Mâu thuẫn giữa hai chị em, mọi người trong Linh Viện đều thấy rõ. Nhu Cơ đương nhiên cũng biết. Vì Đại Niếp, bà cố ý hỏi Đại Niếp chuyện gì xảy ra. Đại Niếp cũng không giấu giếm, kể lại chuyện Tiểu Niếp trách móc mình cho Nhu Cơ nghe còn những khúc mắc kiếp trước đương nhiên không nói.
Nhu Cơ nghe xong, cũng đau đầu. Xét cho cùng thì bà và Nguyệt Cơ có chút đồng cảm, nên ngày thường đối đãi với nhau đều là thiện ý nhưng lại có thêm chút tình cảm với Đại Niếp. Bà không thể sinh con, lại nhìn Đại Niếp lớn lên từ nhỏ tự nhiên có chút tình cảm mẫu tử. Điều khác biệt là, bà không quen Tiểu Niếp. Nếu không có Đại Niếp, bà cũng chỉ coi Tiểu Niếp là một đứa trẻ xa lạ. Hiện giờ Nguyệt Cơ qua đời, hai đứa trẻ lại mâu thuẫn. Tiểu Niếp còn nhỏ, vì mẹ qua đời mà đổ lỗi cho Đại Niếp nên Nhu Cơ cũng hiểu được. Nhưng nhìn ánh mắt ẩn chứa nỗi buồn của Đại Niếp, bà lại không nói nên lời khuyên nhủ.
Đều là trẻ con, có lẽ qua một thời gian sẽ tốt hơn. Dù sao cũng là chị em ruột, máu mủ tình thâm. Nhu Cơ chỉ có thể nghĩ như vậy.
Không ai biết, dưới vẻ bình tĩnh của Đại Niếp thực ra ẩn giấu một tia lo lắng. Dù sao chuyện này liên quan đến bản thân. Dù cho Đại Niếp có tâm chí của Tiêu Cửu Nương kiếp trước, gặp được cơ hội thay đổi vận mệnh cũng không thể bình tĩnh. Cơ hội này là do nàng dựa vào hiểu biết kiếp trước, lại trải qua đủ loại kế hoạch sắp xếp mà có. Nếu thành công, chắc chắn sẽ giúp Đại Niếp tiết kiệm được không ít chuyện, hơn nữa có thể thay đổi tình cảnh gian nan lúc đầu kiếp trước.
Kiếp trước, Đại Niếp sau khi Nguyệt Cơ chết, vẫn tiếp tục bị Linh Viện gây khó dễ. Vì không có Tiêu Cửu Nương trọng sinh can thiệp lại thêm Vân Cơ lần trước hung hăng càn thêm. Đại Niếp cũng không dùng thủ đoạn tàn nhẫn mà dùng cách cũ để đối phó Vân Cơ, vì chuyện ầm ĩ mà bị nhiều người chế giễu, Vân Cơ tự nhiên càng hận.
Sau khi Nguyệt Cơ chết, Vân Cơ trả thù liên tục khiến Đại Niếp mệt mỏi, lại phải chăm sóc Tiểu Niếp ốm yếu vì mẫu thân qua đời, có thể nói là vô cùng gian nan. Nhưng Đại Niếp cắn răng kiên trì hơn nữa có Nhu Cơ âm thầm giúp đỡ, cũng vượt qua được mấy năm gian khổ. Đại Niếp nhẫn nhục chịu đựng. Một sớm niết bàn trọng sinh, ở tuổi mười bốn nàng cố ý thiết kế xuất hiện trong yến tiệc Tiêu gia, với một khúc “Lục Eo Vũ" kinh diễm. Sau đó, tự nhiên có người hỏi thăm thân phận. Tiện nô chi nữ Đại Niếp mới xuất hiện trước mặt mọi người.
Cũng là thời thế tạo anh hùng, con gái trong thế hệ của Đại Niếp không nhiều. Tiêu gia dùng liên hôn để lập nghiệp, để có thể nếm được vị ngọt trong đó tự nhiên sẽ không bỏ qua, con gái càng nhiều càng tốt có cả tài lẫn sắc càng tốt. Việc bồi dưỡng con gái trong nhà, cũng rất chịu chi. Không có thân phận thì cho thân phận, cái gì cũng là tốt nhất. Đợi trưởng thành tự nhiên sẽ được Tiêu gia sử dụng.
