Ngày tháng trôi qua mọi thứ đều bình lặng đến lạ, không còn xảy ra bất kỳ chuyện gì nữa. Ngay khi mọi người vất vả quên đi chuyện đó, chuyện xảy ra ngày ấy lại tái diễn.
Vẫn là nhắm vào Tiêu Hàm, lần này nàng và tỳ nữ Yến Nhi trực tiếp bị dọa choáng váng. Khóc lóc suốt đêm không thôi, ngày hôm sau tỉnh lại cũng là bộ dạng ngơ ngáK. Hà Đại Nương bất đắc dĩ chỉ có thể vội vàng đưa hai người ra khỏi Tĩnh Viên.
Vì chuyện này, toàn bộ Tĩnh Viên không khí lần nữa căng thẳng.
Một lần có lẽ là nhìn lầm, chẳng lẽ hai lần cũng vậy? Tuy rằng lần này mọi người bị nghiêm lệnh không được ra khỏi phòng nhưng tiếng thét chói tai và tiếng kêu khóc vẫn rất nhiều người nghe được. Cả đêm không ai chợp mắt được, ngày hôm sau thấy Tiêu Hàm ngơ ngác như kẻ ngốc bị đưa đi. Tất cả mọi người đều hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cảm xúc căng thẳng và sợ hãi bao trùm. Tuy Hà Đại Nương vẫn cố gắng trấn an mọi người, nhưng không ai tin lời bà ta nói. Mọi người ban đêm nghỉ ngơi cũng không dám tắt đèn nữa, mỗi phòng đều đèn đuốc sáng trưng suốt đêm.
Trong một gian phòng ở Hàn Vũ Hiên, Tiêu Dung ném một chiếc áo trắng vào mặt Tiêu Tuyết. Lúc này mày liễu nàng dựng ngược, mặt đầy giận dữ, một bộ hận không thể ăn tươi nuốt sống Tiêu Tuyết.
"Ta vất vả lắm mới gài được một cái đinh cho ngươi mượn, bảo ngươi đi đối phó cái kẻ vô dụng Tiêu Hàm kia? Ta đã nói với ngươi thế nào, đối thủ của chúng ta là ai, ngươi không biết sao? Hiện giờ rút dây động rừng, Hà Đại Nương phòng bị đến lợi hại, ta xem kế tiếp làm sao bây giờ?"
Tiêu Tuyết nắm chặt tay áo, ngập ngừng nói: "Tiêu Hàm kia cũng là một đối thủ đáng gờm..."
Chưa đợi nàng nói hết lời, Tiêu Dung lại ném chiếc khăn trong tay xuống. "Đáng gờm? Tiêu Tuyết ngươi đang lừa ta hay lừa chính ngươi? Tư thù thì cứ nói là tư thù, Tiêu Hàm cùng ngươi đều là bùn nhão trét không lên tường, dù có sống sót đến cuối cùng cũng chỉ là phế vật. Lời này lần đầu tiên ta đã nói với ngươi rồi. Ngươi đừng có bản thân là bùn nhão trét không lên tường, lại coi tất cả mọi người là đối thủ. Mấy người kia đã có người giúp đối phó rồi. Lần này phải đối phó với ai thì ta đã nói với ngươi từ trước, ngươi coi lời ta nói là gió thoảng bên tai sao?"
Tiêu Tuyết cúi mặt, đôi mắt đỏ hoe. Nàng đương nhiên cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng từ khi nàng đồng ý kế hoạch của Tiêu Dung thì đã định sẵn nàng phải thấp hơn một bậc nên tự nhiên không dám cãi lại.
Thực ra nhìn tình hình hiện tại, nàng cũng có chút hối hận.
