Ngày kế, Tiểu Niếp liền biến mất khỏi Tĩnh Viên.
Kết cục của mấy người này sẽ ra sao, phỏng chừng không ai quan tâm. Chuyện khiến mọi người lo lắng bấy lâu đã được giải quyết, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Gần như chỉ một ngày sau, mọi người đều khôi phục lại như trước. Những người trước kia vì sợ hãi mà ở cùng nhau cũng đều tách ra.
Chiều ngày hôm sau, Tiêu Ngọc liền dọn đi.
Lúc đi nàng ta cười hòa nhã vui vẻ. Nhưng ai cũng biết lần này chia tay, sau này sẽ là người dưng. Nếu thực sự có lợi ích liên quan, phỏng chừng ra tay với nhau cũng sẽ không nương tay.
Thời gian đến kỳ tuyển chọn ngày càng gần, Tĩnh Viên lại tràn ngập một bầu không khí căng thẳng.
Trải qua những chuyện trước đó, mọi người đều biết để ở lại thật không dễ dàng. Tự nhiên đều đề cao cảnh giác, phòng ngừa đến phút cuối lại bị người hãm hại. Ngày thường có thể ít ra khỏi cửa thì ít ra, giao tiếp giữa mọi người cũng dần dần cắt đứt.
Trong số đó bao gồm cả Tiêu Nhân và Tiêu Dung, tuy gặp mặt vẫn cười nói vui vẻ nhưng sự phòng bị trong mắt nhau đều có thể thấy rõ. Đặc biệt là hai tỷ muội Tiêu Thiến đối với Tiêu Tuyết, từ ngày đó xong việc liền rất ít khi thấy Tiêu Tuyết. Cho dù Tiêu Tuyết chủ động đến cửa thì cũng chỉ nói vài câu rồi đuổi đi.
Hôm đó, Tiêu Tuyết lại tìm đến cửa.
“Ngươi cho rằng cài người vào Tĩnh Viên dễ dàng lắm sao? Đó là nương ta mưu tính hồi lâu mới an bài được hai người đều bị ngươi cái đồ ngu xuẩn làm hỏng hết. May mà ngươi còn biết trước tiên tìm kẻ chết thay, nếu không lần này chúng ta xong đời hết! Chuyện ngươi nói sau này không cần nhắc lại, ta cũng không có người nào để mượn ngươi. Đặc biệt vào lúc mấu chốt này, chúng ta vẫn nên bớt gây chuyện.”
“Nhưng mà…” Tiêu Tuyết cắn cắn môi dưới, vội vàng kêu lên: “Còn Đại Niếp và Tiêu Ngọc hai người……”
Tiêu Dung phất tay ngắt lời Tiêu Tuyết. “Hai người đó không phải hạng vừa. Chỉ dựa vào hai người liên thủ đã phá hỏng kế hoạch của chúng ta. Chưa nói đến can đảm, Đại Thúy bị bắt như thế nào thì ngươi cũng biết đấy. Có thể có thủ đoạn như vậy há là người thường, đổi lại ngươi thì ngươi làm được không? Dù sao ta là không làm được! Ngươi vẫn nên nhanh chóng rời đi đi. Tuy chuyện đó đã qua nhưng chỉ cần có chút đầu óc đều biết ngươi và chuyện đó không thoát khỏi liên quan. Ngươi cứ đến tìm ta, chỉ khiến ta bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.”
Tiêu Tuyết nửa rũ đầu. Bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt thành quyền, bị móng tay sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay cũng không tự giác.
Chuyện này rõ ràng là ngươi chủ mưu. Lúc này lại biết rõ tránh hiềm nghi còn ra vẻ sợ ta liên lụy ngươi, muốn đẩy hết mọi chuyện lên đầu ta! Tiêu Tuyết nội tâm phẫn nộ gào thét, kỳ thật đạo lý đều hiểu. Đổi lại nàng là Tiêu Dung, nàng cũng sẽ làm như vậy. Nhưng chuyện rơi vào đầu mình, chung quy vẫn khó lòng bình tĩnh.
Chỉ là trên mặt Tiêu Tuyết tự nhiên không thể cùng Tiêu Dung xé rách mặt, nên nàng chỉ làm bộ đầy ủy khuất gật đầu rồi rời đi.
