Chương 15.1

Chiếu theo lời Tiêu Tuyết nói, dường như quả thật có điều gì đó mờ ám.

Phải biết rằng suất chỉ có năm cái nếu thật sự bị hai người kia chiếm mất hai cái vậy thì chỉ còn lại ba suất. Đừng nói đến Tiêu Nhân, Tiêu Dung và Tiêu Thiến cũng không tự tin rằng mình nhất định có thể giành được một suất. Nếu giữa chừng xảy ra chuyện gì thì sao?

"Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng về ngoại hình..." Tiêu Tuyết sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, dường như có chút tự giễu. "Muội muội luôn cảm thấy mình lớn lên không tệ, nhưng so với hai người kia lại kém xa."

Lời này khiến ba người không khỏi nhớ đến dung mạo của hai người kia. Nghĩ đến việc hai người đó tuổi còn nhỏ mà đã có vẻ đẹp tuyệt sắc không khỏi như lâm đại địch, nắm chặt tay mình.

Tiêu Dung vẻ mặt căm giận bất bình muốn nói thêm gì nhưng bị Tiêu Thiến âm thầm kéo lại. Tiêu Thiến đứng dậy, cười nói: "Đột nhiên nhớ ra còn có chút việc, ta và muội muội xin phép đi trước."

Gật đầu với Tiêu Nhân và Tiêu Tuyết, Tiêu Thiến liền kéo Tiêu Dung rời đi. Thấy Tiêu Thiến rời đi, Tiêu Nhân cười như không cười liếc nhìn Tiêu Tuyết một cái, rồi cũng rời đi. Chỉ còn lại Tiêu Tuyết một mình. Lúc đầu sắc mặt nàng có chút trắng bệch, sau đó lộ ra một nụ cười khó hiểu. Cho dù biết nàng đang ly gián thì sao? Hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống thì không thể xóa bỏ được nữa. Trừ khi bọn họ thật sự không quan tâm.

Đến nơi không có người, Tiêu Dung mới tránh khỏi bàn tay đang kéo chặt của Tiêu Thiến.

"Ngươi kéo ta đi làm gì? Còn vội vội vàng vàng như vậy!"

Tiêu Thiến hận rèn sắt không thành thép liếc nhìn muội muội một cái, nhỏ giọng nói: "Con bé Tiêu Tuyết đó không phải người tốt, sau này chúng ta ít qua lại với nó."

"Chuyện này liên quan gì đến việc qua lại?"

Tiêu Thiến tức giận nói: "Ngươi không nhận ra nó đang ly gián sao?"

Tiêu Dung bĩu môi: "Ta đương nhiên nhận ra nó đang ly gián, đừng tưởng chỉ có ngươi thông minh. Nhưng ngươi cũng không thể phủ nhận nó nói rất có lý. Mấy người kia quả thật là mối đe dọa, đặc biệt là hai người kia."

Tiêu Thiến ngẩn người: "Nhưng..."

"Nhưng cái gì mà nhưng? Ta không quên chúng ta đến đây để làm gì. Nếu thành công thì sau này chúng ta sẽ không còn là con gái của tỳ thϊếp thấp kém nữa. Cũng có thể có danh phận, có thể gả cho người tốt, có thể mặc gấm vóc đeo vàng bạc ra vào giới quý tộc. Cho dù thân phận của mẫu thân không thể thay đổi, chỉ cần địa vị của chúng ta ở đó thì Mã Thị cũng không dám làm gì mẫu thân. Còn có tiểu đệ, chúng ta hiện giờ là mượn thế của nó.Nếu chúng ta có tiền đồ, sau này cũng có thể giúp đỡ nó."

Xem ra Tiêu Dung cũng không phải người đơn giản. Nàng phân tích rất có trật tự, khiến người ta không thể cãi lại. Quả thật là như vậy. Xuất thân trong một gia đình như vậy, thân phận thấp kém là điều khó thay đổi. Nếu muốn sống tốt, muốn người thân sống tốt thì đương nhiên phải mưu tính.

Người có mưu tính, mấy ai không có tâm cơ?

