Chương 19.2

Tất cả mọi thứ đều hóa thành nước mắt, từ mắt Tiểu Niếp lăn xuống. Nàng thật sự sợ, không chỉ sợ cái "quỷ dị" kia, còn sợ bị đánh về nguyên hình trở lại Linh Viện. Cái loại ngày tháng chịu đủ khinh nhục ở Linh Viện, nàng rốt cuộc không bao giờ muốn nghĩ tới nữa. Mà thứ duy nhất có thể giúp nàng thoát khỏi tất cả chính là nàng có thể nắm chắc được cơ hội duy nhất này. Nhưng hôm nay tình hình căng thẳng, ai cũng không biết người tiếp theo gặp họa là ai nên trong lòng nàng đột nhiên sinh ra một loại vô lực và mờ mịt mãnh liệt.

Ngay khoảnh khắc Tiểu Niếp ngây người, Tiêu Tuyết cũng nội tâm rất nhiều suy nghĩ. Nàng vốn đã lên kế hoạch kỹ càng nhưng hiện giờ lại gặp phải trở ngại bất ngờ, xem ra chỉ có thể nghĩ cách khác. Nhìn Tiểu Niếp khóc lóc đáng thương thì mắt nàng chợt lóe. Một kế hoạch nảy ra trong lòng, vẻ lo lắng và nóng nảy trên mặt càng thêm rõ rệt. "Được rồi, ngươi đừng khóc nữa." Tiêu Tuyết dường như nghĩ ra điều gì, vẻ mặt do dự, "Nếu không như vậy đi, dù sao ta cũng chưa nói với Nhân tỷ tỷ hay là ta dọn đến ở cùng ngươi?"

Tiểu Niếp sửng sốt, ngừng khóc. "Như vậy có được không?"

Tiêu Tuyết hồn nhiên phất phất tay. "Nhân tỷ tỷ người đó luôn kiêu ngạo, ta tuy có ý định đó nhưng nàng có đồng ý hay không vẫn còn phải xem. Dù sao cũng là làm bạn, chi bằng người theo ta hai người làm bạn."

"Tuyết tỷ tỷ, thật sự cảm ơn tỷ, tỷ đối với ta thật sự quá tốt." Tiểu Niếp cảm kích nói, dùng khăn lau đi những giọt nước mắt lại lăn xuống. Lần này nước mắt không phải đau buồn mà là vui sướиɠ, giống như một người sắp chết đuối đột nhiên nắm được một khúc gỗ. Vốn dĩ Tiểu Niếp đối với Tiêu Tuyết vẫn có một chút phòng bị. Nhưng trải qua chuyện này, chút phòng bị ít ỏi kia cũng tan biến.

"Được được, đừng khóc nữa, mắt sưng hết cả rồi." Tiểu Niếp gật gật đầu, mếu máo cười.

Rửa mặt xong, vừa mới chuẩn bị nghỉ ngơi, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang lên. Tiếng gõ cửa rất nhỏ, chỉ gõ hai tiếng rồi dừng. Nếu không phải tai Đại Niếp từ trước đến nay rất thính thì sợ là không nghe thấy. Thấy trong phòng không động tĩnh, người tới lại nhanh chóng gõ hai tiếng nữa. Tiếng vang vẫn thấp như trước, nếu không nghe kỹ thì còn tưởng là ảo giác. Lần này thì Liên Chi cũng nghe thấy, Đại Niếp ra hiệu một ánh mắt rồi cùng Liên Chi đi về phía cửa.

Vào ban đêm, lại là động tĩnh quỷ dị như vậy khiến trong lòng Liên Chi dâng lên một nỗi lo lắng. Nàng hít sâu một hơi mở cửa phòng, khi nhìn thấy người đến ngoài cửa, mới thở phào nhẹ nhõm. Chưa đợi Liên Chi mở miệng thì người tới đã chen vào rồi xoay người giúp Liên Chi đóng cửa lại. Liên Chi đang muốn lên tiếng, nàng làm một cử chỉ im lặng, thấp giọng nói: "Ta tìm nương tử nhà ngươi."

