Đại Niếp gần như không chút do dự chen vào đám đông. Tiểu Đào nóng lòng muốn đi theo nhưng lại sợ gây rắc rối cho Nhu Cơ chỉ có thể đứng sau thấp thỏm lo âu nhìn tình hình trong sân.
Đại Niếp hành động cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ mấy bước đã chen được vào giữa sân. Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy một vật còn ướt nước nện thẳng vào mặt Vương Đại Nương.
Mọi người trong sân kinh ngạc kêu lên. Còn chưa có ai kịp phản ứng thì đã thấy Đại Niếp như một con thú nhỏ lao thẳng về phía Vương Đại Nương. Vương Đại Nương đang chửi rủa hăng say thì đột nhiên bị một vật nện mạnh vào mặt. Vật đó vừa ướt vừa nặng khiến bà ta đau đến choáng voáng. Cả mặt bị vật đó che kín, bà ta còn chưa kịp kéo xuống thì đã cảm thấy mình bị đánh mạnh, ngã nhào xuống đất.
Địch mạnh ta yếu, đặc biệt là với một bà già góa phụ lưu manh như Vương Đại Nương nên Đại Niếp không muốn đôi co với bà ta. Người như thế nào nên đối phó ra sao? Nàng sống ở Linh Viện gần mười năm đương nhiên hiểu rất rõ.
Đại Niếp cả người đè lên Vương Đại Nương, ghì chặt bà ta ở vị trí gần ngực. Sau khi cưỡi lên, nàng nhanh tay lẹ mắt kéo chiếc áo ướt từ đầu Vương Đại Nương xuống quấn chặt hai tay bà ta. Rồi ngồi hẳn lên trên. Vương Đại Nương hét lên kinh hãi, đám người vây xem ngơ ngác nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.
Đại Niếp nhìn dáng người nhỏ bé như vậy nhưng sức lực rất lớn. Không chỉ vì từ nhỏ phải làm việc nặng như giặt quần áo, xách nước, mà còn do tập múa quanh năm nên động tác nhanh và chuẩn. Thấy Vương Đại Nương bị mình khống chế nửa thân trên không thể động đậy, nàng vươn tay túm lấy búi tóc của bà ta. Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, nàng đập đầu bà ta xuống đất.
"Bịch" một tiếng, đập một cái cảm thấy chưa xong. Nàng không nương tay, đập thêm hai cái nữa.
Đầu người đập vào nền đất cứng rắn, ai cũng hiểu như là lấy trứng chọi đá. Toàn bộ quá trình diễn ra trong chớp mắt. Mọi người còn chưa kịp hét lên thì Vương Đại Nương đã bị đập choáng váng đầu óc, không phân biệt được phương hướng chỉ có thể rêи ɾỉ. Một vệt máu đỏ tươi dính lên nền đất vàng nâu, mọi người lúc này mới hoảng loạn la hét.
Đại Niếp là một kẻ lưu manh. Nàng là một con sói con, không đánh thắng thì cũng phải cắn cho hai nhát. Mọi người đều biết điều này, thậm chí những người lớn tuổi còn nhớ rõ nàng từng đánh nhau với người khác. Rõ ràng là một đứa trẻ, nhưng lại không chịu thua khi đánh nhau với người lớn. Người bình thường không ai đánh nhau với trẻ con. Nếu bị ép quá thì đẩy nàng hai cái, nàng sẽ nhào lên cắn, cắn rồi không buông. Cái kiểu đánh không thắng cũng phải cắn một miếng thịt này, dọa lùi rất nhiều người muốn gây khó dễ cho nàng...
Những chuyện này xảy ra đã lâu, mọi người dần quên mất. Cho đến khi thấy cảnh tượng này thì họ mới giật mình nhớ lại. Chuyện này dường như cũng không có gì lạ. Điều đáng ngạc nhiên là Đại Niếp hiện giờ xuống tay ngày càng tàn nhẫn, đập đầu người ta xuống đất. Đây rõ ràng là muốn gϊếŧ người.
Có người nhát gan đã khóc thét, tiếng la hét vang lên không ngớt.
"Gϊếŧ người rồi..."
"Chảy máu rồi..."
Tiểu Niếp ngơ ngác nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng kia. Nàng ấy dường như không bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh, túm lấy búi tóc của Vương Đại Nương đập thêm mấy cái. Cho đến khi bà ta bất tỉnh thì nàng mới vỗ tay đứng dậy.
"Đây là lần cuối cùng."
Trong tiếng la hét hỗn loạn, một câu nói nhỏ lọt vào tai Tiểu Niếp. Khiến cả mặt nàng ta đỏ bừng, một cơn xấu hổ và tức giận trào lên từ đáy lòng.
Khung cảnh cực kỳ hỗn loạn, khắp nơi đều là tiếng khóc và tiếng la hét. Có người đã đi báo cho bà vυ" quản sự. Còn mấy bà vυ" quen biết Vương Đại Nương lúc này cũng đã phản ứng lại ngăn cản Đại Niếp không cho nàng rời đi. Tiểu Đào cũng sợ đến tái mặt, thấy tình hình không thể kết thúc êm đẹp. Nàng ấy vội vàng chạy đi tìm Nhu Cơ cầu cứu.
Mạc Đại Nương nhanh chóng chạy đến, cùng đi với bà ta còn có vài tỳ nữ và một bà vυ" ăn mặc chỉnh tề. Lúc này, Vương Đại Nương cũng đã được người ta đánh thức. Bà ta đang ngồi trên đất xoa đầu kêu đau.
"Rốt cuộc chuyện này là thế nào!" Mạc Đại Nương mặt mày nghiêm nghị, trông rất đáng sợ.
Mọi người đều biết quan hệ giữa Vương Đại Nương và Mạc Đại Nương. Thấy Mạc Đại Nương đến, có người muốn lấy lòng đã kể lại đầu đuôi câu chuyện. Trong lời nói đương nhiên miêu tả Vương Đại Nương cực kỳ đáng thương, vô tội và thảm hại, còn Đại Niếp và Tiểu Niếp thì đáng ghét đến cùng cực.
Đại Niếp ở Linh Viện đắc tội không ít người, đương nhiên không thiếu kẻ thừa nước đυ.c thả câu. Ngày thường những "người lớn" này nhường nhịn, chỉ vì thân phận của Đại Niếp, hơn nữa Mạc Đại Nương cố tình thiên vị. Lần này Đại Niếp đánh Vương Đại Nương trước mặt mọi người họ muốn xem Mạc Đại Nương còn có thể thiên vị con bé lưu manh này không.
"Tẩu tẩu, ngươi phải làm chủ cho ta đó. Con bé súc sinh này ra tay ác lắm."
Trong lúc này, Vương Đại Nương cũng đã hoàn hồn. Bà ta thấy tẩu tẩu đến thì đương nhiên chịu đựng đau đầu, hoa mắt và buồn nôn, lập tức tố cáo. Vương Thúy Hoa bà ta từ trước đến nay chưa từng chịu thiệt thòi như vậy, lần này nhất định phải bắt con bé này trả giá đắt!
Vương Đại Nương hằn học nhìn Đại Niếp, trong mắt đầy hận thù và độc ác.