Một loạt những diễn biến bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay, dù thông minh như Tiêu Cửu Nương cũng không ngờ tới tình huống hiện tại.
Cứ như vậy mà thành công rồi sao?
Đại Niếp có chút ngơ ngác, trong lòng lại không kìm nén được niềm vui sướиɠ tràn ngập. Lúc này, một tỳ nữ bước lên. Trên khay nàng ta cầm chính là chiếc ngọc như ý cuối cùng. Đại Niếp cầm lấy chiếc như ý, nương theo ánh mắt khẽ cụp xuống liếc nhìn phía sau rèm châu rồi đi theo một tỳ nữ khác xuống dưới.
Cánh cửa từ từ mở ra, Đại Niếp bước qua ngưỡng cửa đi ra ngoài. Chiếc ngọc như ý trong tay nàng dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ.
Mặt Tiêu Thiến trong nháy mắt trắng bệch, Tiêu Dung cũng vậy.
"Sao lại là ngươi? Sao có thể là ngươi!"
Tiêu Dung không kìm nén được gào lên, Tiêu Thiến mặt trắng bệch ôm chặt lấy nàng rồi giơ tay che miệng nàng lại. Qua cơn kích động, Tiêu Dung cũng ý thức được đây là nơi khác, khôi phục vẻ trấn tĩnh. Chỉ là ánh mắt nhìn Đại Niếp tràn đầy hung ác và oán độc.
"Ta đã biết mà, chúc mừng ngươi." Tiêu Ngọc đã đi tới, mặt tươi cười hớn hở chúc mừng.
"Chỉ là may mắn thôi."
Động tĩnh sau bức rèm che tự nhiên không thể giấu được Đại Niếp đang đứng bên ngoài. Nàng vốn nghĩ có Triều Hà quận chúa ở đó, chắc chắn sẽ có chuyện rắc rối. Ai ngờ hiệu ứng dây chuyền lại khiến mọi người ngay tại chỗ chèn ép Triều Hà quận chúa, đến cả đòn sát thủ mà nàng ta chuẩn bị cũng không dùng tới.
Không biết Triều Hà quận chúa có tức giận đến chết khϊếp không?
Kỳ thật Đại Niếp cũng không bất ngờ với kết quả này. Bao gồm cả đời trước, sở dĩ nàng có thể trổ hết tài năng, không chỉ vì dáng vẻ và tài múa đều xuất chúng mà còn có nguyên nhân từ Triều Hà quận chúa. Triều Hà quận chúa quá ương ngạnh, người không ưa nàng ta trong Tiêu gia quá nhiều. Rõ ràng biết "Đại Niếp" là cái gai trong mắt Triều Hà quận chúa, tự nhiên dốc hết sức giúp đỡ nàng ta nghẹn khuất.
Cho nên thật là may mắn, nhưng Đại Niếp cũng không hề bỏ qua việc tính toán lòng người.
Triều Hà quận chúa giận dữ trở về, đám tỳ nữ bên cạnh đều nín thở im lặng.
Đợi đến khi về đến Sùng Nguyệt Các. Vừa bước vào cửa, Triều Hà quận chúa liền cầm lấy đồ đạc ném mạnh. Suốt dọc đường đi cảnh tượng hỗn loạn, đám tỳ nữ bị mảnh vỡ đồ sứ bắn vào người không dám trốn, theo sát phía sau đến khi vào đến nội thất. Có vài người phấn trên mặt bị bắn tung tóe cả vệt máu.
"Cút hết xuống cho ta!"
Nghe thấy lời này, mọi người mới vội vàng cúi đầu lùi ra sau, trong lòng đều thở phào nhẹ nhõm. Thở xong lại cười khổ, quận chúa hiện giờ càng ngày càng khó hầu hạ nhưng mọi người đều là nô tỳ, dù khổ cũng phải chịu.
Còn một vυ" già tuổi đã cao vẫn chưa lui xuống, người này chính là nhũ mẫu của Triều Hà quận chúa, Lý thị.
Lý thị mặc một thân áo váy màu cánh sen, khuôn mặt tròn đầy, da dẻ trắng trẻo, khóe mắt đầy những nếp nhăn nhỏ trông cực kỳ hiền lành thân thiện. Nhưng người quen biết bản tính của bà ta lại biết không phải như vậy. Lý thị chính là tâm phúc số một bên cạnh Triều Hà quận chúa, xưa nay là một chủ nhân tàn nhẫn độc ác lại rất có mưu lược, được Triều Hà quận chúa hết mực tin tưởng.
Vừa rồi chính là Lý thị ngăn cản Triều Hà quận chúa nếu không nàng ta đã nổi cơn thịnh nộ ngay tại chỗ rồi.
"Nhũ mẫu, sao vừa rồi bà lại cản ta!"
Lý thị thở dài một hơi, bước lên trước. "Ai da, quận chúa của ta ơi. Vừa rồi tình hình như vậy, ngài mà lên tiếng thì đó là bất kính, đó là không coi ai ra gì. Ngài dù sao cũng là con dâu Tiêu gia, sao có thể cãi ngang ngược trước mặt trưởng bối."
"Chẳng lẽ bà không thấy đám người kia hợp nhau lại chèn ép ta sao?"
