Chương 21.1

Khi Tiêu Ngọc dọn vào phòng Đại Niếp, Liên Chi liền dốc hết tâm trí. Cảnh giác tự nhiên tăng lên gấp bội. Ngày cũng như đêm, nàng không hề lơi lỏng. Mấy ngày đầu thậm chí thức trắng đêm canh chừng. Tuy nhiên không cầm cự nổi mấy ngày, Đại Niếp thấy vậy liền chủ động đề nghị chia ca gác đêm. Người ngủ nửa đêm trước, người ngủ nửa đêm sau. Liên Chi nhờ vậy mới đỡ mệt mỏi phần nào.

Đêm đã khuya lắm rồi. Trong phòng tĩnh lặng, mọi người đều đã say giấc chỉ còn ngọn đèn vàng vọt ở góc tường le lói ánh sáng yếu ớt. Đại Niếp khép hờ mắt, mặc cho dòng suy nghĩ miên man. Nàng biết, thật ra không chỉ một mình nàng thức mà còn một người nữa. Tương tự như nàng và Liên Chi, hai chủ tớ Tiêu Ngọc kỳ thực cũng đang đề phòng họ.

Theo phỏng đoán của Đại Niếp đã nhiều ngày như vậy rồi chắc sẽ có động tĩnh. Nhưng không ngờ đối phương lại trầm ổn đến vậy, vẫn luôn chưa ra tay.

Chẳng lẽ đối phương từ bỏ?

Bất quá Đại Niếp biết điều này là không thể, lập tức loại bỏ hai cơ hội đặt ngay trước mắt. E rằng không ai lại từ bỏ, đây cũng là một lý do khác khiến nàng đồng ý hợp tác với Tiêu Ngọc.

Muốn câu cá lớn, tự nhiên phải dùng mồi khiến kẻ khác không thể cưỡng lại.

Khung cửa sổ đột nhiên phát ra một tiếng động rất nhỏ, tiếng gỗ cọ xát vào nhau. Âm thanh cực kỳ khẽ, nếu không phải Đại Niếp còn thức thì có lẽ đã không nghe thấy.

Nàng cảm giác được bên cạnh khẽ động, nhìn dáng vẻ Tiêu Ngọc thì chắc nàng ta cũng nghe thấy. Đại Niếp ngồi dậy sau đó nhẹ nhàng bò xuống giường, Tiêu Ngọc cũng làm theo.

Liên Chi và Như Ý vẫn đang ngủ say. Đại Niếp nhẹ nhàng đá Liên Chi một cái, Liên Chi giật mình mở to mắt. Nàng ấy định lên tiếng hỏi thì thấy Đại Niếp ra hiệu im lặng nên vội vàng nín thinh. Như Ý cũng bị Tiêu Ngọc đánh thức.

Mấy người đều có chút khẩn trương. Tuy đều biết đây là lúc sự việc xảy ra và đều đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng dù chuẩn bị tâm lý tốt đến đâu cũng khác với việc đối mặt với sự thật. Đặc biệt là không biết đối phương rốt cuộc muốn làm gì, là giống như lần trước giả ma dọa người hay là thay đổi phương pháp, điều này mọi người đều không rõ.

Ngay khi mọi người căng thẳng nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hơi rung động thì bên ngoài cửa sổ đột nhiên phát ra một loạt tiếng động khác thường. Còn có tiếng kinh hô bị kìm nén của ai đó.

Thấy vậy Đại Niếp một bước dài tiến lên mở toang khung cửa sổ. Nàng liền thấy một bóng người trắng xóa dưới ánh trăng rõ ràng, tựa hồ đang ngã nhào. Đại Niếp còn chưa kịp nói gì, liền nghe thấy một loạt tiếng "tất tốt." Sau đó, một bóng dáng thoăn thoắt lao đến sau hòn non bộ rồi biến mất.

Kẻ đến cư nhiên không phải một người, mà là hai người. Phỏng chừng đối phương thấy đồng bọn bị bắt, muốn đến cứu ra nhưng không ngờ người trong phòng phản ứng lại nhanh nhạy đến vậy. Chỉ có thể trước tiên che giấu hành tung của mình rồi tính sau.

“Liên Chi, gọi người.”

Vừa nói thì Đại Niếp đã đạp lên chiếc đôn thấp dưới cửa sổ nhảy vọt ra ngoài. Động tác của nàng vô cùng nhanh nhẹn, còn tiện tay túm lấy một cây gậy gỗ dựa vào dưới cửa sổ.

Bóng người mặc áo trắng ngã trong bụi hoa ngoài cửa sổ trông rất đáng sợ. Một thân bạch sam, mái tóc đen rối bời dính bết trên mặt, không thấy rõ mặt mũi. Nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy hành động của người này rất kỳ lạ, ra sức giật thứ gì đó dưới chân.

“Đừng giật!. Nếu dễ dàng để ngươi giật ra như vậy, ta hà tất phí công lớn như thế.” Đại Niếp cười nói.

Người nọ thân mình cứng đờ, ngẩng đầu lên thì chỉ thấy mái tóc đen che phủ mặt nàng đột nhiên rẽ ra ở giữa, lộ ra một gương mặt cực kỳ khủng bố. Mặt trắng bệch như tờ giấy, trắng đến rợn người nhưng vị trí đôi mắt lại là hai hố đen ngòm. Chưa nói đến đó, dưới hai hố đen ấy là hai vệt máu cực kỳ chói mắt, không chỉ ở mắt mà cả dưới mũi và khóe miệng cũng có. Dưới ánh trăng, gương mặt này trông cực kỳ đáng sợ và kinh hãi.

“A ——”

Phía sau cửa sổ vang lên một tiếng kinh hãi nho nhỏ, phỏng chừng cũng là nhìn thấy gương mặt người nọ. Đại Niếp dường như không nghe thấy, cũng không cho đối phương cơ hội phản ứng. Cây gậy gỗ trong tay nàng liền giáng xuống đầu kẻ đó hai nhát, người này theo tiếng ngã xuống đất.

“Ở trước mặt ta giả ma quỷ, không biết ta gặp quỷ nhiều lắm sao?”

Câu lẩm bẩm gần như không nghe thấy này cực kỳ nhỏ. Nếu ‘con quỷ’ này còn tỉnh táo thì có lẽ chỉ có nàng ta nghe được.

Không lâu sau, Hà Đại Nương dẫn theo người chạy tới. Cùng với đó còn có không ít người khác nghe thấy động tĩnh cũng đến.

Lúc ấy tình huống khẩn cấp, Liên Chi sợ Đại Niếp gặp nguy hiểm nên tại chỗ liền lớn tiếng kêu la. Cũng vì vậy mà rất nhiều người bị đánh thức. Sự việc xảy ra đã được Tiêu Ngọc, Liên Chi và Như Ý kể lại chi tiết nên Đại Niếp cũng không phí lời.

Hà Đại Nương nghe xong lời kể, lại thấy kẻ quấy rối đã bị đánh ngất. Bà ta thật sự rất để mắt đến sự trấn định và dũng cảm của Đại Niếp.