Chương 19.1

Trong căn phòng trang nhã mà không phô trương, Đại Niếp khoanh chân ngồi trên chiếc ghế chủ vị, Tiểu Niếp đứng trước mặt nàng với vẻ mặt đau khổ và ánh mắt thê lương. Nỗi thống khổ ấy, ánh mắt ấy, khuôn mặt giống hệt mình như vậy, đổi lại ai có lẽ đều không nỡ từ chối?

Tiểu Niếp đã trưởng thành…

Đại Niếp khẽ nhếch môi cười nhạt. Cũng có thể đã sớm trưởng thành rồi, lớn lên vào những lúc nàng không biết. Giống như kiếp trước vậy.

Đại Niếp nhìn thẳng vào mắt nàng ta, khẽ nói: "Ta nhớ rõ ngươi không thích ngủ cùng ta."

Tiểu Niếp bị nhìn đến không dám nhìn thẳng, ngập ngừng nói: "Khi đó có nương ở..."

Nhắc đến Nguyệt Cơ thì Đại Niếp đột nhiên sinh ra một loại chán ghét màn kịch này, tâm tình này khiến nàng không muốn đối diện với khuôn mặt trước mắt nữa. Vì vậy mà mặt nàng đột nhiên lạnh lùng, cũng dời mắt đi. "Ta không thích ở chung với người khác, ta nhớ rõ ta đã từng nói một câu, ngươi hẳn là không quên chứ?"

Thái độ và lời nói lạnh băng như vậy khiến Tiểu Niếp đột ngột không kịp phòng bị, lộ ra một vẻ kinh sợ và lúng túng. "Ngươi——"

"Ta vẫn luôn nhớ rất rõ ràng, ngươi cũng nên nhớ kỹ mới tốt."

"Tốt tốt tốt, ta nhớ kỹ." Tiểu Niếp gượng cười, "Ngươi quả nhiên vẫn là cái Đại Niếp lạnh lùng vô tình!" Nói xong những lời này, nàng liền xoay người vội vã chạy ra ngoài.

Trong nhà trở nên yên tĩnh, Liên Chi nhìn sườn mặt Đại Niếp, muốn nói lại thôi. "Có phải cảm thấy ta rất vô tình không?" Giọng Đại Niếp phá vỡ sự yên tĩnh.

"Nô, nô tỳ không có..."

Đại Niếp đột nhiên cảm thấy một nỗi mệt mỏi dâng lên từ đáy lòng, nàng phất phất tay.

"Ngươi đi ra ngoài xem nàng rốt cuộc đi đâu."

Liên Chi sửng sốt, đáp: "Vâng."

Rất lâu sau, Liên Chi đẩy cửa phòng bước vào đến trước mặt Đại Niếp. So với ánh mắt lo lắng trước đó thì lúc này trong mắt nàng tràn đầy vẻ khâm phục. "Tiểu nương tử, nô tỳ đi ra ngoài theo dõi thì phát hiện nàng ta đến phòng Tuyết nương tử."

Cái "nàng ta" là ai, không cần nói cũng biết. Vừa đến chỗ Đại Niếp giả vờ đáng thương, sau đó liền đến phòng Tiêu Tuyết, ai cũng biết trong đó có ẩn tình. Đại Niếp khẽ nhếch môi cười châm biếm, nhẹ nhàng lẩm bẩm: "Cũng không ngoài dự liệu, ta biết mà."

Trong phòng Tiêu Tuyết, Tiểu Niếp khóc đến hai mắt nhòe nhoẹt. Từng lời từng tiếng đều lên án Đại Niếp vô tình.

Tiêu Tuyết đưa khăn cho nàng lau nước mắt, vẻ mặt đầy áy náy: "Ai da, đều là ta không tốt. Ta vốn tưởng các ngươi là tỷ muội ruột, hẳn là giúp đỡ lẫn nhau. Hiện giờ tình hình này, mỗi người đều như chim sợ cành cong, hai người làm bạn cũng có thể thêm can đảm. Nào ngờ... Ai da, đều tại ta không tốt. Ta không biết tỷ tỷ ngươi là, là cái dạng này..."

Tiểu Niếp nhận lấy khăn lau mặt, giọng nghẹn ngào nói: "Tuyết tỷ tỷ, không trách tỷ. Ta vốn cùng tỷ nghĩ giống nhau, nghĩ dù sao cũng là tỷ muội ruột dù có mâu thuẫn cũng không sao. Ai biết nàng ta lại là một người lạnh lùng vô tình như vậy. Từ khi nương mất thì nàng ta đã thay đổi. Trở nên chỉ lo cho bản thân, không màng tình tỷ muội. Hiện giờ ta cũng đã nhìn thấu."

Tiêu Tuyết thở dài một hơi, vẻ mặt lo lắng thay nàng: "Vậy bây giờ phải làm sao đây..."