Tiêu Thiến ngồi im lặng một bên hồi lâu không lên tiếng đột nhiên thở dài một hơi, phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
“Như vậy cũng tốt, chúng ta dạo này cũng không nên dính dáng đến ả. Không biết thế nào, ta luôn có một dự cảm không tốt.”
Tiêu Dung không để ý cười nói: “Được rồi tỷ tỷ, tỷ đừng lo lắng vớ vẩn nữa. Ta đương nhiên sẽ không dính dáng đến ả nữa, coi người khác là đồ ngốc sao? Còn muốn lợi dụng chúng ta đi tiêu diệt đối thủ.” Nàng ha hả châm chọc cười hai tiếng rồi nói: “Tuy rằng không loại bỏ được hai người kia. Nhưng trừ được một kẻ tiểu nhân cũng coi như là niềm vui bất ngờ. Hiện giờ trong số những người còn lại, có thể gọi là đối thủ cũng chỉ có ít ỏi mấy người mà suất lại có năm không có gì bất ngờ thì chắc chắn sẽ có chúng ta.”
“Hy vọng là vậy.”
Sau khi Tiêu Tuyết rời khỏi phòng Tiêu Dung, trong lòng vẫn còn lửa giận ngút trời lại thêm một nỗi lo âu hỗn loạn.
Nàng không bằng Tiêu Dung và Tiêu Thiến, tự nhiên cũng hiểu rõ so với những người khác thì mình kém không ít, đối với việc có thể giành được một suất không có chút chắc chắn nào. Nếu không cũng sẽ không liên tục hạ mình đến tìm Tiêu Dung.
Chỉ tiếc Tiêu Dung qua cầu rút ván, hiện giờ không muốn giúp nàng thì thôi còn ra vẻ sợ nàng liên lụy đến mình. Tất cả những điều này quả thực như lửa đốt tim khiến Tiêu Tuyết không thể bình tĩnh được nỗi oán hận trong lòng.
Trong tình trạng tâm lý như vậy, Tiêu Tuyết cũng không nhận ra mình đã ra khỏi Hàn Vũ Hiên. Hơn nữa càng đi càng xa, dần dần đi vào một con đường nhỏ trong hoa viên. Đường nhỏ trong hoa viên gập ghềnh, Tiêu Tuyết lại bước chân vội vã, một chút không cẩn thận vấp ngã về phía trước khiến cả người ngã nhào ra ngoài.
Lúc này Tiêu Tuyết cảm thấy mình thật là xui xẻo tận mạng, vừa tức vừa giận lại lòng đầy uể oải.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên trên nàng. “Ngươi không sao chứ?” Đồng thời, một bàn tay ngọc xuất hiện trước mắt nàng.
Tiêu Tuyết không hề phòng bị, theo bản năng liền nắm chặt lấy bàn tay kia đứng lên. Đứng dậy rồi mới phát hiện, chủ nhân của bàn tay ngọc kia cư nhiên là Đại Niếp.
Thiếu nữ trước mắt mặc một bộ váy áo màu xanh nhạt, làn da trắng nõn mà trong suốt, đôi mắt đen như mực thăm thẳm vô cùng. Ánh mắt nàng bình tĩnh không gợn sóng, tựa như một hồ nước sâu tĩnh lặng.
Tròng mắt Tiêu Tuyết không khỏi co rụt lại một chút, nhỏ giọng nói: “Đa tạ.”
Đại Niếp gật đầu, liền cất bước rời đi. Phía sau theo một tỳ nữ, phỏng chừng hai chủ tớ đến hoa viên giải sầu.
Tiêu Tuyết quay đầu nhìn hai bóng dáng kia một cái, luôn cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng đối phương không làm gì cả. Dường như tất cả đều là nàng nghĩ nhiều.
Rất nhanh Tiêu Tuyết liền chú ý thấy nơi mình đang đứng có chút hẻo lánh, vội vàng phủi phủi váy rồi quay trở về. Đi trên đường, nàng cảm thấy trên mặt có chút ngứa liền dùng tay gạt một cái phát hiện là một sợi tóc rơi xuống. Nàng vén tóc ra sau tai, cũng không để tâm.