Lý thị đương nhiên đã thấy. Nhưng thấy thì sao, trưởng bối là trên hết. Chưa nói đến tộc trưởng Tiêu thị, chỉ riêng thân phận bà mẫu của An Quốc Công phu nhân thôi cũng đủ đè chết Triều Hà quận chúa rồi.
Lý thị từ nhỏ chăm sóc Triều Hà quận chúa, đợi nàng ta trưởng thành thì cùng nhau xuất giá. Mấy năm nay Triều Hà quận chúa trải qua những gì, Lý thị đều thấy rõ trong mắt. Đương nhiên là đau lòng, lo lắng, bất lực, biện pháp cũng nghĩ rất nhiều, khuyên cũng đã khuyên. Nhưng tất cả đều vô ích bởi vì Triều Hà quận chúa xưa nay chuyên quyền độc đoán, căn bản không nghe lời khuyên của người khác. Không chỉ Triều Hà quận chúa, kỳ thật Xương Bình công chúa chẳng phải cũng như vậy sao? Quen cao cao tại thượng, liền cảm thấy mình có thể vĩnh viễn nhìn xuống người khác.
Chỉ là phong thủy luân chuyển, xưa đâu bằng nay.
Trước kia người Tiêu gia sở dĩ nhẫn nhịn Triều Hà quận chúa không dám phản ứng, chẳng qua là nể mặt Xương Bình công chúa. Hiện giờ vị trí Hoàng hậu càng ngồi càng vững, Tam hoàng tử được phong Thành Vương, Ngũ hoàng tử cũng được phong Sở Vương. Tiêu gia cơ nghiệp càng ngày càng vững chắc tự nhiên khác xưa, Xương Bình công chúa dù muốn trở mặt cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Mấy năm gần đây, địa vị của Triều Hà quận chúa ở Tiêu gia rõ ràng khác xưa. Những lời lẽ ngấm ngầm nhắm vào nàng ta cũng ngày càng nhiều, giống như hôm nay Lý thị cũng không bất ngờ với kết quả này. Trước kia Triều Hà quận chúa đi tìm Tiêu Hàng làm ầm ĩ, Lý thị đã khuyên can nàng ta rồi chỉ là Triều Hà quận chúa không nghe. Còn hôm nay, Lý thị cũng khuyên Triều Hà quận chúa nên nhẫn nhịn, đợi qua chuyện này rồi tính sau nhưng Triều Hà quận chúa vẫn không nghe, thế cho nên rơi vào tình cảnh tự mình làm khó mình.
Lý thị nhẫn nại tính tình, đem chi gian lợi hại quan hệ cấp Triều Hà quận chúa nói một lần. Còn chưa nói đến hai câu, liền bị nàng đánh gãy.
“Được rồi được rồi. Ngươi cùng ta nói này đó có ích lợi gì. Sai người chuẩn bị xe, ta phải về phủ công chúa.”
Lý thị thở dài một hơi, lòng tràn đầy mệt mỏi, yên lặng đi xuống an bài.
“A, ngươi nhìn nàng tức giận đến bộ dáng kia, nàng cũng có hôm nay! Vẫn là đại tẩu ngươi lợi hại, lập tức chọc trúng điểm yếu của nàng ta rồi.”
Nghe Trịnh thị nói xong, Thôi thị mím môi cười nhẹ: "Lòng người hướng về đâu, ta chẳng qua chỉ nói thêm vài câu thôi."
Thật đúng là như vậy, Thôi thị làm trưởng dâu nhà Tiêu nhiều năm tự nhiên có những chỗ độc đáo của mình. Chưa kể đến đủ loại ý nghĩa sâu xa trong hành động của An Quốc Công phu nhân. Chỉ riêng việc Triều Hà quận chúa hôm nay dám ngang nhiên trước mặt mấy vị trưởng bối, làm tổn hại đến tôn ti trật tự, Thôi thị đã biết kết cục không tốt đẹp gì. Việc bà ta tiện tay đẩy thêm một bậc thang cũng là điều dễ hiểu.
Quận chúa thì sao, có mẫu thân là công chúa thì sao? Cũng đừng quên mình là vợ quan, thân là con dâu Tiêu gia mà ngày thường kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì. Bà mẫu, tẩu tử, đệ tức(), trượng phu cúng không coi ai ra gì. Bà mẫu, tẩu tử, đệ tức, trượng phu, cả nhà đều đắc tội. Lòng người oán ghét, bị người khác thừa cơ hãm hại cũng chẳng có gì lạ.
() Đệ tức: Em dâu
Đương nhiên, cũng vì nguyên nhân khác là Tiêu Hàng mãi không có con trai. Triều Hà quận chúa xưa nay ương ngạnh, ngăn cản không cho Tiêu Hàng nạp thϊếp. Có lẽ An Quốc Công phu nhân cũng đã nhẫn nhịn đến cực hạn rồi.
Việc ra oai phủ đầu này chỉ là bắt đầu, sau này còn nhiều chuyện để xem lắm.
"Được rồi, dạo này con cũng đừng chọc nàng ta nữa, chúng ta cứ từ từ quan sát."
"Điều này con dâu tự nhiên biết."