Chương 17.1

"A ——"

Đêm khuya, một tiếng thét chói tai đột nhiên vang lên, khiến tất cả những người đang ngủ mơ đều giật mình tỉnh giấc.

Đại Niếp vốn giấc ngủ không sâu, ngay lập tức mở mắt. Liên Chi ngủ dưới đất bên cạnh giường Đại Niếp, nghe thấy động tĩnh cũng bò dậy thắp đèn rồi dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Đại Niếp đã ngồi dậy.

Bên ngoài động tĩnh càng lúc càng lớn. Có tiếng thét chói tai còn có tiếng khóc, ẩn ẩn lẫn lộn tiếng kêu khóc "Có quỷ, có quỷ a".

Không bao lâu, liền nghe thấy một loạt tiếng bước chân vang lên. Cửa phòng mọi người lần lượt bị gõ, có bà vυ" nói là tuân mênh quản sự vυ" già Hà Đại Nương đến hỏi xem có chuyện gì xảy ra. Đến lúc này, những người nghe thấy động tĩnh nhưng chưa dám đi tìm hiểu mới sôi nổi ra cửa, hướng về phía đám người tụ tập mà đi.

Người xảy ra chuyện chính là một tiểu nương tử tứ phòng, tên là Tiêu Hàm, năm nay cũng chỉ khoảng mười tuổi. Lúc này nàng sợ đến run rẩy ôm chăn ngồi trên giường, tóc rối tung, hai mắt đờ đẫn, mặt tái nhợt, đến nói cũng không nên lời, vừa nhìn đã biết là bị dọa.

Mà tỳ nữ Yến Nhi bên cạnh nàng cũng chẳng khá hơn là bao, cũng là một bộ dạng kinh hãi tột độ. Chỉ là tuổi dù sao cũng lớn hơn nàng một chút, còn có thể giữ bình tĩnh run rẩy giọng nói mà kể lại đầu đuôi cho Hà Đại Nương mặt mày nghiêm trọng.

Nguyên lai đêm khuya tĩnh lặng, chủ tớ hai người đã sớm nghỉ ngơi lại đột nhiên bị một trận gió lạnh làm tỉnh giấc. Cách bố trí phòng trong Hàn Vũ Hiên khác biệt một trời một vực. Chỗ ở của mỗi người đều là một gian phòng, gian ngoài dùng để tiếp khách hàng ngày, gian trong đặt giường, bình phong, đồ gỗ linh tinh, ở giữa ngăn cách bằng bình phong và một lớp sa mỏng. Cho nên tỳ nữ bên cạnh thường ngủ dưới đất bên cạnh giường chủ nhân.

Yến Nhi tỉnh giấc trước, tỉnh lại phát hiện cửa sổ phòng ngủ bị gió thổi mở. Nàng liền mò mẫm đứng dậy đi đóng cửa sổ. Trong lúc đó Tiêu Hàm cũng bị đánh thức còn hỏi Yến Nhi có chuyện gì. Vì ánh trăng đêm nay vừa vặn sáng tỏ nên Yến Nhi không đốt đèn mà đứng dậy đi đóng cửa sổ. Nhưng vừa đến gần khung cửa sổ thì ngoài cửa sổ đột nhiên xuất hiện một bóng trắng.

Yến Nhi lập tức bị dọa ngã xuống đất.

Tiêu Hàm nghe thấy động tĩnh tò mò nhìn ra, cũng nhìn thấy bóng trắng đó. Chỉ thấy bóng trắng một thân bạch y, tóc đen rối tung che kín mặt, trong miệng phát ra tiếng khóc u u oán oán...

Chủ tớ hai người trực tiếp bị dọa choáng váng, lúc đó liền phát ra một tiếng thét chói tai. Lúc này mới có động tĩnh sau đó mọi người nghe thấy sôi nổi mà đến...

Nghe xong Yến Nhi lắp bắp kể lại, tất cả mọi người không khỏi rùng mình. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc lên, lan khắp toàn thân.

Trên giường, Tiêu Hàm vẫn là bộ dạng kinh hãi. Bên cạnh giường không xa chính là cánh cửa sổ, lúc này cửa sổ đang mở toang ánh trăng nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Ngoài cửa sổ có cây cối cành lá xum xuê, dưới ánh trăng tỏa ra một màu xanh sẫm gần như đen. Thoáng nhìn ánh trăng rất đẹp nhưng liên tưởng đến chuyện trước đó khiến người ta không khỏi tê dại da đầu, thậm chí nhìn cây cũng cảm thấy có chút yêu ma quỷ quái. Một trận gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, càng làm người kinh hồn táng đảm.

Có người nhát gan đã bị dọa khóc, còn có người mặt trắng bệch nghi ngờ có lẽ mình nhìn lầm.

Trong chốc lát, toàn bộ căn phòng tràn ngập không khí khẩn trương mà lại trầm thấp.

Hà Đại Nương nhíu chặt mày, khuôn mặt gầy gò tràn đầy vẻ nghiêm nghị. Những chuyện liên tiếp xảy ra này, thật sự khiến bà đau đầu không thôi. Không có chứng cứ xác thực, căn bản không bắt được kẻ gây chuyện. Huống chi Hà Đại Nương trong lòng cũng hiểu rõ, mấy chuyện này căn bản không phải một người làm. Còn vì sao như vậy, đáp án rất rõ ràng.

