Thấy Đại Niếp có điều đáp lại. Tiêu Ngọc trong lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm nở một nụ cười tươi.
“Xem ra chúng ta nghĩ giống nhau.”
Nói xong, nàng lại nói: “Đã vậy, chắc chắn có kẻ ‘thành quỷ’ kia. Hà Đại Nương ngoài miệng trấn an mọi người là không sao thật ra ngầm bà ấy cũng đang điều tra, nhưng vẫn chưa tìm ra người đó là ai. Nếu kẻ này không lộ diện, chắc chắn còn có quân bài tẩy. Cái chuẩn bị sau đó là gì chúng ta cũng không biết.”
Đại Niếp lặng lẽ nghe đối phương chậm rãi kể, đột nhiên có một cảm giác hoảng hốt quen thuộc.
Tiêu Ngọc có bộ dạng này, nàng không thấy lạ. Đời trước nàng và Tiêu Ngọc tuy là đối thủ cũ, đấu đá nhau không nương tay nhưng cũng từng hợp tác. Với những người như họ không có kẻ thù vĩnh viễn chỉ có chuyện cản trở mình, có mục tiêu chung thì hợp tác có gì không được?
Tình huống vừa lạ vừa quen này đột ngột diễn ra khiến Đại Niếp trong lòng nảy sinh một cảm xúc vi diệu.
“Đặc biệt thủ đoạn kẻ này quá độc, khó lòng phòng bị. Tĩnh Viên này chắc chắn có người của ả ta cài vào, đây là điều đáng ngại nhất. Bởi vì chúng ta trừ tỳ nữ của mình ra thì không còn ai khác để dùng, đây là thứ nhất. Mặt khác, không biết ngươi có để ý không, bốn người bị đưa đi lần trước là ai?”
Tiêu Ngọc chưa đợi Đại Niếp trả lời, lại nói: “Thôi được, không nói đến thân phận đối phương. Trước khi ta vào Tĩnh Viên đã ngầm để ý những tiểu thư nổi bật của các phòng Tiêu gia nên cũng có chút hiểu biết về những người có thể vào đây lần này. Bỏ qua những người khác không nói, xuất chúng cũng chỉ có bảy tám người. Đương nhiên ngươi và muội muội của ngươi không tính trong đó. Mà trừ Tiêu Hàm ra thì ba người rời đi trước đó vừa hay nằm trong số những người xuất chúng này.”
Những lời sau của Tiêu Ngọc khiến ánh mắt Đại Niếp khẽ ngưng lại. “Ngươi muốn nói gì, tốt nhất nói hết một lần.”
Tiêu Ngọc chỉ cười không nói. Ánh mắt Đại Niếp trầm xuống, nàng không thể không thừa nhận lúc này dù có kinh nghiệm đời trước nhưng vẫn chưa đủ. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc nắm bắt thông tin đã không đủ.
Đời trước nàng mười bốn tuổi mới nổi danh nên cũng chưa từng đến Tĩnh Viên này càng không trải qua chuyện như đời này nên tự nhiên rất nhiều thứ không rõ. Đặc biệt, nàng vừa ra khỏi Linh Viện nên có thể nói là không có chút tích lũy nào.
Còn Tiêu Ngọc thì khác. Qua những lời nàng vừa nói, đã tiết lộ rất nhiều thông tin. Đại Niếp không khỏi cảm thán, trách sao đời trước Tiêu Ngọc có thể là đối thủ ngang tài ngang sức của mình. Thậm chí ban đầu mình hoàn toàn bị nàng ta áp chế, nàng ta thật sự có bản lĩnh đó. Chỉ với tuổi này mà đã mưu tính sâu xa như vậy, bất kể sau lưng có người dạy hay không thì đều khiến người ta phải dè chừng.
Nhưng Đại Niếp cũng không phải tay vừa, đời trước Tiêu Cửu Nương nổi tiếng tàn nhẫn độc ác lại còn lưu manh. Cái gọi là lưu manh chính là kẻ chai mặt, liệu có bị Tiêu Ngọc này lừa gạt không?
“Không muốn nói thì ngươi đi đi, ta muốn nghỉ ngơi.”
Nhìn vẻ mặt Đại Niếp nhàn nhạt, dường như không mấy quan tâm chuyện này hay là đã có tính toán trong lòng. Đôi mắt Tiêu Ngọc gắt gao nhìn chằm chằm vẻ mặt nàng nhưng không hề nhìn ra manh mối nào. Điều này khiến nàng có cảm giác như cưỡi hổ khó xuống.
Trong phòng rất yên tĩnh, Liên Chi đứng một bên nín thở. Trong lòng nàng có chút khẩn trương. Nàng vừa muốn biết Tiêu Ngọc có ý gì nhưng lại sợ nương tử nhà mình bị người ta khống chế lại mất đi cơ hội.
Đây là một ván đấu, xem ai trầm ổn hơn.
Thật ra kết quả không cần nói cũng biết, khi Tiêu Ngọc chủ động tìm đến cửa thì nàng ta đã mất quyền chủ động.
Tiêu Ngọc không khỏi cười khổ một tiếng, loại cảm xúc này trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã xuất hiện trong lòng nàng hai lần. Mỗi lần tiếp xúc với Đại Niếp này, nàng đều có một cảm giác bất lực. Điều này cũng khiến nàng nhận ra rõ ràng người này không hề đơn giản. Đồng thời còn có một sự trấn định khó hiểu, dường như nỗi lo lắng trước đó đột nhiên biến mất. Có lẽ nàng nghĩ không sai, người này quả thật là một đối tượng hợp tác rất tốt.
Quyết định xong, Tiêu Ngọc không chần chừ nữa nên mở miệng nói: “Ta chia đám người này làm hai loại. Một là bẩm sinh đã có ưu thế, hai là đến cho đủ số. Có lẽ ngươi không biết trong lần tuyển chọn này, thật ra chỉ có năm suất.”
Nói xong câu đó, Tiêu Ngọc dừng lại. Nhìn như chỉ là một thoáng ngừng, thật ra ánh mắt nàng vẫn luôn không rời khỏi mặt Đại Niếp.
Đáng tiếc khiến nàng thất vọng là không thấy được sự kinh ngạc trên mặt Đại Niếp.
Đại Niếp quả thật không ngạc nhiên bởi vì ở đời trước nàng đã biết. Tuy không rõ tình hình bên trong thế nào nhưng những thiếu nữ được chọn ra thật sự chỉ có năm người. Đồng thời nàng còn cảm thấy hơi buồn cườT. Tiêu Ngọc không hổ là Tiêu Ngọc, lúc nào cũng thử thăm dò. Đã vậy, nàng chắc chắn sẽ không làm Tiêu Ngọc thất vọng.
Đại Niếp gật đầu, thản nhiên nói: “Cái này ta biết.”