Căn phòng vốn đã rộng nay lại bị mọi người chen chúc đến chật ních. Bởi vì chuyện này náo loạn quá lớn, phỏng chừng toàn bộ người trong Tĩnh Viên đều tụ tập lại đây.
Tiểu Niếp gắt gao túm lấy ống tay áo Đại Niếp, vừa khóc vừa giải thích: “Nàng là tỷ tỷ ruột của ta, mọi người xem chúng ta lớn lên giống nhau. Ta sao có thể sai khiến người đi hại nàng. Ta bị người ta vu oan, chính người này hãm hại ta!”
Nghe Tiểu Niếp vừa nói như vậy, tựa hồ quả thật có lý. Một mẹ sinh ra hai chị em sinh đôi sao có thể ra tay độc ác hãm hại đối phương, chẳng lẽ thật là Đại Thúy cố ý vu oan giá họa?
“A tỷ, tỷ mau giúp Tiểu Niếp giải thích đi. Thật không phải muội hại tỷ, những chuyện này không phải muội làm……” Tiểu Niếp dường như thật sự bị dọa sợ, hai mắt đẫm lệ mông lung khóc lóc cầu xin Đại Niếp giải thích cho mình.
Tiểu Niếp lúc này cơ hồ rơi vào tình cảnh bị vạn người chỉ trích. Đại Niếp gắt gao mím môi, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt thành quyền.
Rõ ràng lý trí sâu thẳm bảo nàng đừng mềm lòng, nhưng luôn có một loại cảm xúc khó hiểu thúc giục nàng.
Tiểu Niếp khi nào chật vật đáng thương như vậy?
Gió táp mưa sa đều là nàng chống đỡ, che chở suốt bao nhiêu năm. Nhìn gương mặt nước mắt nhòe nhoẹt trước mắt, trái tim vốn cứng rắn như sắt đá lại đột nhiên dao động……
Đời này, nàng ta rốt cuộc cái gì cũng còn chưa làm……
Ngay khi Đại Niếp chuẩn bị mở miệng, một giọng nói đột nhiên vang lên. Nàng chỉ thấy Tiêu Tuyết mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn Tiểu Niếp. Một bộ dáng lên án.
“Ngươi đừng có mà giả vờ. Bây giờ nhìn cái bộ mặt đáng thương của ngươi, thật khiến ta ghê tởm! Chẳng phải ngươi đã không biết bao nhiêu lần trước mặt ta nói ngươi hận cái người tỷ tỷ này đến nhường nào sao? Ngươi nói nàng ta không che chở ngươi, nói nàng ta thà ở cùng người khác cũng không muốn ở cùng ngươi. Nếu không phải ngươi khóc lóc kể lể đáng thương như vậy, ta sao lại mềm lòng mà ở cùng ngươi đến bây giờ. Ngươi hận chết nàng ta rồi, ra tay ngấm ngầm hại nàng ta thì có gì là không thể?”
Lời này của Tiêu Tuyết lại gây ra một trận xôn xao. Vốn dĩ vì Tiểu Niếp khóc lóc mà mọi người có ánh mắt phức tạp, nay đều lộ vẻ nghi ngờ. Mà Đại Niếp vừa mới định hé miệng lại khép lại, đồng thời rút tay áo mình ra khỏi tay Tiểu Niếp.
Sắc mặt Tiểu Niếp lập tức trở nên trắng bệch, nàng ta đầy vẻ cầu khẩn nhìn Đại Niếp nhưng đáp lại chỉ là sườn mặt lạnh nhạt của Đại Niếp.
“Được rồi được rồi, không cần tiếp tục tranh cãi chuyện này nữa. Quan hệ tỷ muội nhà người ta thế nào cũng không liên quan đến ngươi. Chẳng phải nói còn một người chạy thoát sao? Tìm người đó ra, chẳng phải chân tướng sẽ rõ ràng sao.”
Lời Tiêu Dung nghe như công bằng nhưng nội tình có phải vậy không thì không ai biết. Bất quá lời này cũng khiến sự kiện đang đi lệch quỹ đạo trở lại đúng hướng, Hà Đại Nương tiếp tục thẩm vấn Đại Thúy. Một khi đã mở miệng, Đại Thúy dường như cũng không có ý định giấu giếm gì nữa, khai ra người cùng ả ta hôm nay là Hỉ Thước.
Hỉ Thước chính là tỳ nữ bên cạnh Tiểu Niếp, mũi nhọn lại một lần nữa chỉ về phía Tiểu Niếp. Tiểu Niếp lúc này đã đứng không vững, khóc ngã xuống đất.
Trong khoảnh khắc này nàng cũng nhận ra có người cố ý muốn vu oan cho mình. Nếu Hỉ Thước bị khai ra vậy chắc chắn có chuẩn bị sau đó. Hỉ Thước rốt cuộc có phải người của đối phương không? Hiện tại nàng chỉ có thể hy vọng chuyện này không liên quan gì đến Hỉ Thước, tất cả đều là Đại Thúy vu khống.
