Chương 23.2

Y thuật của vị đại phu này thật không tệ, cư nhiên có thể nhìn ra nguyên nhân gây ra. Những đại phu tầm thường đến xem loại vết thương này, nhiều nhất sẽ cho rằng tiếp xúc phải thứ gì không nên đυ.ng vào. Lão đại phu giải thích rõ ràng như vậy thật ra đã giúp Đại Niếp hiểu ra không ít chuyện.

Không sai, vết thương của Tiêu Tuyết quả thật là do Đại Niếp gây ra.

Không vì lẽ khác, chỉ vì Tiêu Tuyết ở trước mặt nàng đã lấy Tiểu Niếp làm kẻ chết thay. Lúc đó tình hình như vậy, Đại Niếp không cần nghĩ cũng biết Tiểu Niếp bị người hãm hại. Sở dĩ mặc kệ không hỏi, chẳng qua là vì lòng nàng đã lạnh với Tiểu Niếp. Hơn nữa thủ đoạn của đối phương quả thật tàn nhẫn, gần như không cho Tiểu Niếp đường quay lại.

Đại Niếp có thể trơ mắt nhìn Tiểu Niếp bị người hãm hại nhưng không có nghĩa là nàng không có ý tưởng gì. Đời trước Tiêu Cửu Nương âm hiểm độc ác lại bá đạo, dám giở trò trước mắt nàng lại còn làm tổn thương muội muội ruột thịt có quan hệ máu mủ với nàng. Đối với nàng đây là một sự sỉ nhục.

Đây là trả thù, xem như nàng làm chuyện cuối cùng cho Tiểu Niếp cũng là một lời cảnh cáo. Còn cảnh cáo ai thì nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí (*).

(*) Nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí (Luận ngữ): Người nhân thấy gọi là nhân, người trí thấy gọi là trí.

“Vậy loại thương này có thể chữa khỏi không?” Hà Đại Nương vội vàng hỏi.

“Hẳn là không thành vấn đề. Lão phu kê cho vị tiểu thư này chút thuốc, bôi ngoài da cộng thêm uống bên trong. Hơn một tháng là có thể khỏi hẳn, đương nhiên sau khi khỏi chắc chắn ít nhiều sẽ để lại chút dấu vết. Bất quá tiểu thư tuổi còn nhỏ nếu chịu khó xoa thêm thuốc mỡ trị sẹo, hẳn là về sau sẽ không để lại dấu vết quá rõ ràng.”

Trong mắt Tiêu Tuyết dâng lên ánh sáng hy vọng, nhưng vì lời đại phu nói mà lại tối sầm xuống. Sự lên xuống này khiến nàng không thể tự chủ được mà khóc rống lên.

Đại phu tưởng vì vết thương này quá đáng sợ khiến nàng không chịu nổi cú sốc này, còn lên tiếng đảm bảo nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng. Không ngờ Tiêu Tuyết đau lòng căn bản không phải vì điều này. Vết thương lành thì hơn tháng nhưng ngày tuyển chọn đã gần kề, cũng có nghĩa là Tiêu Tuyết mất đi tư cách tham gia.

Đại phu không hiểu nhưng không có nghĩa là những người khác đều không hiểu, mọi người đều thở dài thườn thượt.

Mỗi người đều cho rằng đây chỉ là ngoài ý muốn. Thậm chí vì vết thương trên mặt Tiêu Tuyết quá đáng sợ, thầm hạ quyết tâm sau này ít đến hoa viên đó. Chỉ có vài người ý thức được không đơn giản như vậy, trong đó có Tiêu Dung, Tiêu Thiến và Tiêu Ngọc.

Mấy người đều không dấu vết liếc nhìn Đại Niếp một cái, trong lòng kinh hãi.

Thủ đoạn tàn nhẫn như vậy lại khiến người ta không bắt được nhược điểm. Nếu nói có người sẽ ra tay với Tiêu Tuyết, vậy thì trừ Đại Niếp ra không còn ai khác. Phải biết rằng mấy ngày trước đây muội muội ruột của nàng vừa mới bị Tiêu Tuyết hãm hại, vậy đây là trả thù sao?

Đương nhiên không có bắt được tang chứng, hơn nữa đại phu lại giải thích như vậy khiến ý nghĩ trong lòng mấy người này cũng không chắc chắn như vây. Bất quá sự kiêng kỵ trong lòng thì có.

Cho nên nói lời cảnh cáo này cũng đã phát huy tác dụng. Ít nhất trong những ngày tới kỳ tuyển chọn, chắc sẽ không còn chuyện xấu nào nhắm vào Đại Niếp nữa.

Tìm hiểu đến đây, Đại Niếp không còn cần thiết phải ở lại xem kịch nữa liền dẫn Liên Chi trở về phòng mình.

