Kỳ thực Đại Niếp nhìn như đang luyện múa, nói trắng ra là chỉ đang luyện tập kỹ năng xoay tròn. Điều này liên quan đến điệu múa nàng chọn khi tham gia tuyển chọn sau này.
Về tài múa đã bỏ lâu ở kiếp trước, kỳ thực Đại Niếp vẫn còn ký ức. Giống như một thứ khi bạn luyện tập đến mức quen thuộc như ăn cơm uống nước, dù có bỏ lâu ngày thì nhặt lại cũng rất dễ dàng. Cho nên từ khi trọng sinh đến nay, ký ức về tài múa trong cơ thể Đại Niếp đã sớm thức tỉnh. Vạn sự đã chuẩn bị chỉ tiếc cơ thể không theo kịp.
Vì tài múa không chỉ dựa vào thể chất mà còn có độ mềm dẻo của cơ thể. Nói trắng ra, giống như nàng luyện tập kỹ năng xoay tròn. Đổi lại Tiêu Cửu Nương ở kiếp trước, nàng có thể xoay nửa canh giờ cũng không thấy chóng mặt nhưng cơ thể này không được. Cũng vì vậy mà nàng luyện tập chính là sự phối hợp của cơ thể này.
May mắn, đối với tất cả những điều này nàng đều có bí quyết nên đối với nàng cũng không khó, chỉ cần thời gian rèn luyện.
Đại Niếp xoay một vòng lại một vòng. Mỗi khi xoay qua, nàng đều chăm chú nhìn vào cột sáng kia. Trong lòng thầm đếm đến 108, cảm thấy có một chút choáng váng thì nàng mới chậm rãi dừng lại.
So với trước kia đã tiến bộ không ít!
Nghỉ ngơi một lát, Đại Niếp lại bắt đầu luyện tập độ mềm dẻo của cơ thể. Thoáng một cái đã gần đến giữa trưa.
Lúc này Liên Chi cũng đã thức dậy, trước tiên nàng múc nước hầu hạ Đại Niếp lau mồ hôi rồi thu xếp đi lấy cơm canh.
Ăn trưa xong, Đại Niếp đi lại trong phòng mười lăm phút rồi chuẩn bị đi nghỉ ngơi. Ngay lúc này, cửa phòng bị gõ.
Liên Chi đi mở cửa, nhìn thấy người ngoài cửa thì cực kỳ kinh ngạc. Bất quá nàng cũng ổn trọng, nói một câu: "Nô tỳ đi bẩm báo" rồi lại khép cửa lại.
Người ngoài cửa thấy vậy, không khỏi khẩn trương nắm chặt vạt áo.
"Sao nàng ta lại đến?" Nghe xong bẩm báo thì Đại Niếp hơi nhíu mày, rất lâu sau mới lại thả lỏng.
"Ngươi đi mời nàng ta vào, ta muốn xem rốt cuộc nàng ta định giở trò gì."
Giây lát sau, người đến đi theo Liên Chi vào. Đại Niếp ngước mắt nhìn đối phương, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.
"Tỷ tỷ." Thấy Đại Niếp không nói gì, Tiểu Niếp cắn cắn môi dưới rồi rụt rè nhỏ giọng gọi một tiếng.
"Có việc?"
"Ta..." Tiểu Niếp cắn chặt răng, nghĩ đến những lời người kia nói nghiêm trọng như vậy. Nàng ta nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt lăn xuống.
"Tỷ tỷ, có phải tỷ vẫn chưa tha thứ cho ta không? Tiểu Niếp chỉ là nhất thời không chấp nhận được cái chết của nương nên mới nói ra những lời đó với tỷ." Dường như mở lời được rồi thì phía sau dễ dàng hơn nhiều. Nước mắt của Tiểu Niếp không ngừng rơi, vừa khóc vừa kể lể: "Tiểu Niếp biết sai rồi, tỷ tỷ tha thứ cho ta được không..."
Đối với nước mắt của Tiêu Thập Nương, Cửu Nương không hề xa lạ. Dường như từ khi ký ức bắt đầu, khuôn mặt trông giống nàng nhưng luôn đẫm lệ này đã khắc sâu trong tâm trí nàng.
Hai tỷ muội là con một mẹ, lại còn sinh đôi. Khi còn nhỏ Tiểu Niếp thân thể không tốt, rất nhiều đại phu bao gồm Nguyệt Cơ đều nói là do Đại Niếp giành hết dinh dưỡng trong bụng mẹ nên khiến Tiểu Niếp từ nhỏ đã yếu ớt. Thực ra tình hình này rất bình thường, song thai luôn có một người khỏe mạnh một người yếu hơn, lời của đại phu và Nguyệt Cơ cũng không có ý trách Đại Niếp. Nhưng khi còn nhỏ, Đại Niếp lại ghi nhớ chặt chẽ những lời này, nên sau này bao nhiêu năm che chở người trước mắt, Tiêu Cửu Nương chưa từng oán hận.
Không chỉ vì di ngôn của Nguyệt Cơ mà còn vì nàng là muộ muội của mình, còn vì Cửu Nương luôn cảm thấy mình thiếu nợ muội muội. Nên ngay từ khi chưa sinh ra, nàng đã thiếu nợ muội muội. Thân thể nàng xưa nay rất tốt, nhưng muội muội lại không tốt. Thân thể nàng tốt nên nàng có thể tập múa, muội muội lại không thể. Nàng có thể tùy ý ra ngoài, muội muội lại không thể. Nàng có thể dựa vào tài múa làm bàn đạp, muội muội lại không có gì...
Ký ức xa xăm, chấp niệm khắc sâu trong xương tủy cùng với người trước mắt mắt lệ nhòe nhoẹt khiến Đại Niếp trong nháy mắt dao động một chút. Nhưng ngay khoảnh khắc sau nhớ đến Tiêu Tuyết thường xuyên qua lại với Tiểu Niếp thì đột nhiên như bị nước lạnh dội vào, nàng lập tức tỉnh táo lại...
"Ngươi đến đây có chuyện gì sao?" Đại Niếp nghe thấy giọng mình rất bình tĩnh.
Sự bình tĩnh này không chỉ Đại Niếp cảm nhận được mà Tiểu Niếp cũng cảm nhận được. Trong mắt nàng ta thoáng hiện một tia hoảng loạn, nhỏ giọng khóc lóc nói: "... Hiện giờ xảy ra những chuyện này, ta thật sự rất sợ. Liền nghĩ có thể dọn đến ở cùng tỷ tỷ..."
Nói xong câu đó, nàng ta dường như cảm thấy có chút không ổn, lại vội vàng giải thích: "Hai người ở cùng nhau cũng là chỗ dựa cho nhau. Dù có chuyện gì xảy ra thì cũng có người nương tựa. Tỷ tỷ, được không?"
Nói xong nàng ta ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn Đại Niếp.