Chỉ là oán hận giữa nàng và Tiêu Hàm đã sâu sắc. Lần này mẫu thân nàng bị phạt, có sự nhúng tay của mẫu thân Tiêu Hàm. Vừa cùng Tiêu Dung đạt thành hợp tác. Biết được kế hoạch này, người đầu tiên hiện lên trong đầu nàng chính là Tiêu Hàm. Sau đó cũng quả thực đối phó được Tiêu Hàm như ý nàng, lại không ngờ lại thành ra nông nỗi này.
Hơn nữa Tiêu Tuyết không đồng ý với những gì Tiêu Dung nói. Đối với Tiêu Dung, Tiêu Hàm đương nhiên không phải mối đe dọa nhưng đối với nàng lại không như vậy. Nàng hợp tác với Tiêu Dung vốn là để trừ khử đối thủ, suy nghĩ của hai người khác nhau, lập trường khác nhau, tự nhiên sinh ra khác biệt.
Thực ra Tiêu Tuyết cũng biết Tiêu Dung đang lợi dụng mình, chỉ là chuyện lợi dụng này xưa nay đều là tương đối. Tiêu Dung lợi dụng nàng, sao nàng không lợi dụng Tiêu Dung. Không có lực lượng của Tiêu Dung, chỉ dựa vào một mình nàng là bước đi khó khăn.
Đạo lý đều hiểu, chỉ là muốn nuốt xuống cục tức này lại có chút khó. Bất quá Tiêu Tuyết dù sao cũng không phải người bình thường, dồn nén mọi cảm xúc bất thường xuống, mới mềm giọng cầu xin Tiêu Dung tha thứ cho mình. Lời lẽ rất thẳng thắn thành khẩn, cũng thừa nhận quả thật bị tư thù làm mờ mắt.
Tiêu Dung tuy kiêu căng, nhưng ngại còn muốn lợi dụng Tiêu Tuyết, đương nhiên không tiện tiếp tục nổi giận. Một phen qua lại, hai người bề ngoài cũng bỏ qua hiềm khích.
"Lần này ngươi đừng có nhầm đối tượng nữa." Tiêu Dung cảnh cáo.
"Dung tỷ tỷ yên tâm, lần này nhất định sẽ không. Thậm chí cả kẻ chết thay ta cũng đã sớm tìm xong. Chuyện này một khi xảy ra, ai cũng đoán không được là chúng ta."
Tiêu Dung đương nhiên hiểu ý Tiêu Tuyết, hài lòng gật đầu. Sau một hồi bàn bạc, Tiêu Tuyết mới giả vờ như không có chuyện gì rời đi. Sau khi Tiêu Tuyết rời đi, một người từ sau bình phong bước ra. Rõ ràng là tỷ tỷ ruột của Tiêu Dung, Tiêu Thiến.
"Ngươi nếu muốn lợi dụng nó thì không nên làm tổn thương mặt mũi nó như vậy. Nó có thể nhẫn nhịn lại có thể ghi thù, chỉ sợ sau này..."
Tiêu Thiến còn chưa nói xong đã bị Tiêu Dung cắt ngang.
"Được rồi tỷ tỷ, ta biết ý tỷ. Chỉ là nó tự tiện hành động nên ta mới nổi giận với nó, đây là cảnh cáo. Hơn nữa, nó có thể nhẫn nhịn có thể ghi thù thì sao? Sau lần này, nó còn tư cách gì để đối thoại với ta, chẳng phải tự nhiên vẫn phải dựa vào ta để làm đao kiếm sử dụng sao."
Muội muội này xưa nay có chủ kiến lại tàn nhẫn độc ác hơn mình, Tiêu Thiến cũng biết. Ngày thường mẫu thân cũng rất coi trọng Tiêu Dung, lần này đến cũng dặn dò nàng gặp chuyện gì nhiều bàn bạc với em gái. Tiêu Thiến cũng không thật sự nghi ngờ nhiều.
"Dù sao ngươi cũng nên chú ý một chút, không thể khinh thường nó."
Tiêu Dung gật đầu, kỳ thật cũng không để những lời này vào lòng.