Trong suốt thời gian này Liên Chi luôn muốn nói rồi lại thôi, phỏng chừng là tò mò Đại Niếp rốt cuộc đã làm gì khiến Tiêu Tuyết thảm hại như vậy. Đại Niếp trong lòng biết rõ ràng, lại không có ý định giải thích với nàng ấy.

Đối với đạo trị hạ, Đại Niếp vẫn hiểu. Rất nhiều khi người ở vị trí cao, vẫn nên giữ chút cảm giác thần bí trước mặt người dưới thì tốt hơn. Những điều này đều là nàng học được từ người đó. Nhớ đến người đó, đôi mắt đen láy của Đại Niếp hồi lâu không ngừng xoáy sâu……

Trời vừa hửng sáng, không khí bên ngoài còn bao phủ một lớp sương mỏng. Tĩnh Viên đã bắt đầu công việc bận rộn.

Các tỳ nữ và bà vυ" ra ra vào vào, thật là bận rộn. Đều là vì chuyện chân tuyển hôm nay.

Đại Niếp và Liên Chi dậy rất sớm. Trời bên ngoài vừa tờ mờ sáng, Liên Chi đã đi lấy bữa sáng. Ăn xong bữa sáng, lại hầu hạ Đại Niếp rửa mặt rồi lấy ra bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn hầu hạ nàng mặc vào cũng trang điểm và chải tóc cho nàng.

Đợi mọi thứ thu xếp xong xuôi, thời gian cũng vừa vặn. Hai người liền cùng nhau đi đến sảnh chính. Lúc này tất cả mọi người đã đến, tổng cộng chín thiếu nữ. Mỗi người đều xinh đẹp như hoa như ngọc, ăn mặc lộng lẫy.

Hà Đại Nương cũng ở đó, thấy mọi người đến đông đủ. Bà hài lòng nhìn quanh một lượt sau đó liền dẫn đoàn người đi ra ngoài.

Ra khỏi Tĩnh Viên, một đường đi về phía trước. Đến một khoảng sân rộng lớn tráng lệ mới dừng chân. Vào cửa sau đi qua tiền viện xuyên qua trung đường, trước mặt là một tòa nhà năm gian chín cột. Dưới hành lang trước cửa đứng vài tỳ nữ và bà vυ" trang điểm tươi tắn, trong đó một bà vυ" thấy đoàn người Hà Đại Nương vội tươi cười nghênh đón.

Hà Đại Nương và đối phương hành lễ với nhau xong, bà vυ" kia nói với mọi người: “Mời các vị chờ một chút, đợi nô tỳ vào bẩm báo một tiếng.”

Lần bẩm báo này, mãi lâu sau vẫn không thấy động tĩnh.

Trong nội đường, An Quốc Công phu nhân ngồi trang nghiêm ở vị trí chủ tọa phía trên, hai bên dưới đặt bàn kỷ chạm ngà và gỗ đàn hương viền gấm lụa. Bên dưới ngồi mấy chục người.

Dựa bên tay trái An Quốc Công phu nhân, phía trên ngồi trên sập hai lão giả, tuổi chừng ngoài năm mươi. Cả hai đều nuôi râu dài, tóc râu đã hoa râm. Trong đó một người dáng vẻ khô gầy, mặt mày rất lạnh lùng là anh trai ruột của An Quốc Công, Tiêu Hành, hiện giờ là tộc trưởng Tiêu thị. Còn một người dáng người hơi béo, bụng phệ là em trai ruột của An Quốc Công, Tiêu Mạnh. Hai người này ngày thường ở lâu tại tổ trạch Lan Lăng, lần này đến Trường An là vì chuyện tuyển chọn.

Hai bên dưới chiếu ngà lần lượt ngồi Tiêu gia đại lang quân Tiêu Kiện, nhị lang quân Tiêu Đống, ngũ lang quân Tiêu Hàng, tam lang quân Tiêu Miên và tứ lang quân Tiêu Kỳ, cùng với chính thê của năm người này. Chỉ có bên cạnh Tiêu Hàng thiếu một người, Triều Hà quận chúa hôm nay không đến.

Nghe xong bà vυ" bẩm báo, An Quốc Công phu nhân gật đầu. Ánh mắt chuyển sang vị trí trống bên cạnh Tiêu Hàng.

“Triều Hà còn chưa đến?”

Không đợi Tiêu Hàng trả lời, bà khẽ nhíu mày nói: “Bảo người đi thúc giục một tiếng, bao nhiêu người chờ một mình nó. Thật không ra thể thống gì!”

Da mặt Tiêu Hàng căng thẳng. Trong mắt hình như có tức giận và khó xử nhưng vì hai vị trưởng bối cùng huynh tẩu và mẫu thân đều ở đó nên cũng không tiện làm mọi người phật lòng. Chỉ nhìn Lưu Tứ bằng ánh mắt kìm nén đầy lửa giận.

Lưu Tứ hơi cúi đầu rồi khom người lui xuống.