết nhiều, nhưng hiện tại hắn cảm thấy không thể để Dao Dao nghĩ hắn chỉ họa ra những bức tranh tầm thường.

Tốt nhất có thể rửa được mối nhục lúc trước.

Thế là Triệu Hoằng bình tĩnh lại, chấm bút vào mực.

Dao, mỹ ngọc chi ý. (nghĩa là ngọc đẹp)

Nếu vẽ loan phượng điềm lành chỉ sợ vi phạm quy củ, vẽ uyên ương … Dao Dao đơn thuần, sẽ dọa đến nàng.

Điện hạ bất giác nhớ đến chậu hoa Dao Đài Ngọc Phượng.

Vẽ nó là hợp lí nhất.

Điều mà điện hạ không biết là tư thế và biểu cảm hắn đang vẽ lúc này giống hệt như tiểu thái tử khi vẽ long phượng.

Nguyễn Dao hất cằm nhìn hắn, nàng cũng nhớ tới bức tranh gà ăn giun, không khỏi tò mò muốn biết lần này Triệu Hoằng vẽ cái gì.

Sau khi hắn đặt bút xuống, Nguyễn nữ quan lập tức tiến tới, đứng cạnh Triệu Hoằng để nhìn kỹ hơn.

Giấy là giấy tốt.

Mực cũng tốt.

Những thứ được vẽ ở trên rõ ràng là chi tiết hơn trước rất nhiều.

Chỉ là... không dễ nhận ra.

Đôi mắt nàng chớp chớp, rồi lại chớp chớp. Nguyễn Dao đứng sau bàn nhìn nhìn, sau đó đi vòng qua bàn nhìn hồi lâu, chăm chú nhìn như đang thưởng thức một kiệt tác.

Triệu Hoằng hơi nâng cằm nói: “Dao Dao thích không?”

Nguyễn Dao cẩn thận nhìn hắn mấy lần, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười ôn hòa, giọng nói nhẹ nhàng: “Thích.”

Điện hạ càng thêm kiêu ngạo, cho rằng mình giỏi hơn tên kia, lại giả vờ thản nhiên nói: “Thích chỗ nào?”

Nguyễn Dao nhướng mày: “Con nhím này vẽ thật đẹp mắt.”

Triệu Hoằng:...?

*****************

Tác giả có lời muốn nói:

Long: Ủy khuất

Phượng hoàng: Ủy khuất

Hoa: Ủy khuất

Nguyễn Dao: Điện hạ thật đáng yêu. Những bức tranh đều là vẽ động vật nhỏ, quả nhiên là người có tâm hồn trẻ con.

Thái tử: từ từ gõ dấu chấm hỏi.

Tiểu thái tử: Còn chê ta, lêu lêu lêu.