Kiếp trước cũng vào lúc này, Tiêu gia từng bí mật chọn lựa con gái Tiêu gia có ngoại hình xuất chúng. Những người này không chỉ bao gồm con gái của tì thϊếp trong năm phòng nội trạch, mà còn có con gái của chi thứ họ Tiêu trong tám phòng ngoại trạch. Một khi được chọn, sẽ được sắp xếp vào năm phòng nội trạch, nhập gia phả, tuy thân phận địa vị không bằng đích nữ chính thức, nhưng địa vị và tiền đồ đó không thể so sánh với trước kia.
Kiếp trước, Đại Niếp không biết những điều này, mãi đến khi Nhu Cơ sau này nghe được chút thông tin và kể cho Đại Niếp, nàng mới để tâm. Đại Niếp vốn giảo hoạt như hồ ly, lại rất có tâm cơ, tự nhiên bắt đầu lặng lẽ tìm hiểu về mọi thứ của Tiêu gia, mới có chuyện một vũ kinh diễm toàn trường sau này. Sau đó, quả nhiên Đại Niếp được người Tiêu gia để mắt, mới thoát khỏi Linh Viện, chính thức tiến vào nội trạch Tiêu gia, lúc đó nàng đã mười ba tuổi.
Vì xuất phát quá muộn, lại dùng thủ đoạn để có địa vị, tuy đạt được điều mình muốn, nhưng Đại Niếp bị rất nhiều người coi thường. Lại thêm Triều Hà quận chúa luôn gây khó dễ, Đại Niếp mới phát hiện dù rời Linh Viện, tình cảnh vẫn gian nan như vậy.
Nhưng mệnh là của mình, đường là do mình đi, không thể lùi chỉ có thể tiến, Đại Niếp với sức sống mãnh liệt như cỏ dại, cắn răng chịu đựng nhục nhã để tồn tại. Đối với khuất nhục, đối với thù hận, nàng từ đầu đến cuối không có buông, không báo chỉ là cánh chim không đầy, nàng không buông tha bất luận cái gì cơ hội vì chính mình tìm kiếm hướng lên trên bò cơ hội, thậm chí không quên nhất nhất phản kích trở về...
Nhớ tới đời trước sở trải qua hết thảy, Đại Niếp thật lâu không thể bình phục. Trời xanh nếu làm nàng trọng sinh mà đến, nàng tự nhiên sẽ không bỏ qua chính mình chỉ có ưu thế. Nàng ưu thế đó là tiên tri, mà hiện giờ nên làm đều làm, có thể hay không thay đổi vận mệnh cũng chỉ có thể coi trọng thiên.
Đại Niếp nhẹ nhàng thở phào, dùng mu bàn tay xoa xoa mồ hôi trên trán, mới đem trong bồn quần áo ướt vắt khô, ở dây thừng thượng căng ra treo lên. Lúc này thời tiết còn không quá ấm áp, lại là dùng nước giếng giặt quần áo, Đại Niếp một đôi tay nhỏ đã bị đông lạnh đến đỏ bừng. Trên tay nàng phía trước bị phỏng sở băng bó vải bố trắng, sớm bị nàng ném. Từ nhỏ ngã bò lăn đánh cái gì khổ mà nàng không chịu qua. Bất quá là bị phỏng một chút, tự nhiên không bị Đại Niếp bỏ vào trong lòng, Hơn nữa, đồ vật đáng chú ý cũng không thích hợp để xuất hiện trên người nàng vào lúc này.
Tỳ nữ Tiểu Đào của Nhu Cơ vội vàng chạy tới, nàng nhìn tứ phía không có người mới chạy đến trước mặt Đại Niếp nói: “Đại Niếp ngươi mau đi xem một chút, Tiểu Niếp cùng Vương Đại Nương đột nhiên phát sinh tranh chấp. Người giống như ngã bị thương.”