Tháng tư là mùa cỏ cây xanh tươi, chim oanh bay lượn. Trong hoa viên đủ loại hoa cỏ quý hiếm đua nhau nở rộ, muôn hồng nghìn tía, đẹp không sao tả xiết.
Giữa hoa viên, bên cạnh một vườn hoa. Có một đám thiếu nữ quần áo xinh đẹp đang chơi đùa. Ánh mặt trời ấm áp, nụ cười tươi tắn, cùng tiếng cười trong trẻo không ngớt bên tai, vẽ nên một bức tranh mỹ lệ. Không phải ai cũng có hứng thú tốt như vậy. Ở một đình hóng gió cách đó không xa, bày hai cái bàn. Một bàn có hai thiếu nữ đang ngồi chơi cờ, một bàn khác có hai thiếu nữ. Một người cầm bút vẽ tranh, một người thưởng thức.
"Thật là ồn ào muốn chết!" Một thiếu nữ đang chơi cờ ném quân cờ trong tay xuống, tức giận nhìn về phía vườn hoa cách đó không xa. "Những người này có phiền hay không. Ốn ào như vậy, thật là khó chịu!"
Thực ra, nếu có người đứng xem thì sẽ phát hiện dấu hiệu thua cuộc của thiếu nữ này đã lộ rõ. Hành động giận chó đánh mèo này có chút không cam lòng. Nhưng nàng tuổi còn nhỏ chỉ khoảng mười tuổi lại xinh xắn đáng yêu, khiến người ta không sinh ra cảm giác chán ghét.
Thiếu nữ da trắng nõn ngồi đối diện nàng có vẻ lớn hơn một chút không lên tiếng lặng lẽ thu dọn bàn cờ.
"Tiêu Dung, ngươi chỉ biết ức hϊếp Tiêu Thiến." Thiếu nữ đang vẽ tranh liếc xéo nàng một cái rồi nói.
Tiêu Dung không chịu thua, trừng mắt nhìn lại. "Liên quan gì đến ngươi, Tiêu Nhân?"
Tiêu Nhân cười cười, đặt bút vẽ xuống. "Không liên quan đến ta nhưng ngươi cũng không thể ỷ mình nhỏ tuổi mà luôn ức hϊếp tỷ tỷ."
Nàng có khuôn mặt hồng hào, dáng người mảnh khảnh. Tuổi cũng không lớn chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi. Nhưng có khí chất hơn người, ít nhất là hơn ba thiếu nữ bên cạnh. Tiêu Nhân là con gái của một tỳ nữ của đại lang quân Tiêu Kiện. Thực ra, thân phận của bốn người ở đây cũng không khác nhau mấy, nhưng Tiêu Nhân được Tiêu Kiện sủng ái, hơn nữa thân phận con trưởng của Tiêu Kiện khiến nàng tự cao hơn người khác.
Tiêu Dung và Tiêu Thiến là tỷ muội ruột, mẫu thân là tỳ nữ của tam lang quân Tiêu Miên. Mẫu thân của họ rất giỏi sinh con, không chỉ sinh được hai nàng, còn sinh được một con trai duy nhất cho tam lang quân. Nên tuy thân phận thấp kém nhưng ở tam phòng cũng có chút địa vị. Nếu không, hai tỷ muội Tiêu Dung và Tiêu Thiến cũng không thể vào được đây.
So với ba người này, Tiêu Tuyết luôn im lặng có vẻ không nổi bật. Quả thực là như vậy, chủ mẫu tứ phòng Lưu thị có tính cách đanh đá. Tứ lang quân Tiêu Kỳ có rất nhiều tỳ thϊếp, mẫu thân của Tiêu Tuyết cũng là tỳ thϊếp của tứ lang quân. Nhưng Tiêu Kỳ còn có nhiều tỳ thϊếp khác sinh con gái. Chỉ có một hai suất, rất nhiều người tranh giành. Có thể tưởng tượng phải bỏ ra bao nhiêu tâm sức, còn phải mạo hiểm đắc tội chủ mẫu.
Mẫu thân của Tiêu Tuyết thậm chí bị Lưu thị phạt quỳ một đêm. Đến khi Tiêu Tuyết đến đây, mẫu thân nàng vẫn chưa thể xuống giường. Nhưng Tiêu Tuyết không phải người đơn giản. Từ khi đến Tĩnh Viên, nàng đã phân loại mọi người dựa trên thân thế. Tiêu Nhân và mấy người này có khả năng nổi bật nhất nên nàng mới nịnh bợ, cố gắng hòa mình vào nhóm của họ.
Sự thật chứng minh nàng đã đúng, kết giao với ba người này giúp nàng biết được nhiều điều mà người khác không biến. Nên nàng nhìn đám thiếu nữ đang chơi đùa với ánh mắt châm biếm.
"Dung tỷ tỷ đừng giận, các nàng vui đùa như vậy chúng ta đương nhiên là mừng nếu bỏ lỡ cơ hội cũng không trách được ai." Tiêu Tuyết nhỏ hơn Tiêu Dung một tuổi. Năm nay mới chín tuổi, nên gọi tỷ tỷ.
Lời của Tiêu Tuyết, ba người còn lại đều hiểu. Nên họ nhìn đám thiếu nữ kia với ánh mắt hài hước. Ở đây có những lời nói sắc bén, Tiêu Nhân nhờ được Tiêu Kiện sủng ái nên biết được một số thông tin mà người khác không biết. Tiêu Dung và Tiêu Thiến có quan hệ tốt với nàng, nên cũng biết một chút nội tình. Còn Tiêu Tuyết thì khéo ăn khéo nói, biết được thông tin từ Tiêu Dung.
Nhưng dù sao tuổi họ còn nhỏ. Tuy có chút tâm cơ nhưng so với Tiêu Tuyết xuất thân từ hoàn cảnh khắc nghiệt như tam phòng thì vẫn kém một bậc. Tiêu Tuyết vốn quen biết họ nhưng vì địa vị thấp hơn nên không thân thiết bằng ba người kia. Từ khi đến Tĩnh Viên, nàng luôn bám lấy họ nên họ cũng không tiện bỏ rơi nàng.
Trước khi đến Tĩnh Viên, những thiếu nữ này đều được trưởng bối dặn dò kỹ lưỡng. Nhưng phần lớn họ đều là con gái của tỳ thϊếp hoặc nhánh ngoại bát phòng nên không hiểu rõ ý nghĩa của cuộc tuyển chọn này.
Họ cho rằng chỉ cần xinh đẹp là có thể nổi bật nhưng không ngờ Tiêu gia yêu cầu cả tài năng và ngoại hình. Thực ra, điều này có thể đoán được nhưng vì tầm nhìn hạn hẹp nên nhiều người chỉ nhìn nông cạn.
Nên từ khi đến Tĩnh Viên, những người cho rằng đã có suất rồi thì bắt đầu lơ là, tụ tập chơi đùa. Những người có tâm cơ hoặc biết được manh mối như Tiêu Nhân thì không như vậy, họ dành phần lớn thời gian luyện tập tài năng của mình.