Nhưng hiện thực lại một lần nữa giáng cho Tiểu Niếp một cái tát đau đớn. Sau khi Hỉ Thước bị mang đến, gần như chỉ bị Hà Đại Nương lạnh giọng hỏi vài câu liền sợ hãi khai hết. Lời khai của ả ta còn chi tiết hơn Đại Thúy. Bao gồm Tiểu Niếp nảy ra ý định khi nào, làm sao mua chuộc Đại Thúy, làm sao sắp xếp Đại Thúy giả ma dọa người, đều nói có đầu có đuôi.
Tiểu Niếp khóe mắt như muốn nứt ra, hận đến cắn rách cả môi dưới: “Ngươi vu khống ta, ngươi vu khống ta. Hỉ Thước rốt cuộc là ai mua chuộc ngươi? Cư nhiên khiến ngươi hại ta như vậy……”
Vẻ mặt Tiểu Niếp lúc này cực kỳ đáng sợ. Khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo kỳ dị, nàng lớn như vậy chưa từng chịu đựng nỗi oan ức nào như thế. Huống chi nàng biết rõ nếu tội danh này được chứng thực thì mình sẽ có kết cục gì.
Nàng từ trên mặt đất bò dậy lao về phía Hỉ Thước, nhưng bị một bà vυ" ôm chặt lấy. Hỉ Thước sợ hãi ôm đầu ngồi xổm xuống đất, ô ô yết yết khóc ròng nói: “Tiểu nương tử, người tha cho nô tỳ đi. Nô tỳ không giống người, chuyện này đổ lên đầu nô tỳ chính là một cái chết. Người coi như thương xót nô tỳ đi. Huống chi nô tỳ cũng không nói dối, những đồ dùng để giả ma kia còn cất trong phòng người……”
Nghe xong lời Hỉ Thước, Hà Đại Nương lại sai người đi lục soát phòng Tiểu Niếp. Quả nhiên lục soát ra một ít chu sa rẻ tiền. Tiểu Niếp vốn không giỏi vẽ nên chu sa loại dùng để vẽ tranh này đối với nàng ta không có tác dụng gì, nhưng lại trùng khớp với vệt máu trên mặt quỷ của Đại Thúy trước đó.
Hơn nữa Đại Thúy cũng khai rằng vì mang theo bất tiện nên đồ vật đó được đặt ở chỗ Tiểu Niếp. Bao gồm hai lần trước ả giả ma dọa người, đều trực tiếp giấu kín trong phòng Tiểu Niếp. Nếu không thì hai lần đó ả đã không ‘biến mất’ thuận lợi như vậy. Đến nỗi ngay cả Hà Đại Nương cũng không bắt được tang chứng.
Sự việc đã đến nước này, đã không còn cách nào biện minh.
Tiểu Niếp cũng biết là không còn đường sống. Đối phương quá độc ác, không chỉ mua chuộc được Đại Thúy mà còn mua chuộc cả tỳ nữ thân cận Hỉ Thước của nàng.
Người và tang vật đều có. Chứng cứ vô cùng xác thực, nàng hết đường chối cãi!
“Có phải ngươi không?” Tiểu Niếp đột nhiên gào lên với Đại Niếp. Lúc này khuôn mặt nàng ta vặn vẹo, phảng phất một con thú dữ bị thương tuyệt vọng mà tràn đầy oán hận.
“Có phải ngươi hại ta không? Chỉ có thể là ngươi, nếu không ai có thù oán lớn như vậy với ta. Có phải ngươi không hại chết ta thì ngươi không cam lòng?”
Mặt Đại Niếp không chút biểu cảm nhưng lòng lại lạnh lẽo vô cùng. Giờ này khắc này, tại nơi này, nàng Tiêu Cửu Nương thề với trời, từ nay về sau sẽ không bao giờ mềm lòng với người này một phần nào nữa!
Lặng lẽ nghĩ xong câu này, Đại Niếp mở to mắt nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Tiểu Niếp. Trong mắt nàng có một tia sáng như mặt hồ lạnh lẽo lại phảng phất vầng trăng lạnh lẽo trên trời cao. Nàng nhàn nhạt liếc nhìn Tiểu Niếp, mở miệng nói: “Đến lúc này rồi, ngươi còn không rõ là ai hố ngươi sao? Ngươi có kết cục như vậy, ta cũng không cảm thấy kinh ngạc.”
Nói xong, ánh mắt nàng dường như vô tình liếc nhìn Tiêu Tuyết đứng ở cách đó không xa. Tiêu Tuyết chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, không dấu vết dời ánh mắt đi, né tránh.
Sự việc đã đến nước này, dây dưa thêm cũng vô ích. Ai cũng biết Tiểu Niếp chỉ là giận cá chém thớt.
Phải biết rằng Đại Thúy là do mấy người Đại Niếp bắt được, tức là người bắt quỷ sao có thể là người giả quỷ được? Không thấy bên cạnh còn có nhân chứng sáng tỏ là Tiêu Ngọc ở đó sao.
Hà Đại Nương sai người áp giải Tiểu Niếp và những người liên quan xuống. Một đám người đều tản đi, trong phòng lập tức trống trải.
Nhìn thấy bừa bộn khắp sàn, Liên Chi đầu cũng muốn nổ tung. May mắn Hà Đại Nương rời đi không lâu, liền sai hai bà vυ" đến giúp Liên Chi dọn dẹp căn phòng bị làm cho bẩn loạn.
Sau một hồi dọn dẹp thì đã là canh tư, bốn người mới lại lần nữa nghỉ ngơi.