Chương 24.3

Cuộc tuyển chọn vẫn tiếp tục.

Trong lúc đó, ba tiểu nương tử đã lần lượt được gọi vào. Trong đó có Tiêu Dung, Tiêu Ngọc và một người của ngoại bát phòng.

Ngoài Tiêu Ngọc nhận được một chiếc ngọc như ý, người của ngoại bát phòng kia không có được. Lúc này Tiêu Dung đã vào trong, không biết có toại nguyện hay không.

Hai tiểu nương tử bị loại đều buồn bã nức nở khe khẽ, tiếng rất nhỏ nhưng chất chứa sự kìm nén. Thời tiết oi bức càng khiến lòng mọi người thêm một nỗi bực bội.

Tiêu Nhân và Tiêu Ngọc đã có ngọc như ý thì đi đến chỗ râm mát dưới hành lang đứng, thần thái đặc biệt nhẹ nhõm. So với những người còn lại đang đứng chờ, họ toát ra vẻ cao ngạo hơn hẳn.

Suy cho cùng vẫn là khác biệt. Lần này hai người đã như cá vượt vũ môn, so với những người khác đã cách biệt một trời một vực.

Đột nhiên, sau khi Tiêu Dung vào trong thì cánh cửa lớn bị đẩy mạnh ra từ bên trong, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía đó.

Chỉ thấy Tiêu Dung trên mặt nở nụ cười đắc ý bước ra, trong tay cầm một chiếc ngọc như ý sáng rực rỡ.

"Tốt quá."

Tiêu Thiến bước nhanh lên vài bước nắm chặt tay Tiêu Dung, mặt đầy vẻ kích động. Tiêu Dung có thể được như ý, làm mẫu thân của Tiêu Thiến, nàng từ đáy lòng mừng cho con gái.

"A tỷ, muội nhất định cũng làm được!"

Lời nói là vậy, nhưng tình thế càng lúc càng căng thẳng. Năm suất đã qua ba, chỉ còn lại hai.

Lúc này trừ ba người đã có ngọc như ý là Tiêu Nhân, Tiêu Dung, Tiêu Ngọc và hai người đã bị loại, thì còn lại bốn người. Lần lượt là Đại Niếp, Tiêu Thiến và hai tiểu nương tử của ngoại bát phòng.

Nói cách khác, bốn người còn lại phải tranh đoạt hai suất cuối cùng. Mỗi người chỉ có một nửa cơ hội thắng và vẫn phải xem ai được gọi tên trước. Phải biết rằng được gọi tên sớm một khắc thì có thêm một phần ưu thế. Nếu không thì những người phía trước đều đã có ngọc như ý, người còn lại không cần so tài cũng sẽ bị loại.

Sự việc phát triển đến tình trạng này, dù trấn tĩnh như Tiêu Cửu Nương cũng không khỏi hồi hộp.

Đại Niếp dồn ánh mắt vào hai tiểu nương tử của ngoại bát phòng.

Một người tên là Tiêu Oánh, một người tên là Tiêu Điềm. Cả hai đều khoảng mười tuổi. Một người tĩnh lặng, có vẻ đẹp nội tâm, giỏi thư pháp. Một người ngoại hình xinh xắn đáng yêu, giỏi vũ đạo. Mà hai người này cũng vừa đúng là những người mà Tiêu Ngọc trước đó đề phòng nhưng vẫn chưa nhìn ra được thực lực của họ.

Trong lúc đó, Tiêu Điềm được gọi tên.

Nàng lộ ra một tia vui mừng trên mặt, bước chân nhẹ nhàng bước lên bậc thang.

Chỉ là Đại Niếp lại không liếc nhìn nàng một cái bởi vì nàng biết người này sẽ không được như ý nguyện. Quả nhiên không lâu sau, tiếng sáo trong trung đường dừng lại. Lát sau Tiêu Điềm từ trong cửa lớn bước ra, dù trên mặt vẫn nở nụ cười ngọt ngào nhưng lại ẩn hiện vẻ tái nhợt.

