Chương 24.6

Ngày hôm đó sau chuyện ở An Vinh Viện, Đại Niếp vẫn trở về Tĩnh Viên.

Khác với nàng thì những người khác đều rời khỏi Tĩnh Viên, mỗi người trở về vị trí của mình. Người có được danh ngạch thì vui mừng khôn xiết, kẻ không được thì ủ rũ cụp đuôi, buồn bã không nguôi, chuyện này không cần phải nói.

Trước đây Đại Niếp ở Linh Viện, không có nơi ở khác nên chỉ có thể tạm ở Tĩnh Viên chờ đợi sự sắp xếp tiếp theo.

Việc an bài diễn ra rất nhanh chóng. Đại Niếp được sắp xếp đến Thúy Vân Các, ở cạnh những người như Tiêu Ngọc. Các tiểu thư Tiêu gia đều ở một khu, phòng của các tiểu thư con vợ cả đương nhiên là ở phía trước hoặc ở giữa. Diện tích rộng rãi hơn, trang trí bên trong tinh xảo và cao cấp hơn hẳn. Nhưng chỗ của Đại Niếp và những người khác cũng không tệ, chỉ là kém hơn con vợ cả một bậc và ở xa hơn một chút.

Sau khi được an bài xong, Đại Niếp liền cùng Liên Chi chuyển đến Thúy Vân Các.

Vừa đến nơi, Đại Niếp lập tức thích nơi này. Thúy Vân Các nằm cạnh một cái hồ nhỏ, cảnh sắc ven hồ độc đáo, liễu rủ thướt tha. Vào cổng viện là hành lang uốn khúc, có một cái sân nhỏ không lớn không nhỏ, trong sân trồng hai cây hạnh hoa. Dưới tán cây có một chiếc bàn đá và hai chiếc ghế đá hai bên. Lên ba bậc thang, đối diện là ba gian nhà, một gian chính giữa và hai gian bên cạnh, rất cao lớn rộng rãi.

Trên cửa chính treo một bộ mành trúc. Nhấc mành bước vào, nền nhà lát gỗ bóng loáng. Giữa nhà rèm che được cuốn cao, rèm châu buông xuống, kê sập và án kỷ, đây là nơi tiếp khách. Dựa bên phải có một bức bình phong sáu cánh vẽ cảnh sông núi. Vòng qua bình phong là thư phòng. Thư phòng cực kỳ rộng rãi thoáng đãng, dựa tường có kệ sách. Trên tường treo mấy bức tranh chữ trang trí, cũng có một chiếc án kỷ cao lớn, trên đó bày giấy bút mực. Ở vị trí gần cửa sổ lớn có một chiếc giường nệm. Lúc này, khung cửa sổ mở rộng, đối diện chính là cây hạnh hoa.

Từ gian chính đi về phía bên trái là phòng ngủ. Phòng ngủ bài trí cực kỳ đơn giản: một chiếc giường lớn kiểu hộp làm bằng gỗ đàn hương, trên cột giường treo màn sa màu xanh nhạt. Cũng có một chiếc bàn trang điểm, trước bàn bày một chiếc ghế bành thấp không chân, dựa tường kê mấy chiếc rương và một chiếc tủ bốn chân chạm đầu thú ba màu. Lại dựa sâu vào bên trong một chút có một tấm màn che ngăn cách, đại để là nơi dùng để tắm gội thay quần áo.

Thúy Vân Các này nhìn bề ngoài không lớn, nhưng đầy đủ tiện nghi. Từ hành lang trong sân có thể đi thông ra hậu viện. Hậu viện còn có một dãy ba gian nhà thấp hơn, đó là nơi ở của tỳ nữ. Cũng có một gian bếp, nhưng gian bếp này ngày thường chỉ dùng để đun nước ấm.

Khi Đại Niếp và Liên Chi đến, đã có ba tỳ nữ chờ sẵn ở đó. Đây là những tỳ nữ trong phủ sắp xếp để hầu hạ Đại Niếp. Tuổi các nàng đều còn nhỏ, chỉ khoảng mười hai mười ba tuổi.

Sau khi Đại Niếp ổn định chỗ ở, ngày hôm sau có một vυ" già trong phủ đến đưa cho Đại Niếp tất cả chi phí và tiền lương tháng. Tiền lương tháng của Đại Niếp là ba quan tiền. Đây là lần đầu tiên trong đời này Đại Niếp nhận được nhiều tiền như vậy, nên cảm giác có chút kỳ lạ.

Ba ngày đầu dùng để sắp xếp đồ đạc. Vì vậy Thúy Vân Các cực kỳ yên tĩnh, không có ai đến quấy rầy.

Cuộc sống của Đại Niếp trôi qua rất nhàn nhã. Bề trên không nói gì, nàng liền đóng cửa ở trong phòng. Tính tình nàng vốn có chút kỳ quái, cũng không thích giao tiếp với người khác. Ba tỳ nữ kia, trừ ngày đầu tiên gặp mặt thì những lúc khác nàng đều không cần. Chỉ để Liên Chi hầu hạ bên cạnh, việc vặt trong viện cũng giao cho Liên Chi xử lý.

Lại qua một ngày, có một vυ" già trong phủ đến thông báo bảo Đại Niếp ngày hôm sau đến An Vinh Viện bái kiến lão phu nhân và các phu nhân chủ nhà.

Sáng sớm ngày hôm sau, Đại Niếp liền thức dậy. Sau khi rửa mặt, ăn vội vài thứ nàng liền để Liên Chi trang điểm và chải tóc cho mình.

Liên Chi chải cho Đại Niếp kiểu tóc búi thấp, hai bên thái dương cài hai chiếc trâm hoa tua ngọc, sau đó hầu hạ nàng mặc chiếc váy lụa cao eo màu vàng mơ và chiếc áo cánh tay ngắn màu đỏ nhạt.

Vì là ngày hè, chiếc áo cánh tay ngắn bằng sa rất mỏng. Mơ hồ có thể nhìn thấy làn da trắng nõn đặc trưng của thiếu nữ cùng những đường gân thanh mảnh vừa phải thêm vào đó là một vẻ kiều diễm, non tơ như mầm liễu mới nhú đầu xuân.

Trong hộp trang điểm có đủ loại son phấn, Liên Chi định lấy phấn thơm trang điểm cho Đại Niếp nhưng bị nàng ngăn lại. Bất đắc dĩ, Liên Chi đành dán lên trán Đại Niếp một đóa hoa giấy hình hoa hạnh màu đỏ. Nhìn vào chiếc gương đồng trên bàn trang điểm nàng càng thêm phần kiều diễm, mang đậm vẻ thiếu nữ.

Đợi hai người ra khỏi cổng Thúy Vân Các, trời đã sáng rõ.

Đại Niếp rất quen thuộc con đường đến An Vinh Viện. Đời trước nàng tuy không ở Thúy Vân Các nhưng cũng sống ở gần đó nên biết rõ từ đây đến sân của An Quốc Công phu nhân mất khoảng một khắc (). Tính theo thời điểm này, chắc chắn sẽ không muộn.

() Một khắc: 15 phút