Tiêu Thiến trong chốc lát, ấp úng không nói gì. Tiêu Dung sóng mắt lưu chuyển, lại nói: "Con bé Tiêu Tuyết kia muốn lợi dụng chúng ta. Ai lợi dụng ai còn chưa biết đâu. Tỷ tỷ ngươi cứ chờ xem."

Nói xong, nàng hừ cười hai tiếng, có thể thấy được là đã nghĩ ra kế sách gì đó.

Đại Niếp đương nhiên không hiểu được những lời nói sắc bén ngầm này. Nhưng nàng cũng hiểu được ở nơi có vòng xoáy lợi ích thì vĩnh viễn không thiếu tranh đấu. Đây cũng là vì sao nàng rất ít ra khỏi cửa, không chỉ vì muốn khổ luyện tài nghệ mà còn vì nàng không muốn trộn lẫn vào.

Mối quan hệ giữa Đại Niếp và Tiểu Niếp, vẫn đang ở thế giằng co. Vì hai người là những người đầu tiên đến ở, chỗ ở được sắp xếp cạnh nhau chỉ cách một bức tường. Nên ngày thường động tĩnh bên Tiểu Niếp, Đại Niếp đều biết rõ.

Mấy ngày trước thấy Tiểu Niếp luôn đóng cửa không ra ngoài. Đại Niếp vốn dĩ còn tưởng nàng ta là người có chủ kiến có dự tính ai ngờ hai ngày nay thỉnh thoảng có người đến tìm Tiểu Niếp. Thấy nàng ta cùng người ta cùng ra cùng vào, dường như hoạt bát hơn nhiều, Đại Niếp sinh ra một loại cảm giác rất vi diệu.

Chỉ là hai tỷ muội hiện giờ đã như người xa lạ, Đại Niếp cũng không có tâm tư muốn đi quản Tiểu Niếp đương nhiên mặc kệ nàng ta. Đại Niếp thậm chí sinh ra một loại tâm thái chế giễu.

"Tiểu nương tử, muốn nghỉ ngơi một lát sao?" Tỳ nữ Liên Chi hỏi.

Liên Chi là tỳ nữ hầu hạ Đại Niếp. Nàng tuy ít nói nhưng hầu hạ Đại Niếp lại cực kỳ tận tâm tận lực. Đại Niếp kiếp trước bên cạnh cũng có không ít tỳ nữ đến rồi đi nên đối với việc được người hầu hạ cũng không xa lạ gì, cũng không có sinh ra tâm thái không được tự nhiên.

Theo Đại Niếp thấy, hành vi của mình rất bình thường. Nhưng theo Liên Chi thấy, lại là kinh ngạc lại kinh ngạc. Phải biết rằng xuất thân và hoàn cảnh trưởng thành của Đại Niếp, Liên Chi đều biết rõ. Người có xuất thân thấp kém mà một đêm thay đổi vận mệnh ai cũng sẽ sinh ra một vài phản ứng, ví dụ như đắc ý vênh váo, ví dụ như đứng ngồi không yên. Nhưng Đại Niếp lại xử sự không kinh hãi, không kiêu ngạo không siểm nịnh khiến Liên Chi kinh ngạc trong lòng, không dám lộ ra chút nào vô lễ.

Phụng cao dẫm thấp đối với đám hạ nhân là chuyện bình thường nhưng hạ nhân có chút nhãn lực đều không làm vậy. Người được sắp xếp đến Tĩnh Viên hầu hạ đều không phải người đơn giản, phần lớn đều là xuất thân từ thế gia. Những thiếu nữ này nhìn thì thấy bây giờ được người hầu hạ, kỳ thật ngày sau ra sao ai cũng không biết. Nếu có thể một bước lên mây thì không nói nhưng nếu không thể thì địa vị còn không bằng đám hạ nhân này.

Nhưng theo Liên Chi thấy, tiểu nương tử mà mình hầu hạ có rất nhiều cơ hội tiến đến bước cuối cùng. Không nói đến tướng mạo, chỉ bằng tâm thái bình tĩnh và ý chí nỗ lực này, cũng đủ để ngạo thị rất nhiều người. Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến nàng tận tâm tận lực như vậy.