Thanh mai trúc mã đẹp trai lạnh lùng (ngoại trừ cái gì đó thì rất nóng) x Tiểu thanh mai vạn người mê, lúc nào cũng ấm áp - Tuyết Lai từng có một thanh mai trúc mã. Chàng trai ấy cứng đầu mạnh mẽ, chư …
Thanh mai trúc mã đẹp trai lạnh lùng (ngoại trừ cái gì đó thì rất nóng) x Tiểu thanh mai vạn người mê, lúc nào cũng ấm áp
-
Tuyết Lai từng có một thanh mai trúc mã.
Chàng trai ấy cứng đầu mạnh mẽ, chưa bao giờ chịu nhường nhịn Tuyết Lai. Từ nhỏ đã đánh nhau với cô, cãi nhau với cô, cùng học tập, cùng chơi đùa, vô tư vô lo, ngay cả ăn ngủ cũng tại nhà cô.
Rồi đến ngày anh được chỉ định sẽ sang nước ngoài tham gia huấn luyện trẻ.
Chàng thiếu niên đã cao lớn hơn một chút, bây giờ đang đứng khóc xé gan xé ruột trước mặt Tuyết Lai, đau đớn như tim gan vỡ nát.
“Dù cậu ấy lúc nào cũng đối đầu với mình, tính tình lại còn tệ nữa...” Tuyết Lai nghĩ.
“Nhưng Chu Hám Giang là một người tốt, trái tim rất lại dịu dàng.”
Từ đó, thiếu niên mang tên Chu Hám Giang bắt đầu nổi danh.
Ngay khi còn tham gia huấn luyện trẻ ở trời Âu, anh đã được triệu tập lên đội 1 của CLB, một trận thành danh, vinh quang quấn thân, tạo nên vô số kỳ tích.
Báo chí nói anh mang cốt cách thiên phú, có người nói anh sẽ gánh vác tương lai của nền bóng đá.
Còn Tuyết Lai chỉ lặng lẽ chúc phúc trong tim... Mong Chu Hám Giang có thể đi đến nơi xa xôi mà cô chưa từng đặt chân tới.
-
Chu Hám Giang - bom tấn của kỳ chuyển nhượng mới, liên tiếp phá kỷ lục của các kỳ chuyển nhượng mùa hè trước đó trong lịch sử Châu Âu.
Hai mươi hai tuổi, đá ở vị trí tiền đạo, còn chưa bước vào thời kỳ hoàng kim của cầu thủ nhưng đang bộc lộ thiên phú dị bẩm, có thể thi đấu ở giải đấu đỉnh cao, tính cách cứng rắn, trầm mặc ít lời.
Không ai biết, ngày anh rời đi, giọt nước mắt ấy rơi là vì cô.
Kẻ biến mất không tiếng động ấy... Cô ngốc chỉ biết cười với anh, chẳng hiểu lòng người... Kẻ gây chuyện mà anh liều mạng bảo vệ trong hỗn chiến...
Cô gái mà anh khổ sở tìm kiếm giữa nhân gian, cuối cùng gặp lại nơi bờ bến.
Thanh mai của anh.
Tuyết Lai của anh.
[Vở kịch nhỏ]
Đêm hôm trước Tuyết Lai ngủ rất ngon.
Sáng cô thức dậy, ngâm mình tắm nước nóng, vừa ngân nga vừa đẩy cửa ban công để ánh nắng cuối xuân trời Âu tràn vào phòng ngủ.
Tâm trạng Chu Hám Giang thì cực kỳ tệ, chân dài chống đất, tựa lưng vào đầu giường, không nói một lời.
Tuyết Lai cười híp mắt như mặt trời nhỏ: “Làm sao thế? Gắt ngủ à?”
Chu Hám Giang nghe vậy, cuối cùng cũng miễn cưỡng ngẩng mí mắt, nhìn vào đôi mày xinh đẹp hay cười của cô.
Rồi anh hỏi: “Bình thường em chửi anh trên mạng không ít nhỉ?”
Tuyết Lai ngẩn ra: “Hả?”
Chu Hám Giang uể oải nói: “Ngày thường nghiêm túc đổ mật ngọt rót vô tai anh, nói anh là thanh mai quan trọng nhất của em, nên em mãi mãi chúc anh tốt đẹp, chúc anh thắng lợi, chúc anh tiền đồ vô lượng... Nhưng sau lưng chắc không ít lần đá đểu anh đúng không nhỉ?”
Thanh mai: “???”
“Hôm qua anh chỉ hơi đυ.ng vào em một chút thôi...” Anh chàng tiền đạo trẻ lười biếng khoa tay: “Em vừa khóc vừa gọi hết đống combo biệt danh của anh, mắng anh là đồ COCC, gọi anh là Giang quan hệ rộng, Giang mất nết, gọi quen đến mức thuần thục luôn... Anh còn nghĩ, đổi sang một antifan chính hiệu đứng trước mặt anh chắc cũng không mắng tự nhiên được như vậy.”
Tuyết Lai: “...”
Tiền đạo trẻ giá trị trăm triệu nhìn cô, chân thành tán thưởng: “Em đúng là xong đời rồi.”