Trong tay nàng không có ngọc như ý.

"Tiêu Oánh ——" Trên bậc thang lại có người được gọi tên.

Đôi mắt Đại Niếp vốn luôn bình tĩnh không gợn sóng đến lúc này mới hiện lên một tia dao động.

Tiêu Oánh, Tiêu Thập Nhị nương, đời trước là một tài nữ nổi danh của Tiêu gia. Một tay thư pháp của nàng đã đủ khiến người ta trầm trồ, tự sáng tạo ra một kiểu chữ mới lạ độc đáo, tên là "Oánh Thể”. Ngay cả rất nhiều bậc thầy thư pháp cũng hết lời ca ngợi, đời trước không ít lần mang lại vinh quang cho Tiêu gia.

Kỳ thật Đại Niếp còn biết, không chỉ Tiêu Oánh chắc chắn sẽ có một suất mà còn có Tiêu Thiến nữa. Đó là những ký ức từ đời trước. Tiêu Nhân, Tiêu Ngọc, Tiêu Dung, Tiêu Oánh, giờ tất cả đều đã trở về đúng vị trí. Vậy suất còn lại sẽ là của Tiêu Thiến sao?

Nếu nàng muốn có được suất còn lại kia, chỉ có thể tranh đoạt với Tiêu Thiến...

Sống lại một đời, vận mệnh có thay đổi không? Hay là dù thế nào vẫn sẽ trở về đúng quỹ đạo?

Không!

Nàng không tin vào số mệnh, nàng từ trước đến nay luôn tin vào nhân định thắng thiên (). Vận mệnh con người có lẽ kỳ diệu khó lường, nhưng nhất định sẽ thay đổi bởi ngoại lực. Giống như đời trước lúc này nàng còn đang giãy giụa ở Linh Viện mà lần này đã đến được nơi này…

() Nhân định thắng thiên: Thành ngữ chỉ những con người bình tĩnh, có ý chí quyết tâm, bền bỉ thì nhất định sẽ thay đổi được cuộc đời, vận mệnh, chiến thắng mọi khó khăn.

Đúng, nhất định là vậy.

Quả nhiên không ngoài dự liệu của Đại Niếp, Tiêu Oánh nhận được một chiếc ngọc như ý.

Dù đây là lúc nên vui mừng nhưng Tiêu Oánh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, không kiêu ngạo, không siểm nịnh đi đến chỗ râm mát dưới hành lang. Tiêu Nhân và những người khác chúc mừng nàng, nàng cũng chỉ cười nhạt khẽ gật đầu, thần sắc tự nhiên.

Lúc này, ánh mắt mọi người không tự chủ được đổ dồn vào hai người còn lại.

Đại Niếp và Tiêu Thiến.

Tiếng gọi tên Đại Niếp vang lên trên bậc thang.

Tiêu Dung hoảng hốt liếc nhìn bậc thang rồi quay đầu lại, mặt lộ vẻ cay nghiệt, trừng mắt Đại Niếp nói: "Với cái bộ dạng của ngươi, nhất định không thắng nổi tỷ tỷ ta đâu."

Tiêu Thiến đứng bên cạnh nàng mặt tái nhợt, lắc đầu ngăn muội muội nói vậy.

Đại Niếp nhếch môi định phản bác chế nhạo nhưng trong lòng đột nhiên dâng lên một tia ngưỡng mộ kỳ lạ. Tiêu Dung dù đã có ngọc như ý nhưng lại không đi đến chỗ Tiêu Nhân và những người khác mà vẫn luôn đứng bên cạnh Tiêu Thiến, nắm tay nàng lặng lẽ cổ vũ.

Nàng hờ hững liếc nhìn Tiêu Dung một cái, rồi bước qua đối phương đi lên bậc thang.

Cánh cửa chạm trổ hoa văn tinh xảo từ từ mở ra trước mặt nàng. Từ góc độ của Đại Niếp, tạm thời vẫn chưa nhìn rõ tình hình bên trong.

Nàng hít sâu một hơi, bước qua ngưỡng cửa, đi vào trong.