Chương 20.2

Tiêu Ngọc kìm nén sự thất vọng trong lòng, lại nói: “Vậy chúng ta quay lại chuyện trước. Trong đám người này nổi bật chỉ có bảy tám người, hẳn là những người có tâm đều biết. Đương nhiên hai tỷ muội ngươi là ngoại lệ, hẳn trong lòng ngươi cũng rõ. Các ngươi sẽ bị người theo dõi là đương nhiên. Trừ ba người trước không nói, hiện giờ có ưu thế đại khái có vài người. Đầu tiên là đại phòng Tiêu Nhân……”

Qua lời kể của Tiêu Ngọc, Đại Niếp đại khái cũng hiểu được tình hình hiện tại. Quả nhiên không khác mấy so với những gì nàng phân tích dựa trên tin tức Liên Chi mang về. Bất quá vì thân phận hạn chế của nàng và Liên Chi nên suy nghĩ vẫn có chút phiến diện, giống như bị che bởi một lớp màn. Đại khái phương hướng không sai nhưng vẫn có chút khác biệt, mà qua lời Tiêu Ngọc kể lại thì mọi thứ trở nên rõ ràng.

Theo lời Tiêu Ngọc, hiện giờ ưu thế tương đối rõ ràng thì đại khái có mấy người Tiêu Nhân, Tiêu Dung, Tiêu Thiến. Còn một hai người hành sự kín đáo thì tạm thời chưa xác định được nhưng vẫn có thể theo dõi. Sau đó là Tiêu Ngọc và hai tỷ muội Đại Niếp, Tiểu Niếp. Sở dĩ Đại Niếp và Tiểu Niếp được liệt vào, hoàn toàn là vì những đặc điểm khác thường trên người họ khiến mọi người khó đoán.

Hẳn là có loại suy nghĩ này, không chỉ riêng Tiêu Ngọc mà còn những người khác.

Trước tiên trừ hai người hành sự kín đáo mà Tiêu Ngọc đang theo dõi, lại trừ đi ba người bất ngờ bị đưa ra khỏi Tĩnh Viên trước đó. Nói cách khác thì hiện giờ trong Tĩnh Viên có khả năng rất lớn sẽ đạt được suất sẽ có mấy người sau: Tiêu Nhân, Tiêu Dung, Tiêu Thiến, Tiêu Ngọc, Đại Niếp và Tiểu Niếp.

Mà kẻ đứng sau giở trò không nói đến có bao nhiêu tay, đại khái cũng hiểu rõ điều này nên mới có chuyện ba người bị nhắm vào rời đi trước đó. Còn Tiêu Hàm vì sao ở trong đó, có lẽ kẻ đó cho rằng Tiêu Hàm cũng là một đối thủ đáng gờm. Kẻ giấu mặt chưa bị trừ khử, vậy thì ‘chuẩn bị sau đó’ mà Tiêu Ngọc nói không cần nói cũng biết. Rất có khả năng sẽ nhắm vào mấy người họ mà đến.

Đây cũng là lý do chính khiến Tiểu Niếp và Tiêu Ngọc lần lượt tìm đến Đại Niếp, bởi vì mọi người đều ý thức được nguy cơ. Qua chuyện này, Đại Niếp đã hiểu rõ mọi chuyện, chỉ còn một điều…

“Vậy ngươi vì sao lại yên tâm về ta như vậy, chẳng lẽ người không cho rằng ta cũng là một trong những kẻ giấu mặt sao?”

Vì sao Tiểu Niếp lại tìm đến mình, Đại Niếp hiểu rõ trong lòng. Còn hành vi của Tiêu Ngọc thì có chút khó hiểu. Theo lý mà nói thì hai người là đối thủ, Tiêu Ngọc không đi tìm người khiến mình yên tâm, ngược lại tìm đến mình, kẻ sau này có thể là đối thủ của nàng ta?

“Ngươi không có khả năng.” Tiêu Ngọc cười tự nhiên.

“Vì sao?”

“Ngươi mới từ Linh Viện ra, có thể có át chủ bài của riêng mình nhưng tuyệt đối không có năng lực âm thầm làm ra nhiều chuyện như vậy.” Lời này dường như có ý đả kích, nhưng nàng không thể phủ nhận Tiêu Ngọc nói là thật.

Lời đã nói đến nước này, Đại Niếp tự nhiên không có lý do từ chối hợp tác với Tiêu Ngọc. Sau đó Tiêu Ngọc đề nghị ngày mai sẽ chuyển đến ở cùng Đại Niếp, Đại Niếp cũng không phản đối.

Thỏa thuận xong, Tiêu Ngọc liền lặng lẽ rời đi như khi đến.

“Tiểu nương tử, người vì sao lại đồng ý với nàng ta?”

Liên Chi lúc này cũng hiểu ra rất nhiều. Chưa nói đến tình hình hiện tại thì chỉ riêng những lời Tiêu Ngọc nói trước đó. Những người này đều là đối thủ của nhau, khi chưa giành được thắng lợi cuối cùng thì ai cũng có thể đâm sau lưng một nhát. Đại Niếp đồng ý Tiêu Ngọc ở cùng dường như là nuôi hổ trong nhà, đặt một mối nguy lớn bên cạnh mình.