Những việc này bà cũng đã báo lên trên, nhưng phản ứng của cấp trên lại không rõ ràng, dường như có ý mặc kệ. Hà Đại Nương cũng không dám nghĩ sâu xa đến cùng nên chỉ có thể cẩn thận giữ cân bằng, hiện giờ lại xảy ra thêm một chuyện như vậy...

Thấy các tiểu nương tử xung quanh đều bị dọa đến mặt trắng bệch, còn có người khóc nhỏ. Hà Đại Nương không khỏi có chút ảo não vì sự sơ sẩy của mình, lẽ ra nên cưỡng chế mọi người ở trong phòng. Nhưng sự việc xảy ra đột ngột, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể suy xét chu toàn như vậy.

"Được rồi. Các ngươi đều trở về nghỉ ngơi đi, đêm cũng không còn sớm."

Hà Đại Nương nói như vậy rõ ràng là không muốn mọi người vây quanh ở đây. Đặc biệt là chuyện quỷ dị này không rõ ràng, rốt cuộc có phải thật sự có quỷ hay không, ai cũng không biết.

Đứng ở phía sau đám người, Đại Niếp nhìn một lượt sắc mặt mọi người xung quanh. Từ vẻ bề ngoài, căn bản không nhìn ra là ai làm. Nàng thờ ơ vuốt ve vạt áo, quay đầu mang theo Liên Chi rồi đi.

Đến trước cửa phòng mình, chuẩn bị bước vào thì mới thấy Tiểu Niếp mang theo tỳ nữ của mình cũng trở về phòng. Đại Niếp cũng không nhìn nàng. Tiểu Niếp ánh mắt phức tạp nắm chặt tay, cúi đầu rồi vội vàng vào căn nhà bên cạnh.

"Có quỷ?"

An Quốc Công phu nhân buông chung trà trong tay xuống, nhíu đôi mày liễu.

Hồ Đại Nương gật đầu nói: "Hà Đại Nương đã tra hỏi rồi, lúc đó tiểu nương tử tứ phòng kia cùng với tỳ nữ bên cạnh đều tận mắt nhìn thấy. Lời khai của hai người nhất trí, xem ra cũng không phải hoa mắt nhìn lầm."

Khóe môi An Quốc Công phu nhân vẽ ra một nụ cười châm biếm: "Hiện giờ đám tiểu bối này càng ngày càng kỳ cục, loại chuyện này cũng dám gây ra."

"Cũng không phải là như thế, Hà Đại Nương sai người khắp nơi xem xét mà vẫn chưa tra được bất kỳ manh mối nào, lại thấy sự việc không nhỏ liền báo lên. Phu nhân ngài xem, việc này nên xử lý thế nào?"

"Tiêu gia ta chính là đường đường thế gia danh môn, ngày thường có gây ra chút chuyện cũng đều coi như không biết cũng được. Con gái Tiêu gia không cần ngây thơ hồn nhiên, cũng coi như là một loại khảo nghiệm và rèn luyện. Nhưng chuyện yêu ma quỷ quái xưa nay chính là tối kỵ, đám tiểu bối này thật là to gan lớn mật. Nếu chuyện này náo loạn ra ngoài, người khác còn coi nội bộ Tiêu gia ta ra sao."

An Quốc Công phu nhân trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi xuống bảo Hà gia ngầm điều tra cũng canh giữ chặt chẽ cửa Tĩnh Viên. Từ giờ phút này trở đi nghiêm lệnh ra vào Tĩnh Viên, một chút tin tức cũng không được để lộ ra ngoài."

"Vâng."

Chiều hôm sau, Hà Đại Nương hiếm khi triệu tập tất cả mọi người. Không cần hỏi, đương nhiên là nhằm vào chuyện xảy ra tối hôm qua.

Hà Đại Nương hoàn toàn thay đổi thái độ. Thần sắc rất nhẹ nhàng nói với mọi người chuyện tối qua chỉ là Yến Nhi và Tiêu Hàm hoa mắt, không hề có bóng trắng quỷ dị nào. Bà đã tra xét rồi, ở gần cửa sổ phòng Tiêu Hàm phát hiện một chiếc áσ ɭóŧ màu trắng. Có lẽ là của hạ nhân nào đó phơi đồ bị gió thổi bay, mới gây ra hiểu lầm như vậy.

Có người tin, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Có người lại không tin, đừng nói đến việc áσ ɭóŧ của hạ nhân sao có thể bị gió thổi bay còn khéo đến mức khiến chủ tớ Tiêu Hàm nhìn thấy.

So với tin đây là trùng hợp, Đại Niếp tình nguyện tin đây là có người đang "giở trò quỷ". Trong hậu trạch, xưa nay loại thủ đoạn xấu xa này không dứt. Đại Niếp cũng không phải chưa từng gặp chuyện như vậy, đương nhiên tầm mắt khác hẳn những người khác.

Chỉ là tất cả những điều này liên quan gì đến nàng. Rõ ràng Hà Đại Nương đang trấn an mọi người, Đại Niếp đương nhiên sẽ không nhiều lời quấy nhiễu.

Tiêu Hàm và tỳ nữ Yến Nhi bị kinh hãi dường như cũng tin vào lý do này, người cũng dần dần bình tĩnh lạ. Dường như tất cả thật sự là hoa mắt, Tĩnh Viên sau đêm hỗn loạn đó lại trở về yên tĩnh.