"Ta giận các nàng sao? Ta chỉ mong các nàng ngày nào cũng như vậy, chỉ có năm suất, bớt một người là bớt một mối đe dọa, thêm một cơ hội." Tiêu Dung bĩu môi nói.
Tiêu Dung vốn ăn nói sắc bén. Dù bị nói là khắc nghiệt hay không biết giữ lời thì nàng vẫn nói ra những điều mà người khác không dám nói. Lời này khiến ánh mắt mấy người trong đình tối sầm lại. Nói trắng ra, quan hệ của họ chỉ là bề ngoài, nếu đυ.ng đến lợi ích riêng thì họ cũng không nhường nhịn.
Đặc biệt là Tiêu Tuyết, trong lòng càng thấp thỏm. Nếu chỉ xét về ngoại hình thì nàng không kém ai nhưng về tài năng thì nàng lại rất bình thường vì không được đào tạo bài bản từ nhỏ. Con gái của tỳ thϊếp thấp kém, đương nhiên không có điều kiện để được dạy dỗ chu đáo. Mẫu thân nàng còn bận tranh sủng thì sao có thời gian dạy con gái. Hơn nữa một tỳ thϊếp lấy sắc hầu người thì có gì để dạy con gái. Nên nghe những lời này Tiêu Tuyết cảm thấy đặc biệt lo lắng.
Chỉ có năm suất mà có đến tận bốn người ở đây, Tiêu Nhân và ba người còn lại đều có lợi thế riêng. Tiêu Nhân thì được Tiêu Kiện sủng ái, nàng tài vẽ tranh xuất sắc và từng được Tiêu Hàng khen ngợi. Tiêu Dung và Tiêu Thiến một người giỏi đàn, một người giỏi cờ. Mẫu thân họ thì sinh được con trai duy nhất cho tam phòng nên chủ mẫu Mã thị cũng sẽ không bỏ qua họ.
Nếu ba người này chiếm ba suất, thì chỉ còn hai suất. Tiêu Tuyết biết trong số những thiếu nữ còn lại có mấy người rất xuất sắc, đó đều là mối đe dọa. Nghĩ đến mẫu thân vẫn còn bệnh nằm liệt giường vì mình, Tiêu Tuyết nghiến răng. Dù cho nàng biết mình không bằng người khác nhưng nàng cũng không muốn chịu thua.
Nghĩ ngợi lung tung, Tiêu Tuyết cười, khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ ngây thơ. "Dung tỷ tỷ nói có lý, chỉ là..." Nàng dừng lại, lộ vẻ do dự.
"Chỉ là gì?" Tiêu Dung hỏi.
Tiêu Tuyết chỉ tay về phía đám thiếu nữ đang chơi đùa. "Tuy những người này không đáng sợ nhưng ở Hàn Vũ Hiên còn có mấy người, họ không giống những người này."
Lời này khiến ánh mắt mấy người trong đình ngưng lại. Hàn Vũ Hiên là nơi họ ở. Khác với những thiếu nữ đang chơi đùa thì có vài người luôn tỏ ra bí ẩn, không giao du với ai. Các nàng luôn ở trong phòng, không biết là làm gì nhưng nhìn là biết đang chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn.
Không thể phủ nhận là Tiêu Tuyết có ý định ly gián, nhưng nàng nói có lý. So với những thiếu nữ kia thì mấy người ở Hàn Vũ Hiên không bình thường. Sống ở Tiêu gia, họ đều có mắt nhìn người. Không chỉ có ngoại hình xuất chúng mà vẻ điềm tĩnh của họ cũng không phải là điều mà người thường có được.
Không nhắc thì không sao, nhưng nghe Tiêu Tuyết nói vậy thì các nàng đều cảm thấy bất an.
"Chẳng lẽ họ cũng biết được manh mối gì?" Tiêu Dung do dự nói.
Tiêu Tuyết tỏ vẻ đồng cảm. "Người khác thì muội không biết nhưng các tỷ xem hai tỷ muội mới đến. Ngũ phòng như thế nào, chắc mọi người đều rõ. Hai người họ vào được đây, nếu không có gì mờ ám thì ta không tin. Chúng ta đều được sắp xếp vào đây cùng nhau nhưng họ lại đến trước. Ý nghĩa của việc "đến trước" là gì? Chúng ta phải tự suy nghĩ."
Hai người mà nàng nói là Đại Niếp và Tiểu Niếp. Từ khi đến Tĩnh Viên, Đại Niếp và Tiểu Niếp luôn ở trong phòng. Đến khi những thiếu nữ này đến, họ cũng ít ra ngoài giao du. Nhưng sự im lặng của họ không có tác dụng, vì hoàn cảnh ngũ phòng và thân phận đặc biệt của họ. Hơn nữa họ đến trước những người khác nên rất dễ bị chú ý.
Chỉ trong một ngày mà thân phận của họ đã bị mọi người biết đến và đương nhiên là bị kỳ thị. Ở đâu có người, ở đó có cấp bậc, có cấp bậc thì có kỳ thị. Tuy cấp bậc của những người này không cao hơn Đại Niếp và Tiểu Niếp nhưng vì hai người họ lớn lên ở Linh Viện. Mẫu thân là một ca kỹ thấp kém, từ nhỏ không ai quản. Không biết vì sao lại được chọn vào đây nên bị người ta kỳ thị. Sự kỳ thị này còn kèm theo một chút ghen tị. Vì trừ dòng chính, Tiêu gia có rất nhiều con gái. Hơn mười người ở đây đều phải nỗ lực rất nhiều mới vào được đây.
Như Tiêu Tuyết chẳng hạn, nàng và mẫu thân phải bỏ ra rất nhiều công sức mới vào được đây nên nàng rất ghen tị với Đại Niếp và Tiểu Niếp được vào đây dễ dàng. Nàng nói vậy là để gây thù hận, xúi giục Tiêu Dung và những người khác đối phó với hai người kia. Vì nàng không thân với những người khác nên chỉ có thể bịa đặt dựa trên ấn tượng thô thiển. Đại Niếp và Tiểu Niếp có đặc điểm dễ nhớ và rất dễ tạo thù hận.
Ngoại hình xuất sắc hơn người, không biết vì sao được chọn vào đây, lại đến trước mọi người. Những điều này đều thể hiện sự đặc biệt.
Đặc biệt thì dễ bị chú ý, đặc biệt thì dễ bị ghét.
Nếu Đại Niếp biết mình vô tình tạo ra mấy kẻ thù thì chắc sẽ rất ngạc nhiên.