Kỳ thực sở dĩ Tiểu Niếp đi tìm Đại Niếp là có sự tác động của Tiêu Tuyết. Sau chuyện trước đó, mọi người ai nấy đều như chim sợ cành cong, đêm không ngủ được. Kiểu ngày tháng này qua một hai ngày còn được, lâu dài thì ai cũng chịu không nổi. Cũng không biết từ ai bắt đầu, những tiểu nương tử có quan hệ tương đối tốt và tin tưởng lẫn nhau liền cùng nhau bàn bạc ở chung một chỗ. Hơn nữa thêm hai tỳ nữ, tổng cộng bốn người cũng có thể thêm can đảm. Bất quá loại ví dụ này cực ít, trải qua mấy ngày nay xảy ra chuyện thì mọi người đều đề phòng lẫn nhau. Có thể ở lại bên nhau làm bạn thì đó phải là những người thực sự tin tưởng nhau từ đáy lòng. Hôm qua Tiêu Tuyết đến tìm Tiểu Niếp, hai người nói chuyện phiếm thì Tiêu Tuyết vô tình nhắc đến hai tỷ muội Tiêu Dung và Tiêu Thiến đã dọn đến ở cùng nhau. Rồi nói nàng cũng chuẩn bị bàn bạc với Tiêu Nhân, hai người ở chung làm bạn. Nói đến đây, Tiêu Tuyết mới phát hiện mình bỏ quên Tiểu Niếp nên áy náy và xin lỗi. Nàng tạm thời nảy ra ý kiến đề nghị Tiểu Niếp đến ở cùng tỷ tỷ mình.

Trải qua mấy lần chuyện này, Tiểu Niếp vốn đã kinh hãi. Nàng từ nhỏ gan đã nhỏ, mấy ngày nay lại bị giày vò không ít. Chỉ là không nơi nương tựa, nàng và Tiêu Tuyết giao hảo rốt cuộc không lâu cũng không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt đối phương nên vẫn luôn cố gắng gượng. Lần này lời Tiêu Tuyết nói cũng khiến Tiểu Niếp động lòng. Trong lòng Tiểu Niếp, Đại Niếp vẫn luôn là người che chở mình. Tuy bởi vì những cảm xúc trong lòng nàng, hơn nữa một vài mâu thuẫn khiến hai tỷ muội sinh hiềm khích. Nhưng tỷ tỷ dù sao cũng là tỷ tỷ, so với người khác vẫn không giống nhau. Đặc biệt sau chuyện Vương Đại Nương, Tiểu Niếp phát hiện Đại Niếp vẫn để ý đến nàng. Chỉ là cả hai đều quật cường nên cứ giằng co như vậy.

Nhưng hôm nay khác xưa, vào Tĩnh Viên mấy ngày nay, Tiểu Niếp cũng hiểu vì sao lần này hai tỷ muội bị đưa đến đây. Nói trắng ra đây là một cơ hội đổi đời, có nắm bắt được hay không là do bản thân.

Tĩnh Viên ngầm sóng gió không ngừng, liên tục có người bị thương, thậm chí còn náo chuyện ma quỷ. Tuy Tiểu Niếp cũng từng nghĩ có phải có người âm thầm gây rối hay không. Nhưng đối với nàng dù là quỷ thật hay quỷ giả, nếu thực sự xảy ra trước mắt thì nàng đều không có khả năng phản kháng. Đây cũng là lý do vì sao nàng kết giao với Tiêu Tuyết, mượn Tiêu Tuyết để làm quen với những người khác. Đều là để tích lũy vốn liếng và lực lượng cho mình.

Đúng như Đại Niếp nghĩ thì Tiểu Niếp đã trưởng thành. Hiểu được cái gì tốt cho mình, cái gì không tốt cho mình, cũng hiểu được cân nhắc lợi hại. Trong thời khắc nguy cơ như vậy, hướng về Đại Niếp chịu thua trăm lợi mà không một hại vì thế nàng thuận nước đẩy thuyền nghe theo lời khuyên của Tiêu Tuyết mà đi tìm Đại Niếp.

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, Đại Niếp kia thật sự là một người lòng dạ sắt đá. Đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Niếp nhận rõ sự lạnh lùng của Đại Niếp, nàng thề sẽ nhớ kỹ cả đời. Đặc biệt nội tâm Tiểu Niếp lo sợ, cái loại cảm giác nguy cơ cận kề, cái loại đầy ắp hy vọng rồi bị dội một gáo nước lạnh tuyệt vọng khiến nàng càng thêm căm hận người tỷ tỷ này... Căm hận đang lan tràn...

Đại Niếp có lẽ sẽ đoán được, nhưng phỏng chừng nàng cũng không để ý.