Liên Chi thật không hiểu vì sao Đại Niếp lại làm như vậy.

“Ngươi chẳng lẽ không thấy ra ý của nàng ta? Đề phòng người khác là một, đề phòng ta cũng là một. Có gì yên tâm hơn là đặt người ngay dưới mắt mình?” Cho nên nói Tiêu Ngọc thật sự để ý đến nàng.

Tương tự, chuyện hợp tác cùng có lợi, Đại Niếp cũng không bài xích.

Nói xong câu đó, Đại Niếp liền đi vào phòng ngủ.

Liên Chi đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, mới hiểu ra ý tứ trong đó. Vừa khâm phục tiểu nương tử nàng cũng thầm hạ quyết tâm nhất định phải giám sát Tiêu Ngọc thật kỹ, tránh cho nàng ta âm thầm hại tiểu nương tử nhà mình.

Ngày kế, Tiêu Ngọc quả nhiên đến đúng hẹn. Nàng mang theo không nhiều đồ đạc. Trừ chăn nệm quần áo, đó là một số vật dụng hàng ngày. Vốn dĩ căn phòng rộng như vậy, vì thêm hai người mà lập tức có vẻ hơi chật chội. Bất quá tình hình hiện giờ nguy cấp nên cũng không ai oán thán gì.

Tỳ nữ của Tiêu Ngọc tên là Như Ý, tuổi xấp xỉ Liên Chi, đều khoảng mười bốn tuổi. Chỉ là Như Ý khác Liên Chi. Liên Chi là sau khi Đại Niếp vào Tĩnh Viên, vì trước đó không có tỳ nữ bên cạnh nên được sắp xếp đến hầu hạ Đại Niếp. Còn Như Ý thì từ nhỏ đã hầu hạ Tiêu Ngọc nên xem như tâm phúc, sự trung thành không cần bàn cãi.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường, đương nhiên là Tiêu Ngọc và Đại Niếp cùng ngủ. May mắn giường khá lớn lại thêm hai người tuổi còn nhỏ, trải hai bộ chăn nệm lên cũng không ảnh hưởng đến nhau.

Còn Như Ý và Liên Chi tự nhiên ngủ dưới đất. Hai tỳ nữ này rất buồn cười, ban ngày thì nhìn chằm chằm đối phương, hễ người kia muốn làm gì thì người còn lại đều tìm cớ đi theo cùng. Lời lẽ sắc bén ngầm này Đại Niếp và Tiêu Ngọc đều nhận ra, chỉ là hai người không can thiệp, coi như không biết.

Qua hai ngày ở chung giữa họ cũng hòa bình, chỉ là có vẻ hơi tẻ nhạt. Từ khi Tiêu Ngọc chuyển đến thì Đại Niếp không luyện múa, Tiêu Ngọc cũng vậy.

Trong lúc gϊếŧ thời gian, Tiêu Ngọc tìm bàn cờ cùng Đại Niếp chơi, Đại Niếp cũng không từ chối. Chuyện này tự nhiên đến mức khiến Tiêu Ngọc ngạc nhiên, chỉ là Đại Niếp sẽ không nói cho nàng ta biết là đời trước nàng cũng đã học qua cờ, chỉ là không giỏi nhưng dùng để gϊếŧ thời gian thì không thành vấn đề.

Bất quá Tiêu Ngọc cũng không giỏi, hai người lại đánh ngang tài ngang sức.

Đồng thời, động tĩnh bên này tự nhiên lọt vào mắt Tiểu Niếp ở phòng bên cạnh.

Nàng không ngờ Đại Niếp lại tuyệt tình như vậy. Trước thì từ chối lời đề nghị ở cùng của nàng, sau lại ở cùng với người khác. Đặc biệt sau khi Tiêu Tuyết giải thích thân phận của Tiêu Ngọc, càng khiến Tiểu Niếp oán hận trong lòng.

Tiêu Tuyết cũng nhân cơ hội này hỏi chuyện hai tỷ muội Đại Niếp sao đột nhiên rời khỏi Linh Viện. Tiểu Niếp không trả lời được nhưng trong lòng nàng cũng hiểu rõ chắc chắn là Đại Niếp ngầm làm gì đó. Đặc biệt việc Đại Niếp và Tiêu Ngọc liên hợp lại càng khiến nàng liên tưởng nhiều điều. Chỉ là trước mặt Tiêu Tuyết, nàng không tiện rụt rè nên chỉ có thể qua loa cho xong.

Nhưng Tiêu Tuyết là ai, nàng ta đương nhiên đã nhìn thấu biểu hiện của nàng. Hơn nữa qua thời gian tiếp xúc này, Tiêu Tuyết cũng coi như thăm dò rõ Tiểu Niếp là kẻ vô dụng chẳng có gì nổi bật. Thêm vào đó, những chuyện này càng khiến nàng hiểu rõ khuôn mặt giống hệt ở phòng bên cạnh mới là đối thủ đáng gờm.

Lại một đêm khuya tĩnh lặng, một tiếng thét chói tai lại vang lên.

“Người đâu, mau đến đây!”