Sau khi Tiêu Tuyết trở về, tỳ nữ bên cạnh liền múc nước hầu hạ nàng rửa mặt sạch sẽ, rồi nàng lại thay một bộ xiêm y khác.
Một buổi trưa không có việc gì, Tiêu Tuyết vẫn luôn ở lì trong phòng mình, chỉ là luôn cảm thấy mặt có chút ngứa, thỉnh thoảng lại gãi.
Ban đầu còn không để ý, đến gần chạng vạng, tần suất Tiêu Tuyết gãi mặt càng lúc càng thường xuyên, mới ý thức được có chút không ổn. Vội vàng gọi tỳ nữ cầm gương đến soi, phát hiện có một mảng hồng hồng. Vì chỉ hơi ửng đỏ, cũng không sưng gì, nàng chỉ bảo tỳ nữ lấy nước rửa qua, rồi thoa một chút hương chi dễ chịu cho da.
Lúc đó quả thật không ngứa, nhưng không lâu sau lại bắt đầu ngứa lại. Nàng cố nén không gãi, nhưng càng ngày càng ngứa, càng ngứa trong lòng càng bực bội, đến cơm chiều cũng không dùng, liền đi nghỉ, mong ngủ rồi sẽ không thấy ngứa nữa.
Không biết ngủ bao lâu, Tiêu Tuyết cảm thấy hơi khô miệng, gọi tỳ nữ rót nước cho nàng uống.
Tỳ nữ Tiểu Vân đi rót nước, bưng đến cho Tiêu Tuyết, vừa nhìn rõ mặt Tiêu Tuyết trong nháy mắt, tay run rẩy đánh nghiêng chén trà.
“Tiểu thư, mặt của người!”
Tiêu Tuyết còn có chút mơ màng, thấy Tiểu Vân thất kinh như vậy, liền không tự chủ được đưa tay sờ lên mặt mình, chạm vào một chỗ lồi lõm bất thường, tức khắc mặt nàng trắng bệch.
“Mau lấy gương đến!” Tiêu Tuyết lạnh giọng nói.
Tiểu Vân xiêu vẹo đi phủng đến gương đồng, Tiêu Tuyết nhìn thấy gương mặt trong gương, không khỏi phát ra một tiếng thét chói tai.
……
Hơn nửa đêm, Hà Đại Nương lại bị đánh thức.
Vốn tưởng rằng lại xảy ra chuyện gì kinh hãi, nào ngờ nghe Tiểu Vân bẩm báo, lại là bảo bà nửa đêm đi tìm đại phu đến.
Hà Đại Nương còn tưởng Tiêu Tuyết có chút không thoải mái, trong lòng nghĩ không thể nhịn một chút, nửa đêm canh ba đi đâu tìm đại phu chứ. Đến nơi rồi, mới phát hiện tỳ nữ Tiểu Vân vì sao lại có vẻ mặt như vậy, bởi vì thấy mặt Tiêu Tuyết xong bà cũng bị kinh hãi không nhẹ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp như hoa như ngọc, những chỗ khác đều láng mịn như ngọc, vậy mà bên má phải lại có một khối sưng đỏ, sưng rất dữ dội, hơn nữa ẩn ẩn có màu thối rữa, trên mặt chảy nước vàng, trông cực kỳ ghê tởm.
Tiêu Tuyết nằm trên giường vừa khóc vừa la lối, Hà Đại Nương bất đắc dĩ chỉ có thể an ủi qua loa, rồi nghĩ cách đi mời đại phu.
Trận náo động này đánh thức rất nhiều người, may mà Hà Đại Nương đã sớm có chuẩn bị, sai người trấn an mọi người, nói là có người sinh bệnh, nên cũng không ai đến tìm hiểu ngọn ngành.
Liên Chi đuổi bà vυ" đến bẩm báo đi, rồi quay lại phòng trong kể lại đầu đuôi cho Đại Niếp.
Đại Niếp cũng không hỏi nhiều, liền nằm xuống tiếp.
Liên Chi cũng trở về chỗ mình trải nằm xuống, nhưng mãi lâu vẫn không thể bình tĩnh.
Tuy nàng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng luôn cảm thấy có liên quan đến tiểu thư nhà mình, bởi vì trước đó tiểu thư đã dặn nàng để mắt đến động tĩnh của Tiêu Tuyết. Ban ngày lúc nàng bẩm báo xong, tiểu thư liền dẫn nàng ra ngoài, lúc đó các nàng không làm gì cả, nàng còn sinh nghi ngờ, nào ngờ đến nửa đêm lại đột nhiên xảy ra chuyện.
Sáng sớm ngày hôm sau, Liên Chi liền biết được đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trên mặt Tiêu Tuyết mọc nhọt độc, mặt đã lở loét. Đêm qua, Hà Đại Nương không thể mời được đại phu. Nửa đêm canh ba khắp Tiêu phủ đều đóng cửa, lại không phải chuyện quan trọng đến tính mạng nên sáng sớm Hà Đại Nương vội vàng mời đại phu đến.
Lúc này mọi người đều đã thức dậy, liền đến phòng Tiêu Tuyết tìm hiểu ngọn ngành. Sau một đêm lăn lộn, Tiêu Tuyết lúc này đã không còn sức lực. Sắc mặt nàng ta trắng bệch nằm trên giường, mặc cho đại phu xem xét vết thương trên mặt.
Mặt nàng cực kỳ đáng sợ. Vốn chỉ là một nốt bằng đồng xu nhưng qua một đêm đã lan rộng gấp đôi. Vừa đỏ vừa sưng lại có những mụn nước nhỏ, thỉnh thoảng chảy nước vàng. Rất nhiều người liếc mắt nhìn qua đều vội quay mặt đi, cố nuốt xuống cảm giác buồn nôn trong lòng.
Lão đại phu nhíu chặt mày, vuốt râu hỏi: “Vết thương trên mặt cô nương xuất hiện trước đó, có phải đã đi qua những nơi cây cỏ rậm rạp như hoa viên không?”
Hà Đại Nương sửng sốt, không nói gì. Mặt Tiêu Tuyết trắng bệch, gật đầu.
“Vậy là đúng rồi.” Lão đại phu gật đầu, lại nói: “Hiện giờ đang là mùa hè, côn trùng sinh sôi nhiều. Theo lão phu biết có một loại sâu cực nhỏ sống ở nơi cây cỏ rậm rạp và ẩm ướt, nếu bị loại sâu nhỏ đó bò qua da thịt sẽ để lại dấu vết này. Đương nhiên vết thương của cô nương tuyệt đối không chỉ đơn giản là bò qua. Chắc chắn là khi sâu bò qua bị cô nương vô tình gạt trúng, khiến nọc độc trong cơ thể nó tiết ra mới thành ra như vậy.”
Đại Niếp đứng trong đám người cách giường không xa, ánh mắt chợt lóe.