Chương 24.2

Một loạt tiếng bước chân vang lên, lẫn trong đó là tiếng ngọc bội va vào nhau thanh thúy. Mọi người tò mò ngước mắt nhìn thì thấy một vị phu nhân được đám tỳ nữ và vυ" già vây quanh tiến về phía này.

Nàng ta mặc chiếc áo váy đỏ rực thêu hoa mẫu đơn eo cao, khoác ngoài chiếc áo ngắn tay lụa mỏng màu vàng nhạt. Vẻ ung dung quý phái tỏa ra khiến người ta khó mở nổi mắt. Vừa nhìn cách xuất hiện và khí thế đó, ai cũng biết là người không bình thường. Những người biết thân phận thì đều cúi đầu khép nép, người không rõ thân phận thấy cảnh tượng ấy cũng đoán được là một trong những chủ nhân trong phủ, tự nhiên cũng kính cẩn cúi mặt.

Hương thơm thoang thoảng thấm vào lòng người, một đôi hài thêu màu kim hồng đan xen hiện ra trong tầm mắt mọi người khi họ cúi đầu. Đôi hài này thủ công tinh xảo phối màu và hoa văn thêu vô cùng xa hoa lộng lẫy, đặc biệt trên đỉnh hài còn đính một viên minh châu to bằng ngón tay cái sáng long lanh, thu hút mọi ánh nhìn.

Đôi hài dừng lại trước mặt mọi người, tất cả đều cúi đầu nín thở đứng im.

Đôi mắt đẹp kia đảo qua đầu mọi người. Rất lâu sau, một tiếng hừ khinh miệt khe khẽ lọt vào tai mọi người. Đôi hài đính minh châu kia mới bước về phía trước, theo sau là vô số đôi giày đủ màu.

Lúc này mọi người mới dám ngẩng cổ lên nhìn theo bóng dáng cao quý và lộng lẫy kia vào nội đường.

Vị Triều Hà quận chúa này vẫn không biết kiềm chế như vậy. Nhưng cũng tốt, nàng ta càng ngông cuồng, Đại Niếp càng có cơ hội lợi dụng tình hình. Đại Niếp lặng lẽ nghĩ, hàng mi như cánh bướm khẽ rũ xuống che giấu ánh nhìn sâu trong mắt.

Lại qua khoảng thời gian uống hai chén trà, viên vυ" già mặt tròn ban nãy mới đi ra bảo mọi người nghe tên mà vào. Các thiếu nữ đều bắt đầu khẩn trương, họ biết cuộc tuyển chọn đã bắt đầu.

Không ai rõ cuộc tuyển chọn này diễn ra như thế nào nhưng trước đó Hà Đại Nương đã nói với mọi người là chỉ cần thể hiện tài nghệ sở trường của mình là được, sau đó tự khắc sẽ biết kết quả.

Người đầu tiên được gọi tên là Tiêu Nhân.

Nàng ta chỉ khẽ giật mình rồi ngẩng đầu ưỡn ngực bước về phía bậc thang. Nhìn dáng vẻ đó như thể đã có tính toán trong lòng. Tiêu Nhân quả thật có vốn kiêu ngạo đó, bởi vì rất nhiều người đều biết trong danh sách trúng tuyển chắc chắn có tên nàng. Việc đến Tĩnh Viên này chẳng qua chỉ là một màn trình diễn mà thôi.

Đôi khi vận mệnh con người thật kỳ lạ. Rõ ràng thân phận mọi người không sai biệt lắm, đều là con gái không được ra ánh sáng nhưng có người thì cao cao tại thượng, có người lại thấp kém như bụi đất. Mà Tiêu Nhân chính là người cao cao tại thượng đó. Đối với người khác, những thứ phải vắt óc tìm đủ mọi cách mới có được thì với nàng lại dễ như trở bàn tay.

Cũng bởi vậy mà ở Tĩnh Viên, Tiêu Nhân luôn là một sự tồn tại đặc biệt. Mọi người đều biết sự khác biệt của nàng nhưng những thủ đoạn xấu xa lại chưa bao giờ dám nhắm vào nàng. Không thể không nói, người như vậy đáng ngưỡng mộ thậm chí là ghen tị. Chỉ là sự ghen tị này mờ mịt, thậm chí không dám biểu hiện ra. Mà khi đối diện với nàng còn phải lộ ra vẻ xu nịnh, ngưỡng mộ.

Đời trước Tiêu Cửu Nương và Tiêu Nhân chưa bao giờ có giao thoa. Gần đây hai người thuộc về hai phòng khác nhau. Hơn nữa Tiêu Nhân nhìn như cao ngạo, kỳ thực lại rất khéo léo trong đối nhân xử thế, luôn chỉ lo cho bản thân.

Đại Niếp còn nhớ rõ khi mình ở đời trước, bản thân cũng từng ngưỡng mộ Tiêu Nhân giống như những người khác lúc này vậy. Chỉ là ký ức đó quá xa xôi, sớm đã chôn giấu ở một góc khuất. Bởi vì Đại Niếp từ nhỏ đã biết muốn có gì phải tự mình cố gắng tranh đoạt, ngưỡng mộ là một cảm xúc vừa xa xỉ lại lãng phí.

Nhìn thấy biểu hiện của mọi người lúc này, Đại Niếp mới nhớ lại.

Cảm giác Tiêu Nhân vào trong không lâu thì đã đi ra. Khi nàng ra, trên tay có thêm một chiếc ngọc như ý.

Chiếc ngọc như ý kia chỉ lớn bằng bàn tay nhưng chất ngọc lại cực kỳ tốt, trắng trong không chút tì vết. Dưới ánh mặt trời tỏa ra một vầng sáng vàng nhạt, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người...

Khóe miệng Tiêu Nhân ngậm ý cười, tay cầm ngọc như ý. Nhìn là biết đã toại nguyện. Ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn về phía nàng, Tiêu Dung cười tươi bước lên trước một bước. "Chúc mừng Nhân tỷ tỷ."

Tiêu Nhân cười khẽ gật đầu, lộ rõ vẻ vui mừng nên sắc mặt cũng dịu dàng hơn thường ngày. Nàng ghé vào tai Tiêu Dung nói nhỏ vài câu gì đó, Tiêu Dung đáp một tiếng đa tạ rồi trở về đứng vào hàng ngũ.

Người thứ hai được gọi tên là một tiểu nương tử của nội ngũ phòng. Ngoài Tiêu Nhân, Tiêu Dung, Tiêu Thiến, Đại Niếp, Tiêu Ngọc ra thì đây là người duy nhất còn lại của nội ngũ phòng. Ba người còn lại đều là tiểu nương tử của ngoại bát phòng.

Nàng ta có vẻ vô cùng khẩn trương, đứng dưới bậc thang chần chừ mấy nhịp thở mới dám nhấc chân bước lên.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua. Khi cánh cửa lớn chạm trổ tinh xảo kia từ bên trong mở ra, một người bước ra. Chỉ thấy sắc mặt người này trắng bệch, bước chân hình như xiêu vẹo, trong tay không cầm gì cả...