"Tiêu Ngọc, ngươi tìm ta có chuyện gì?" Đại Niếp tiến lên hai bước. Tiêu Ngọc lúc này mới phát hiện ra Đại Niếp đứng ngay sau Liên Chi không xa. Nàng bị dọa giật mình, định vỗ ngực. Nhưng tay vừa đưa lên mới nhận ra không thể yếu thế trước mặt người này, liền rụt tay về. Nàng gượng cười một chút, "Tìm ngươi nói chuyện."

"Giữa ta và ngươi có chuyện gì để nói." Vừa nói ra, Đại Niếp mới ý thức được mình đã nhập tâm tư tưởng của Tiêu Cửu Nương ở kiếp trước. Mà hiện giờ nàng là Đại Niếp, theo lý hẳn là không có địch ý mạnh mẽ như vậy với Tiêu Ngọc. Ý niệm này khiến nàng sững sờ, để che giấu nàng bước đến chỗ ngồi trước bàn ngồi xuống.

Tiêu Ngọc cũng không ngờ đối phương lại nói chuyện theo hướng này. Chỉ là sự việc khẩn cấp nên nàng đến đây cũng đã suy nghĩ kỹ càng, tự nhiên sẽ không vì chuyện nhỏ này mà từ bỏ. Nàng giả vờ như không có gì, đi đến chỗ ngồi đối diện Đại Niếp ngồi xuống. Một lát sau, thấy Đại Niếp không lên tiếng hỏi, nàng cười khổ một chút rồi mở lời: "Ta cũng không vòng vo nữa, chắc ngươi cũng rõ tình hình hiện giờ. Những chuyện liên tiếp xảy ra này, nếu để ý quan sát hẳn là có thể phát hiện ngầm có kẻ độc ác. Có thể là một, cũng có thể là hai mà cũng có thể là rất nhiều. Còn vì sao như vậy, chắc ngươi cũng rõ." Tiêu Ngọc nói ra những lời này không phải là bắn tên không đích. Nàng có thể đi đến bước này, tự nhiên đã tốn rất nhiều tâm sức.

Ngày ấy rời khỏi đây, nàng cũng trằn trọc nhiều ngày. Để phòng bị người tỷ tỷ cùng cha khác mẹ này, nàng ngầm cũng luôn dõi theo nơi này. Đối với một vài phản ứng của Đại Niếp cũng nắm rõ trong lòng, tự nhiên hiểu người này không phải là kẻ đơn giản. Đại Niếp khẽ gật đầu, vẫn không nói gì.

"Bao gồm cả chuyện Tiêu Hàm tứ phòng trước đó..." Tiêu Ngọc dừng một chút, rồi nói: "Ngươi hẳn là đã nhìn ra manh mối."

Đây không phải là một câu hỏi, Đại Niếp lúc này cũng gần như hiểu Tiêu Ngọc đến đây để làm gì. Tuy không rõ mục đích chính xác nhưng biết đối phương không có ác ý. Đại Niếp nhớ rõ kiếp trước có một câu nói: Người hiểu rõ ngươi nhất, vĩnh viễn không phải người thân của ngươi, mà là kẻ địch của ngươi.

Nàng đối với Tiêu Ngọc chính là hiểu rất nhiều, bao gồm cả một vài thói quen nói chuyện nhỏ của đối phương. Thậm chí ý tứ ẩn chứa trong dấu chấm câu cũng nắm rõ trong lòng. Đây là muốn liên thủ?

Trong lòng Đại Niếp đột nhiên nảy ra ý niệm như vậy. Bất quá mặc kệ thế nào, Tiêu Ngọc đã có thái độ như vậy mà đến thì Đại Niếp tự nhiên phải có biểu hiện gì đó. Nàng hơi nhếch khóe miệng: "Thay vì nói là có quỷ, chi bằng nói là có người "thành quỷ"."